Insane
Từng có một người, yêu tôi như sinh mệnh

Từng có một người, yêu tôi như sinh mệnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326615

Bình chọn: 9.5.00/10/661 lượt.

á, vẫn chưa tỉnh giấc sao? Mau thức dậy đi, tôi cho em xem thứ này hay lắm”.

Tôi thật sự sợ gặp anh nên kiếm cớ thoái thác: “Tôi không ở Odessa, tôi đi trượt tuyết rồi”.

“Vớ vẩn”. Anh cười ở đầu bên kia: “Em nói dối mà chẳng xem xét tình hình gì cả. Tôi đang ở ngoài cửa, vừa rồi tôi còn nghe thấy rõ tiếng chuông điện thoại của em”.

Tôi im lặng, quả nhiên có tiếng gõ cửa. Tôi nhất thời không biết nói gì, hai má tôi nóng ran.

“Cho em hai mươi phút, tôi đợi em dưới tầng một, nhanh lên!”. Nói xong không chờ tôi tìm lý do từ chối, Tôn Gia Ngộ lập tức cúp máy.

Trước mặt anh hình như tôi luôn ở thế bị động, không hề có chút tự tin. Thế là tôi nhảy xuống giường, đánh răng rửa mặt chải đầu và thay quần áo bằng tốc độ nhanh nhất.

Bên ngoài trời rất lạnh, tuyết hình như lại sắp rơi, để lộ da ở bên ngoài một lúc sẽ bị đông cứng, tôi bất giác kéo chặt hai vạt áo khoác.

Tôn Gia Ngộ đang đứng tựa vào cửa xe hút thuốc lá. Thấy tôi đi ra, anh mới ném đầu thuốc lá xuống đất và nở nụ cười để lộ hàm răng trắng: “Em cũng nhanh ra phết”.

Tôi tựa hồ vẫn canh cánh trong lòng vụ đánh mất nụ hôn đầu. Thế là tôi cố nghiêm mặt, hỏi anh bằng ngữ điệu lạnh lùng: “Anh muốn tôi xem thứ gì?”

Tôn Gia Ngộ nhận ra thái độ lạnh nhạt của tôi, anh mở cửa sau xe và làm động tác “mời” rất khoa trương: “Nàng công chúa thân mến, mời nhìn…”.

Hai cái bắp cải xanh ngát đang lặng lẽ nằm trên ghế sau, tỏa ra một vẻ mê hoặc vô cùng.

“Trời ơi…” Bộ dạng lạnh nhạt và xa cách của tôi biến mất hoàn toàn. Tôi vui mừng hỏi anh: “Anh…anh kiếm ở đâu ra thế?”

Tôn Gia Ngộ ghé sát mặt, môi anh mơn man trên má tôi: “Hôm qua đại sứ quán phát bắp cải cho cán bộ công nhân viên, tôi vừa vặn đi ngang qua đó. Thế là đến đêm tôi trèo tường vào bên trong, ăn trộm được mấy cái”.

“Anh lại nói linh tinh rồi”.

Anh cười với tôi: “Em không cần biết nó từ đâu đến. Em hãy nghĩ xem nên làm món gì?”

“Ôi nhiều lắm, xào chua cay, làm dưa góp, trộn sống, xào phở bắp cải thịt thái chỉ…”. Tôi đếm đầu ngón tay, vừa đếm vừa nuốt nước bọt ừng ực. Cuối cùng hai chúng tôi gần như đồng thanh lên tiếng: “Sủi cảo nhân thịt lợn bắp cải”.

Tôn Gia Ngộ cười lớn, đẩy tôi vào ghế phụ: “Đi thôi, đến chỗ tôi nấu, tất cả trông chờ vào trình độ nấu nướng của em”.

Tôn Gia Ngộ sống ở địa bàn tốt nhất trong thành phố, là ngôi nhà kiểu cũ màu xám, chia thành hai hộ trái phải. Ngôi nhà có hai tầng, phía nam có một cửa sổ dài nhìn ra Biển Đen. Anh sống cùng Lão Tiền, người đàn ông tôi và Bành Duy Duy gặp lần trước và một thương nhân Trung Quốc họ Khâu.

Tôi cảm thấy hơi kỳ lạ, nhìn ngang nhìn ngửa cũng thấy anh chẳng giống người có thể chung sống hòa bình với kẻ không liên quan.

Về nghi vấn của tôi, Tôn Gia Ngộ giải thích nhẹ như gió thoảng mây vờn: “Một ngày nào đó chết ở trong phòng thì cũng có người phát hiện”.

“Đúng vậy”. Tôi lại nhớ đến chuyện bị mất nụ hôn đầu, trêu anh một cách ác ý: “Nếu không thịt thối rữa ra cũng chẳng ai biết đến”.

Tôn Gia Ngộ quay đầu trừng mắt với tôi: “Em là con gái sao ăn nói độc địa thế?”

Tôi giả bộ oan ức bĩu môi: “Những lời tôi nói đều là sự thật, anh không thích nghe thì thôi”.

Tôi không nói dối một chút nào, Andre từng kể cho tôi nghe câu chuyện tương tự, khiến tôi buồn nôn suốt một tuần, nhìn thấy thịt là chạy mất dép.

Trong vụ án đó, một thương nhân người Phúc Kiến bị đồng hương giết chết ở trong phòng rồi dóc thịt nấu chín xong bỏ vào bồn xí, làm cho đường ống nước thải của nhà hàng xóm ở tầng dưới bị tắc nghẽn. Người hàng xóm gọi thợ đến sửa, sau khi thông đường ống mới phát hiện bên trong toàn là xương vụn và thịt thối rữa.

Người hàng xóm tưởng là xác chết chó mèo bị ngược đãi nên phẫn nộ báo cảnh sát. Cảnh sát thông ống cống ra bao nhiêu xương thịt và nội tạng, đến cuối cùng lòi ra ngón tay con người. Tất cả những người có mặt ở hiện trường đều sợ chết khiếp.

Vụ án này từng gây chấn động Odessa một thời, khiến giá thuê phòng tăng vọt, bởi vì người bản xứ không chịu cho người Trung Quốc thuê nhà.

“Anh hãy nói xem, ở trong nước không tốt sao? Cứ cố ra nước ngoài rồi bỏ mạng ở nơi đất khách quê người”. Tôi không thể hiểu nổi.

Nghe câu chuyện của tôi, Tôn Gia Ngộ đến chân mày cũng không thèm động đậy. Anh tắt máy rút chìa khóa, sau đó mới nói: “Em còn nhớ vụ án ở Trung tâm thương mại “Bảy km” không?”

Tôi gật đầu, trước đây anh toàn lảng tránh, cuối cùng hôm nay anh cũng nhắc đến sự kiện đó.

“Nạn nhân bị đâm hơn một trăm nhát dao, gần như không thành hình người, em biết tại sao không?”

Tuy tận mắt chứng kiến vụ án mạng nhưng tôi vẫn nổi da gà, lắc đầu lia lịa.

Phải thù hận đến mức nào mới chém người ta hơn một trăm nhát dao?

Tôn Gia Ngộ cười lạnh lùng: “Tên đó là người của tổ chức Thanh Điền, chuyên thu phí bảo kê ở trung tâm thương mại “Bảy km”. Hắn rất hống hách nên thương nhân ở trung tâm thương mại vô cùng ghét hắn. Khi họ không thể chịu nổi nữa, họ đã gom tiền thuê xã hội đen người Ukraine thanh toán hắn. Đáng tiếc là thằng đó mệnh lớn, nhận được tin báo từ trước nên chuồn mất. Nửa năm sau, hắn đột nhiên xuất hiện ở khu vực phụ cận, bị ngư