ặt anh tuấn của anh, nhưng ngay sau đó lại nhíu mày, vô cùng nghiêm túc hỏi: “Chính là —— chính là về sau nếu anh lấy vợ, anh nhất định sẽ yêu thương cô ấy, không còn thương yêu tôi nữa!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lập tức lộ vẻ suy sụp, đáng thương.
Hoàng Phủ ngạn tước cảm thấy trong lòng đột nhiên co lại, không được tự nhiên .
Nhẹ nhàng nhéo qua cái mũi nhỏ của cô, sau đó mới nói:”Vậy, sau này tôi không lấy vợ, như vậy có thể toàn tâm toàn ý thương yêu em!”
Nghe được lời hứa hẹn của anh, Liên Kiều giống như nhận được phần thưởng, mặt mày hớn hở:”Thật sao”
Hoàng Phủ ngạn tước cười gật gật đầu, anh cũng không rõ tâm tình trong lòng mình bây giờ là cái gì, chính là không nghĩ cô vừa mới bị thương tâm xong.
“Quá tốt!”
Liên Kiều vui sướng ôm lấy anh, làm nũng , ở trong ngực anh cọ cọ, giống như con mèo nhỏ bướng bỉnh, người cũng giống như tên.
Sự mềm mại trong ngực khiến thân thể Hoàng Phủ Ngạn tước đột nhiên cứng đờ, hô hấp lập tức trở nên dồn dập, mà dục vọng trời sinh của người đàn ông lần thứ hai xuất hiện trên người anh, anh có thể cảm nhận được nơi nào đó trên cơ thể đang nổi lên phản ứng.
“Nha đầu —— ”
Anh vội vàng đẩy cô ra khỏi ngực mình, đáng chết, anh không thể tưởng tượng được nha đầu này thế nhưng lại mang đến cho anh cảm giác khác thường, thật sự nếu không đẩy cô ra, anh không cam đoan chính mình sẽ không làm chuyện cầm thú đối với cô bé thanh thuần này.
Cô ấy tin tưởng mình như vậy, nhưng anh lại đối với thân thể cô sinh ra suy nghĩ đáng xấu hổ?
Chương 49: Tình Yêu Trốn Nơi Nào: Thời Thơ Ấu Ảm Đạm(3)
Edit: Sen
Beta: Min
Nhìn vẻ mặt Liên Kiều có cảm giác an toàn, sắc mặt Hoàng Phủ Ngạn Tước xẹt qua một tia do dự, trước mắt anh tự nhiên hiện ra bộ dáng của cô tại bể bơi ở khu du lịch liberdade, đương nhiên, là bộ dáng của cô lúc chưa nhảy xuống nước.
“Nha đầu, em—— ”
Anh thậm chí có chút do dự, không biết lời phải mở miệng nói như thế nào cho thích hợp.
Liên Kiều ngẩng cao đầu nhìn hắn, một bộ dạng cực kỳ nhu thuận cùng ngây thơ, vô cùng giống búp bê Barbie.
Hoàng Phủ Ngạn Tước duỗi ra bàn tay to, giống như là trưởng bối cúi xuống nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ của cô.
“Nha đầu, kỳ thật hôm nay tôi nhận thấy kỹ năng bơi của em rất quen thuộc, không giống như là người mới học, em hẳn là đã biết bơi lội từ trước!”
Hắn không ngần ngại mà nói ra ý tưởng trong lòng mình, không phải nghi vấn, mà là dùng giọng điệu khẳng định.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Liên Kiều rõ ràng trở nên cứng đờ, ánh mắt vốn đang mang đầy ý cười cũng trở nên có chút ảm đạm khẽ rũ xuống dưới, cô gục đầu xuống, mười ngón tay cũng chậm rãi đan vào nhau.
Hoàng Phủ Ngạn Tước trong lòng chợt cảm thấy mềm mại, hắn cúi xuống nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy nha đầu?”
Tiểu Nha đầu này hình như có tâm sự!
Cô là trời sinh bản tính lạc quan, hiện giờ cô lại có cảm xúc bi thương như vậy, Hoàng Phủ Ngạn Tước thật sự là ít thấy, bởi vì âm điệu của hắn cũng đã trở nên trầm xuống, hắn sợ mình không cẩn thận xúc phạm tới cô lần thứ hai.
Bầu không khí yên lặng ngắn ngủi, Liên Kiều không nói gì, ánh mắt cô dần trở nên ngày càng ảm đạm mà xa xăm, mái tóc đem hàng lông mi kiểu diễm che khuất, khiến người ta cảm thấy cô đơn ,tịch mịch cùng bi ai.
Hoàng Phủ Ngạn Tước không nói gì, cũng không có bức cô, chỉ yên lặng nhìn cô như vậy.
Một lúc lâu sau, Liên Kiều mới ngẩng đầu lên, đầu nâng cao hết sức, khóe mắt đọng đầy hơi nước cũng khiến người ta đau lòng——
“Tôi —— tôi quả thật đã học bơi lội, nhưng ——đã là chuyện của rất lâu rồi, lâu đến mức tôi cũng sắp quên rồi…”
Thanh âm của cô rất nhẹ , rất nhẹ, như là một trận gió sắp tiêu tán vậy…
Nhìn hình dáng anh tuấn của người đàn ông trước mắt cùng câu nói sau cùng vừa thốt ra khiến chính cô cũng cảm thấy có chút mơ hồ, anh không có mở miệng thúc giục cô, cũng cực kì kiên nhẫn lắng nghe cô, tiếng nói kia thâm thúy như cây châm nhỏ, trong lòng cô một hồi ấm áp.
” Người trong Vương thất của chúng tôi vẫn luôn có trực giác trực giác tốt hơn người bình thường, hay còn gọi là giác quan thứ sáu, hơn nữa bởi vì tinh thông giáng đầu thuật cùng thuật bói toán mà khiến các bộ tộc ở vương thất khác phải nể phục , mà cái gọi là nể phục , kỳ thật là e ngại thì đúng hơn…”
Vẻ mặt cô cô đơn dị thường, khiến trong mắt Hoàng Phủ Ngạn Tước lóe lên một tia đau lòng.
“Năng lực là do trời sinh, theo dòng hộ di truyền mà không ngừng biến hóa, loại biến hóa trời sinh này dần dần trở thành đặc trưng của dòng họ Mặc Di, lúc ấy cha tôi rốt cuộc cũng thả lỏng, bời vì ông ấy không muốn bị người đời sau nhìn mình với con mắt quái dị, vì thế ông liền chọn mẹ của tôi, sinh ra tôi, nhưng mà____-nhưng mà…”
Liên Kiều có chút ngập ngừng, nói không được, vẻ mặt của cô càng trầm trọng hơn.
Hoàng Phủ Ngạn Tước theo bản năng kéo bàn tay nhỏ bé của cô, bàn tay to của anh tràn ngập sự ấm áp, khiến cho tâm lý của cô như được an ủi phần nào.
Liên Kiều thở dài một hơi, đôi mắt mê li mang theo một tia kiên định, lại tiếp tục mở miệng nói:
“Nhưng mà, khi tôi càng ngày càng lớn, mẹ của tôi lại phát hiện ra khả năng trời sinh được