Old school Swatch Watches
Vị Đắng Ngọt Ngào

Vị Đắng Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324054

Bình chọn: 7.00/10/405 lượt.

? Ta tha cho hắn nhưng các ngươi có tha cho ta không? Đằng nào thì cũng phải chết…Có hắn…Thì ta mới có thể nhắm mắt được…

Hắn lôi từ trong người ra con dao sắc lạnh…gí vào cổ Hàn Quân…

Không chút lo lắng…Chàng trai vẫn tươi cười…Chỉ cần sâu thêm chút nữa thôi là cái chết sẽ cận kề…

-Thả đại ca ra…

-Thôi đi! Nãy giờ Hàn Quân mới lên tiếng.-Tôi giết ba má anh? Nhưng họ có làm gì tôi thì tôi mới như vậy chứ? Ba má anh đều là những con người đáng chết.

-Không! Tên cầm dao hét lên ,hình như chỉ đợi có thế Hàn Quân xoay người né mũi dao …Đá nó lên không trung và bắt lấy không sai một li.

Ai nấy ồ lên thích thú…

Tất cả bọn người của cậu cậu lại xử lí tên cầm đầu đó…

Bỗng chốc Linh Linh thấy cổ như bị nghẹn lại…hình như ai đó đang bóp chặt cổ cô…

– Linh Linh ! Mỹ Đan hét lên!

-Để cho chúng tôi đi đi,không thì cô gái này sẽ chết đấy! Đầu của Linh Linh không thể cựa quậy được,nó nằm gọn trong tay của người đứng sau cô. Bàn tay thô kệch…Bỗng chốc Linh Linh cảm thấy đau đớn…

-Hãy để cho chúng tôi đi đi! Tên đó nhắc lại một lần nữa…Nửa cầu xin…Nửa đe dọa.-Tôi biết đây không phải là người bình thường đối với anh…Cô gái này…

-Câm lại! Hàn Quân lạnh lùng liếc qua tên cầm đầu,nó bị bọn người của cậu làm cho khụy xuống dưới nên sân nhưng vẫn tỏ vẻ đắc ý.

-Giết ta…Nếu ta chết thì người quan trọng nhất với ngươi cũng sẽ theo ta,tin không?

Có vẻ như câu nói vừa rồi của hắn khiến Hàn Quân tức giận.

-Ngươi dám… Nhanh như cắt,con dao trong tay cậu lao nhanh về phía tên đang bóp cổ Linh Linh. Mũi dao tiến đến như chớp…Hình như hắn ta có ý định đưa cô ra đỡ…nhưng không kịp.

“Phụp” con dao đâm sâu vào chân hắn…Bàn tay bóp cổ cô được nới lỏng ra…Chạy…

-Chị không sao chứ? Xin lỗi đã làm chị sợ…Hàn quân chạy lại đỡ cô…

Màn sương đêm đã bị mặt trời cuốn đi đâu mất…lạnh…

Tóc cậu xòa trước trán…Hàn Quân không hề cười từ lúc bọn người này xuất hiện…hoặc có cười cũng chỉ là nụ cười nhạt nhẽo…nhưng bây giờ cô thấy cậu cười…Đôi mắt cười trong sáng này mới là Thái Hàn Quân mà cô quen biết.

Nhưng rồi…nó vụt tắt khi một tên đệ tử tiến lại gần cậu.

-Đại ca đi thôi!

-Như thế này sẽ tốt cho chị hơn…Cậu buông tay cô…không một chút cảm xúc…ánh mắt lại vô hồn như chưa từng có chuyện gì…

Chiếc xe đi thẳng…Hóa ra đây là con đường mà cậu đã chọn đi…Không ngoái lại…

Liệu phải chăng nơi này không có gì để cậu vương vấn?…

Hay quá vương vấn đến độ không dám ngoảnh lại…sợ sẽ không đành lòng bước đi…

Bầu trời chợt trở nên tối đen âm u…

“Chào chị Hiểu Minh,khi chị đọc lá thư này thì em đã thành Cao Vũ rồi,nhưng chị yên tâm…Em sẽ gặp lại chị và…nhất định chị sẽ là của em!”

Đó là những dòng cuối cùng được kẹp trong cuốn truyên mà Hàn Quân đưa cho cậu lúc sớm.

Vậy là từ bây giờ…Hàn Quân sẽ là Cao Vũ…Cô đã mất đi cậu em trai dễ thương đó…

Có thể là bây giờ…có thể là mãi mãi…



-Đúng…Là cô ấy…

-Cô ấy ạ? Đại ca định…bắt cóc ư? Không phải là…

-Phải…Đưa cô ấy về đây…Nhẹ nhàng thôi…hoặc là đừng mong giữ lấy mạng…

-Đã đến lúc rồi! Chị Hiểu Minh của em ạ…!Chị phải trả lời và lựa chọn thôi!



-Hôm qua,anh tớ đã nói với cậu những gì? Mỹ Đan cầm tay Linh Linh,vui vẻ hỏi.

-Có…Mà cũng không có gì cả…

-Tớ…Thấy cậu là người con gái tàn nhẫn nhất trong số những người mà mình gặp đấy!Đừng để anh ấy đau khổ nữa…

Cô cười…chính xác hơn là cô không biết trả lời ra sao nữa…

-Này! Mỹ Đan đập nhẹ vào vai cô.-Sao thất thần thế? Tớ phải về đây. Vừa nói cô bạn bước vào chiếc xe vẫy tay rồi đi thẳng.

Cô mà nhẫn tâm ư? Cũng có thể!

Có lẽ một ai đó nếu trải qua những chuyện như vậy thì biết đâu sẽ còn tàn nhẫn hơn nhiều…

Bây giờ cô không muốn về phòng trọ một chút nào…

Nơi đó thật cô đơn và lạnh lẽo…

-Chị là Hiểu Minh? Chiếc BMW đậu lại chắn ngang đường cô đi,một tên con trai ló mặt ra.

Trời không nắng…cô nhìn người trước mặt mình…Hình như cô chưa từng gặp…

-Anh Hàn Quân muốn gặp cô đấy! Một cô gái nữa cũng nhìn cô qua cửa kính xe…Nhưng cô biết người này…Cô gái có mái tóc sư tử màu hung đỏ…-Còn không mau lên xe?

Cô gái kia là người của Hàn Quân…Vậy thì đúng…Hàn Quân đang tìm cô…

…Dù cậu ta có là Cao Vũ đi chăng nữa thì cô vẫn luôn tin rằng cậu sẽ không hại cô…Ít nhất là thế…



Chiếc xe lao nhanh vun vút…Đường phố đông và nhộn nhịp…

Nó dừng lại trước một căn biệt thự màu đen bí ẩn…

-Tôi sẽ dẫn cô vào gặp đại ca…Cô gái này hôm nay trông có vẻ khác hẳn…Không kênh kiệu như trước nữa,mà thay vào đó là cái gì đó rất nghiêm túc.

-Khoan đã! Triệu Triệu! Tên con trai gọi giật lại.-Cẩn thận đấy! Đừng làm gì cô ấy!

Căn nhà này,ngoài hàng rào chắn cao gấp ba lần bình thường thì đường vào bên trong được bao quanh bởi hai hàng cây xanh mướt,những con đường ngoằn ngoèo như cố tình làm cho người bước trên nó như lác vào một mê cung huyền bí.

Linh Linh im lặng đi theo sau cô gái…Dù hơi sợ…Căn nhà này không xa ngôi trường trước của cô là mấy vậy thì tại sao Hàn quân lại phải đến ở căn gác xép tồi tàn đó?

Rốt cuộc cậu là ai? Là ai?…

Phía cổng vào,một vài cái cây đang mùa rụng lá…đỏ rực…

Cô gái đưa vòng cô ra sau căn biệt thự. Mở ra một tầng hầm tối o