XtGem Forum catalog
Tuyệt thế hôn quân

Tuyệt thế hôn quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323402

Bình chọn: 8.5.00/10/340 lượt.

ống máu ăn thề, Nghĩa Dũng quân thành lập cũng là vì mưu cầu hạnh phúc cho dân chúng hay sao?

Hắn rất có lỗi với nàng, cả đời này, hắn chưa từng áy náy như vậy, thương tiếc đối với nàng như thủy triều, dâng lên không dừng, hô hấp của hắn trở nên trầm trọng, ngay cả nội lực kinh người cũng không thể áp chế được.

Đột nhiên, trong lòng hắn nổi lên xúc động, mong muốn đem nàng rời đi cung đình khiến nàng chán ghét này, thiên hạ rộng lớn, nàng muốn đi đâu, hắn cũng sẽ che trở nàng, chỉ mong nàng vui vẻ, khoái hoạt.

Tay hắn vươn ra, muốn chạm vào áo bào tung bay của nàng.

Nàng đột nhiên quay đầu. “Uy, trẫm không đi nổi nữa, ngươi mang trẫm bay đi xem tể tướng cùng tướng quân động cước như thế nào đi”

Mùa đông đã sang. Muôn hoa sớm đã tàn, nhưng nàng ngoái đầu nhìn lại trong nháy mắt, hắn lại ngửi được hương thơm của ngàn vạn đóa hoa đào. Tiểu yêu tinh động lòng người này dù ở giữa mùa đông tuyết rơi vẫn là kiều mị như vậy hay sao?

Hai tay hắn vòng qua ôm lấy thắt lưng của nàng, nhìn vào mắt nàng tràn ngập mê đắm.

“Ngũ hồ tứ hải, ngươi muốn đi đâu, chúng ta cùng đi.” Lời vừa dứt, hắn đã như lưu tinh, đem nàng bay về phía phòng nghị sự.

“Gì?” Nàng phát hiện chính mình không hiểu được lời nói của Bộ Kinh Vân. Là nàng nghĩ sai? Hay là hắn nói sai? Nhất định là ý sau, người này đối với nàng luôn dùng từ ngữ ngắn gọn, hừ, không muốn cùng nàng nói chuyện thì đừng nói a! Tưởng giỏi lắm sao, nàng muốn nói chuyện thì đã có đất trời lắng nghe.(=.=!)

Cúi đầu, nàng vụng trộm làm mặt quỷ với hắn. Đại đầu gỗ, một chút cũng không xinh đẹp, nam nhân a, phải có ngũ quan xinh xắn, da thịt như ngà như ngọc mới là đẹp.( dưỡng da = Oxy ạ? Hay Xmen?)

Tề Tuyên khi được Bộ Kinh Vân đưa tới trước cửa phòng nghị sự, đã bị thanh âm tranh chấp cùng đổ vỡ bên trong làm cho sợ hãi.

Nàng vốn biết tể tướng cùng đại tướng quân thường vì không cùng chính kiến mà ầm ỹ, nhưng giống như bây giờ, gào thét dữ dội, lại ném này ném nọ, cùng nguyền rủa tổ tông mười tám đời đối phương, là lần đầu tiên nhìn thấy.

Tề Quốc chẳng lẽ sắp sập sao?

Nàng nhanh chóng mở ra cánh cửa phòng nghị sự, ngay lập tức, một nghiên mực bị ném tới. Nàng toàn thân cứng đờ, quên luôn việc phải né tránh.

Thân ảnh to lớn ngay tại một tích tắc này, di chuyển tới phía trước, tấm lưng rộng lớn hoàn toàn bảo hộ nàng.

Bộ Kinh Vân khẽ vẫy tay, nghiên mực lập tức trở thành bụi cát bay đi.

“Hành thích vua, tử tội.” Thanh âm lãnh đạm lại giống như hòn đá tảng nện xuống.

Trong phòng, cầm trì đao đuổi giết tể tướng, đại tướng quân cùng không ngừng dùng vật này nọ công kích đại tướng quân, tể tướng, đồng thời giật mình dừng lại.

Phòng nghị sự là nơi dùng để xử lí việc quốc gia đại sự, Bộ Kinh Vân tại sao lại để Tề Tuyên tới đây. Nữ nhân tham gia quốc sự, điềm báo mất nước a! (mấy lão mắc dịch! tư tưởng hủ lậu! ghừ!)

Bất quá, hoàng đế giả cũng là do bọn hắn nuôi cấy, nàng trên danh nghĩa vẫn là quân chủ, trong lòng không thừa nhận là một chuyện, nhưng ngoài mặt, lễ tiết vẫn là phải giữ.

Lí Hữu Hợp cùng Chu Bằng đồng thời khom người: “Tham kiến hoàng thượng.”

Xem, ngay cả quỳ lạy cũng giống như cúi chào, nàng làm hoàng đế cũng thật vô nghĩa rồi? Nhưng nàng cũng không để ý, cất bước, thật cẩn thận bước vào phòng nghị sự. Bộ Kinh Vân lại lui về phía sau nàng bảo hộ.

Tề Tuyên nhìn một lượt quanh phòng nghị sự. Ném cũng thật giỏi, ngay cả giá sách cũng đã sụp mất một nửa, không cần nói tới những văn thư cùng tấu chương khác.

Bách quan trình lên tấu chương, Tề Tuyên không có quyền ngự lãm, nhưng nếu tấu chương mất, người gánh tránh nhiệm lại chính là nàng. Xem ra, cái danh hiệu hôn quân của nàng lại vừa được thăng cấp. (MN: tội nghiệp tỷ! gánh tội thay cho mý ông già~~)

Không biết lúc này có nên hạ chiếu luận tội bản thân một lần nữa hay không? Cũng phải nói, nàng dường như đã tập thành thói quen.

“Hai vị ái khanh miễn lễ” Ghế đều đã đổ, cũng không có chỗ mà ngồi, đơn giản lắm, đứng hết đi! “Trẫm nghe nói, phòng nghị sự sắp có án mạng, đặc biệt đến xem, ở trong hoàng cung có máu là không tốt, đúng không nhỉ?” ( MN: không nên có máu, chỉ nên có tiết canh thoai!! Hahaaha)

Lí Hữu Hợp cùng Chu Bằng đồng thời hừ một tiếng, quay lưng về phía nhau, ai cũng không muốn để ý ai.

“Hai vị ái khanh đều là rường cột của nước nhà, người nào có chuyện, đều là tổn thất của Tề Quốc. Các người cũng không muốn nhìn thấy dân chúng lại trải qua những ngày đói kém giống như mười năm trước đi?” Không ai để ý nàng, không sao cả, nàng có thể tự tạo niềm vui cho mình “Quốc gia đại sự sao không cùng bình tâm lại, từ từ thảo luận, rồi cũng tìm được phương án khiến ai nấy đều hài lòng thôi.”

Không gian vẫn rất lạnh, lạnh đến nỗi Tề Tuyên hoài nghi phòng nghị sự này phải chăng là có bức tường nào bị thủng khiến cho gió lạnh từ bên ngoài thổi vào.

Nàng sờ sờ mũi, rất rõ ràng tể tướng cùng đại tướng quân sẽ không bao giờ để nàng tham dự vào quốc sự, mà Bộ Kinh Vân sở dĩ gọi nàng đến cũng chỉ là muốn trấn an lửa giận trong lòng hai vị đại nhân này mà thôi, làm cho bọn họ không đến mức thật sự đem đối ph