Old school Easter eggs.
Tướng quân ôm với, muốn ngủ rồi

Tướng quân ôm với, muốn ngủ rồi

Tác giả: Thiên Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322792

Bình chọn: 9.5.00/10/279 lượt.

không thể đem Sở Châu Ngọc trở về phòng nghỉ ngơi.

“Sở tiểu thư, người như vậy, bất lợi cho dưỡng bệnh!”. Lưu Sơn khuyên. Tuy trong lòng vạn phần muốn đem tình hình thực tế nói cho Sở Châu Ngọc biết, nhưng vẫn nghĩ tới lời tướng quân đã nói, nên nửa chữ sắp thốt ra miệng, lại nuốt trở vào.

“Đúng vậy, nếu tướng quân nhìn thấy người, sẽ lo lắng”. Quản gia Tiêu Nhân cũng tiếp lời.

Sở Châu Ngọc kinh ngạc nhìn cửa vào vườn. “Hắn một ngày không gặp, ta sẽ chờ một ngày, hắn mười ngày không gặp, ta sẽ chờ mười ngày, cho đến khi hắn chịu gặp ta mới thôi”. Nàng muốn một đáp án, đáp án đó chỉ hắn mới có thể cho nàng.

“Sở tiểu thư, vì sao người phải khổ vậy chứ… Coi như là tướng quân phụ người đi”. Lưu Sơn thở dài nói.

“Vậy hãy khiến hắn tự mình đến nói với ta câu này đi…..”. Đầu nàng ngày càng quay cuồng, thân mình mệt mỏi, sớm không chịu nổi gánh nặng, muốn chết lặng khuỵu xuống. Sở Châu Ngọc sống chết dùng móng tay bấm vào lòng bàn tay, tựa hồ chỉ có dùng đau đớn như vậy, mới khiến nàng thay tỉnh đôi chút.

Móng tay đâm vào lòng bàn tay, máu theo đầu ngón tay, chậm rãi lan ra cả bàn tay.

“Tiểu thư, tay người!”. Nha hoàn một bên phát hiện ra đầu tiên, sợ hãi kêu lên.

Tiêu Nhân và Lưu Sơn vừa thấy tay nàng đầy máu, đều hoảng sợ, nhanh sai người đem bông băng gạc, thuận tiện tìm đại phu đến.

“Không cần băng bó! Ta muốn đau đớn, nếu không, ta sợ ta sẽ ngất xỉu”. Sở Châu Ngọc lẳng lặng nói.

“Điều này sao có thể? Nếu tướng quân biết, sẽ trách tội chúng ta!”.

“Nếu hắn thật sự phụ ta, làm sao có thể trách tội các ngươi?”. Không được, cho dù lòng bàn tay nàng đau đớn, nhưng ý thức vẫn sắp mất đi. Sở Châu Ngọc lay động thân mình một chút, lắc lắc đầu, cố gắng không khép hai mắt lại. Đau chưa đủ sao? Nếu đau hơn chút nữa, có phải sẽ tỉnh được hay không?”.

“Đúng rồi, ta sao lại không nghĩ tới chứ?”. Nàng thì thào, mọi người đang chưa kịp phản ứng, nàng đã rút cây trâm cài tóc xuống, đâm một nhát vào cổ tay mình…

Năm ngón tay thon dài, nắm chặt lấy tay ngăn nàng lại, bóng dáng màu đen không biết tự lúc nào đã đến gần bên nàng, cúi đầu, trong thanh âm tràn ngập một chút bất đắc dĩ. “Vì sao nàng lại thương tổn chính mình như vậy?”.

“Tướng quân!”. Người chung quanh nhất tề quỳ xuống.

Sở Châu Ngọc ngẩng đầu, một đầu tóc đen chạm vào mi mắt nàng, hắn vẫn mặc một thân hắc y như trước, người gầy hơn, trên mặt không còn chút huyết sắc nào, đáy mắt thâm đen hơn so với trước khi nàng hôn mê, thâm hơn rất nhiều rất nhiều.

Hơi thở của hắn vờn quanh chóp mũi nàng, hương vị quen thuộc này, lập tức làm nàng bất giác thả lỏng.

“Tuyệt Thanh?”. Nói ra hai chữ, vẫn không xác định.

“Là ta”. Tiêu Trì Chi rũ mắt, nhìn nữ tử cơ hồ sắp quỵ ngã, tay đẫm máu, đôi mắt sưng đỏ, hắn đã làm nàng đau lòng rồi…

Nàng kinh ngạc nhìn hắn, nhìn thật cẩn thận, thậm chí ngay cả ánh mắt mỏi mệt của hắn đều nhìn đến nhất thanh nhị sở. (*nhất thanh nhị sở : rõ ràng rành mạch, nghĩa ở đây chắc là soi thật kỹ càng)

Tuyệt Thanh, vì sao không nói cho ta đáp án?

Tuyệt Thanh, vì sao không đến gặp ta?

Tuyệt Thanh, nếu thật sự phụ bạc ta, sao cuối cùng lại bước ra?

Lúc ta hôn mê, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

“Vì sao không gặp ta?”. Nàng thì thào hỏi.

“Chỉ là không muốn gặp thôi”. Hắn rũ đôi mi xuống, buộc chính mình không nhìn vào mặt nàng. Chỉ sợ vừa nhìn thấy, quyết tâm hắn vất vả giữ, sẽ tan ra thành bụi.

“Vì sao không muốn gặp?”.

“Bởi vì ta đã muốn chán ngấy, mệt mỏi nàng rồi”. Thanh âm hắn bình thản không phập phồng, như nói với một người xa lạ.

Rõ ràng biết hắn không phải nói thật, nhưng nước mắt nàng lại tùy tiện rơi ra khỏi hốc mắt. Một giọt… Một giọt, rơi trên bàn tay đầy máu của nàng, cũng rơi trên bàn tay hắn đang nắm lấy cổ tay nàng. Tâm, như đang bị vô số cây kim đâm vào, đau nhói, đau đến nỗi nước mắt ướt nhòe tầm mắt.

Bị giọt lệ nóng hổi của nàng rớt xuống tay, hắn đột nhiên buông ra. Thanh âm thản nhiên của hắn vang lên bên tai nàng. “Nếu hiểu được rồi, về sau đừng tới đây nữa”.

Hiểu chưa? Đúng vậy, nàng hiểu được, nàng cho tới bây giờ đều đã hiểu! Sở Châu Ngọc nhìn chằm chằm Tiêu Trì Chi, chậm rãi mở miệng, gằn từng tiếng nói. “Dù trải qua một trăm kiếp nạn, tình cảm của ta vẫn không thay đổi, đợi đến lúc nhân duyên hội ngộ, cho dù gặp quả báo vẫn chấp nhận đảm đương”.

Thân hình cao lớn của hắn đột nhiên chấn động, hai tay bất giác nắm thành quyền.

Sở Châu Ngọc tiếp tục nói. “Chàng là người thờ Phật, ý tứ bốn câu này, chàng đương nhiên hiểu được”. Đúng vậy, bốn câu nói đó, vốn là lúc trước hắn nói nàng nghe. “Hết thảy vận mệnh, đều có tiền căn hậu quả, kiếp này gặp phải, bất luận là hạnh phúc hay bất hạnh, đều là do chuyện cũ chính mình làm kiếp trước, kiếp này hành vi không thiện không hảo, sẽ báo ứng cho kiếp sau! Tuệ Ngộ thiền sư nói, ta là kiếp nạn của chàng, mà chàng là quý nhân của ta, đó là nhân quả của kiếp trước đến, nhưng ta không mong nhân quả của chúng ta tiêu vong ở kiếp này. Ta còn muốn tiếp tục tiến tới, còn muốn nhân quả giữa chúng ta quấn quít lấy nhau đời đời kiếp kiếp. Nếu chàng chán ghét ta, vì sao còn n