Vân Trung Ca – Phần 2

Vân Trung Ca – Phần 2

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328015

Bình chọn: 10.00/10/801 lượt.

i: “Vâng!”

“Thứ hai,” Hoắc Quang chỉ chỉ vào bài thơ trên bàn, “Người có văn chương hay như vậy mà lại có thể không dùng nhàn rỗi trong dân gian, ta đây là một Đại Tư Mã thất trách, mấy đứa mau đi tìm người này tới đây, khoản đãi cho tốt, trọng dụng đúng chỗ, tất cả đều là kỳ tài.”

Hoắc Vũ vẫn không chịu nói lời nào, Hoắc Sơn và Hoắc Vân đều trả lời: “Chất nhi nhất định làm theo.”

“Thứ ba, về sau trên triều đình thấy Mạnh Giác, có khả năng bao nhiêu khách khí thì dùng bấy nhiêu khách khí, nếu để cho ta thấy ai gây chuyện, nhẹ thì dùng gia pháp, nặng thì dùng quốc luật xử trí.”

Ba người cũng không lên tiếng, ánh mắt Hoắc Quang thất vọng xẹt qua trên người cả ba bọn họ, đập mạnh bàn trách mắng: “Hoắc Vũ?”

Hoắc Vũ nhìn thấy ánh mắt phụ thân, rùng mình một cái, lập tức đứng lên, sợ hãi đáp: “Nhi tử hiểu rõ.”

Hoắc Sơn và Hoắc Vân cũng vội vàng đứng lên, hành lễ nói: “Chất nhi cũng hiểu rõ.”

Hoắc Quang nhìn ba người bọn họ, khuôn mặt lộ ra vài tia mỏi mệt, thở dài một tiếng, phất phất tay để cho bọn họ lui xuống. Khi ba người đi ra, đúng lúc chạm mặt Hoắc Thành Quân. Hoắc Thành Quân hành lễ với ba ca ca, Hoắc Vũ hừ lạnh một tiếng: “Mắt nhìn của muội thật tốt!”, mặt lạnh lùng, phất tay áo rời đi.

Hoắc Sơn, Hoắc Vân cũng quay sang Hoắc Thành Quân cười ha ha mấy tiếng, rồi vội vàng rời đi. Mắt Hoắc Thành Quân rớm lệ, cắn chặt môi, nước mắt mới không rơi xuống. Nàng nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, chỉ nhìn thấy phụ thân đang nhắm mắt dưỡng thần, dưới khuôn mặt thanh tao quắc thước ẩn giấu mỏi mệt.

Trong mấy ngày này, tóc của phụ thân dường như bạc thêm nhiều hơn, hai bên tóc mai đã bạc đi nhiều khiến cho phụ thân thoạt nhìn có vẻ già hơn so với tuổi thật rất nhiều. Thành Quân trong lòng áy náy, đau xót, bi thương đều có, bước nhẹ mấy bước, đi đến phía sau phụ thân, giúp người xoa huyệt thái dương.

Hoắc Quang không có mở mắt, chỉ cười gọi một tiếng: “Thành Quân?”

Thành Quân đáp: “Phụ thân nếu mệt mỏi, thì nằm nghỉ một lát đi!”

Hoắc Quang mỉm cười nói: “Mệt chính là ở trong tâm. Thành Quân chuyện đã xảy ra mấy ngày nay con hẳn là cũng biết, không cần phải giữ trong lòng, chuyện lần này là do cha sơ suất, không có xử lý tốt.”

Thành Quân mấy ngày này đều đối mặt với không phải là ánh mắt mẫu thân trách cứ thì là lời nói lạnh nhạt của huynh trưởng, nghe được lời nói của phụ thân, nước mắt không kiềm chế được, rơi xuống từng giọt.

Hoắc Quang khẽ thở dài, kéo Thành Quân đến tới trước mặt, lại coi như nàng giống một tiểu cô nương để ngồi ngay trên đầu gối của mình, lau nước mắt cho nàng, “Nha đầu ngốc, khóc cái gì mà khóc chứ? Nữ nhân Hoắc gia chúng ta muốn gả cho ai mà chẳng gả được chứ? Cha nhất định để cho con chọn một người tốt nhất.”

Hoắc Thành Quân thương tâm khó dằn lòng được, gục xuống người phụ thân khóc lên, “Cha, thực xin lỗi.”

Hoắc Quang vỗ nhẹ lên tóc Hoắc Thành Quân, khẽ mỉm cười nói: “Nha đầu ngốc, con làm sao phải thực xin lỗi cha? Con có thể coi trọng Mạnh Giác, là ánh mắt của con tốt. Mạnh Giác không thể cưới được con, là hắn không có phúc phận.”

Hoắc Thành Quân khóc hồi lâu, khổ sở, áp lực ở trong lòng đều theo tiếng khóc vơi bớt, dễ chịu rất nhiều, chậm rãi kìm hãm nước mắt, “Cha, cha định làm như thế nào?”

Hoắc Quang không đáp mà hỏi lại: “Theo con thì, xử trí như thế nào là thỏa đáng nhất?”

Hoắc Thành Quân ngửa đầu nói: “Tu thân dưỡng tính, không xử trí là tốt nhất.”

Hoắc Quang nghe xong, chỉ nhìn chăm chú vào Hoắc Thành Quân, sau một lúc lâu cũng không lên tiếng.

Hoắc Thành Quân trong lòng bất an, “Cha, cũng không phải con gái muốn nói giúp Mạnh Giác. Mạnh Giác mặc dù liệt kê ra hơn hai mươi tội trạng của Hoắc gia, nhưng hắn cũng không dám khinh suất mà chạm uy hổ, không có một tội gì thực sự liên quan tới cha, khuyết điểm duy nhất của cha chính là tiết chế kẻ dưới không nghiêm. Chỉ cần thanh danh của cha chưa thực sự bị hao tổn, mặc kệ phát sinh chuyện gì, Hoắc thị chúng ta cũng có thể vãn hồi. Hiện tại Hoắc phủ đang ở đầu gió, dưới con mắt theo dõi của nhiều người bất luận là làm chuyện gì, chỉ sợ đều không tránh được làm nhiều sai nhiều. Nếu bị người có tâm lợi dụng, lại chế ra một bài văn chương gì đó, đến lúc đó chỉ sợ ngay cả phụ thân cũng sẽ chịu liên lụy. Cho nên đối với những lời mắng chửi người trong Hoắc phủ chẳng những không cần trách phạt, mà phản ứng là lấy lễ đối đãi, khiến cho người khác thấy rằng Hoắc phủ khoan dung, đồng thời chỉnh đốn Hoắc phủ. Dù sao Hoắc phủ hiện giờ là cây to đón gió, lại là cái gai trong mắt hoàng thượng, nếu không chỉnh đốn, cho dù hôm nay không có Mạnh Giác, ngày khác nếu xảy ra chuyện gì, vẫn sẽ có những người khác đứng ra.”

Hoắc Quang thở dài một tiếng, đỡ vai nâng Hoắc Thành Quân nói: “Tại sao con lại sinh ra là nữ nhi chứ? Nếu con là nam nhi, cha cũng không cần lo nghĩ như thế.”

Vị Ương Cung, Tuyên Thất Điện.

Một phòng ấm áp, một phòng thơm mát, một phòng đầy tiếng nói cười.

Xung quanh người Vân Ca có đặt mấy tấm thảm lông dê, nàng lười biếng nằm ở trên giường, vừa nói vừa cười. Lưu Phất Lăng ngồi cạnh bếp lò đặt bên giường của Vân Ca,


80s toys - Atari. I still have