a, cô cố gắng kiếm tiền và tiết kiệm hết mức có thể, cô không muốn xin tiền cô chú.Cuộc sống tăm tối đó cô vẫn luôn giấu kín trong lòng, không nói ra không có nghĩa cô đã quên.Cô đã cố gắng để sống vui vẻ, nhưng lại không thể nào thay đổi được mặc cảm tự ti trong lòng, hết lần này tới lần khác không dám bạo dạn nói ra suy nghĩ của mình, hết lần này tới lần khác bị hiểu lầm, bị tổn thương.Sau đó…Mọi việc trong dòng sông ký ức dài dằng dặc mỗi lúc mỗi gần với hiện thực, cô bỗng phát hiện những cảnh tượng nhảy múa trước mắt giống như một bộ phim hài đáng sợ.Niềm tin ngày một cạn kiệt còn đáng sợ hơn cả cái chết.Tại sao… cô không nhìn rõ những màu sắc đó, tại sao cô…Duy An đột nhiên tỉnh táo.Tất cả mọi cảm quan đã phá vỡ ý thức bị khóa chặt, cô cố gắng mở mắt nhưng chỉ thấy một màu trắng, chỉ có thể dùng tai để nghe.Ngoài cửa có người đang nói chuyện: “Anh Tống, về cơ bản bệnh nhân bị ngoại thương từ cổ trở lên. May mắn là trước mắt, qua kiểm tra, phần não bộ không bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng đôi mắt, giác mạc của cô ấy bị mảnh vỡ làm bị thương, nhưng không nghiêm trọng. Có để di chứng gì cụ thể không thì hiện tại chúng tôi không dám chắc.”“Tôi lo là lo cho thị lực của cô ấy.”“Về mặt lý thuyết, vết thương kiểu này tạm thời không gây khó khăn trong sinh hoạt, thị lực bị giảm có thể chỉnh lại, nhưng vấn đề chủ yếu là sự nhanh nhạy của thị giác sẽ bị ảnh hưởng.”Giọng Tống Thư Minh có chút căng thẳng: “Là ý gì?”“Lúc anh đưa cô ấy tới cũng đã nói, cô ấy là sinh viên của Học viện Mĩ thuật, nên chúng tôi chỉ lo…”Cuộc nói chuyện bị chen ngang bởi âm thanh gì đó vang lên từ trong phòng, hình như có thứ gì rơi đổ, Tống Thư Minh ngừng lại, đột nhiên giơ tay đẩy cửa.Người con gái bị băng ở mắt ngã dưới đất, anh vội vàng chạy tới, chưa kịp nói gì, đã bị cô lần sờ túm chặt, “Anh… anh…”“Anh xin lỗi, Annie! Là anh, anh về rồi.”Duy An nhận ra tầm nhìn của mình đã bị vải che mất, trước một màu trắng thê thảm thế này cô căn bản không thể tập trung suy nghĩ, cô ôm lấy đầu mình đau khổ muốn giật phăng mảnh vải kia xuống, nhưng Tống Thư Minh và bác sĩ vội ngăn lại.Anh bế cô lên giường, nhẫn nại nắm chặt tay cô giúp cô bình tĩnh, “Đừng sợ, em an toàn rồi, giờ em đang ở trong bệnh viện… Annie? Em bình tĩnh lại đi, là anh đây.”Anh ôm chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô.Duy An chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi cùng cực như vậy, trong một hoàn cảnh hoàn toàn mất đi màu sắc và thị lực khiến cô giống như con nhím cuộn người lại, cho tới khi hơi ấm từ lòng bàn tay Tống Thư Minh truyền sang, cuối cùng cô cũng khôi phục được một chút lý trí, run rẩy túm lấy cổ tay anh, khẽ hỏi: “Thầy ơi, mắt em đau lắm… Có phải em không nhìn thấy được nữa không thầy?”“Không đâu, tuyệt đối không đâu.”Bác sĩ đứng bên cạnh cũng vội vàng giải thích, ông ta vừa định nói đến biến chứng sau này, Tống Thư Minh đã lên tiếng nhắc nhở: “Tôi muốn ngồi với cô ấy một lát. Làm phiền bác sĩ rồi, chút nữa tôi sẽ tới gặp ông sau.”Bác sĩ đương nhiên đã quen với những việc thế này, thông minh rút lui, đóng cửa lại.Duy An giờ không còn quan tâm được tới bất kỳ việc gì nữa, cô giơ tay khua khua trong không khí. Tống Thư Minh ôm chặt cô, ngay cả giọng nói xưa nay vẫn luôn trầm tĩnh của anh giờ cũng không khống chế được, anh khẽ thở dài, “Lần này thật sự làm anh sợ quá. Annie, tại sao em lại đi vào con đường nhỏ vừa tăm tối vừa hẻo lánh ấy? Cũng may anh vừa quay về là gọi điện cho em ngay, nếu không, không ai biết em xảy ra chuyện.”Đầu óc cô hỗn loạn, thì ra cuộc gọi cuối cùng đó là của Tống Thư Minh thật.“Thầy, em rất sợ, chúng đánh em… em không biết rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, hơn nữa em thấy…” Duy An đột nhiên nghĩ tới người trong xe, im bặt không nói tiếp nữa.“Em nhìn thấy ai? Còn có ai ở đó?”“Trình An Ni, nhưng em không chắc chắn, em chỉ nghe thấy giọng nói rất giống mà thôi.”Giọng Tống Thư Minh đột nhiên trở nên rất nghiêm túc: “Mau kể lại mọi chuyện cho anh nghe, em đừng sợ, anh sẽ làm rõ tất cả.”Duy An bình tĩnh lại, rất lâu cô không nói gì, gục đầu vào vai anh.Tống Thư Mỉnh sợ cô bị bóng đen tâm lý, muốn nói chuvện để phân tán sự chú ý của cô, vậy là hỏi: “Thư viện trong trường gần đây có mở cửa không?”“À, chỉ có tầng trên cùng đang tu sửa, tầng dưới chắc vẫn mở đấy ạ.”Tống Thư Minh không hỏi thêm nữa, một lát sau, anh nói: “Anh rời khỏi đây một thời gian, quay về giải quyết vài chuyện, văn phòng có nhiều việc anh phải bàn giao.”Cô vẫn không chịu nói, nhưng bật khóc,Tống Thư Minh lại ôm cô để cô nằm xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, nói: “Anh vốn là một luật sư, có văn phòng riêng của mình, không phải thầy giáo tiếng Anh. Những chuyện khác… đợi em lớn hơn chút nữa sẽ cho em biết.”Anh vẫn kiên quyết không chịu nói gì thêm.Nhưng Duy An lắc đầu, run rẩy lần tìm tay anh trong chăn, cho tới tận khi nắm được tay anh cô mới yên tâm. “Dù thầy có coi em là thế thân cho người vợ đã khuất của thầy hay không… thầy ơi, em cầu xin thầy, lúc này… đừng bỏ em một mình ở bệnh viện.” Cô nói gần như không ra hơi, như khẩn cầu. “Được không thầy?”Cô không nhìn thấy vẻ mặt Tống Thư Minh