c sống chạy cực nhanh về phía mình…..Ngay sau đó, liền dừng lại……
Vững vàng đứng ở đó nhìn động tác ái muội giữa hai người họ.
Sắc mặt Sầm Tử Tranh căng thẳng, cô cảm thấy da đầu run lên, khuôn mặt tinh tế thoáng trắng thoáng xanh!
Người đàn ông chết tiệt! Thực sự giống như một du hồn dã quỷ!
Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra dung nhan anh tuấn quỷ mị của Cung Quý Dương, đôi mắt đen sâu hun hút, ánh mắt nóng bỏng dừng lại ở trên thân hai người…..
“Tranh Tranh, lên xe!” Anh không bận tâm đến Thư Tử Hạo đang đứng bên cạnh Sầm Tử Tranh, lười biếng mà lên tiếng.
Q.2 – Chương 34: Ma Quỷ Bám Người (2)
Sầm Tử Tranh nhìn thấy giữa đôi mắt đen phát ra hơi thở quen thuộc của Cung Quý Dương, không khỏi rụt thân thể lại, ngay sau đó, tầm mắt của cô đã bị bóng dáng Thu Tử Hạo che khuất…..
“Học trưởng Cung, tôi thấy anh vui đùa cũng có phần quá đáng rồi, Tử Tranh không phải là một cô gái tùy tiện, xin mời anh đừng có quấn lấy cô ấy nữa!” Anh ta lạnh nhạt nói.
“Đúng là Tranh Tranh không phải là một cô gái tùy tiện!” Cung Quý Dương nhàn nhã dựa vào xe, mày rậm tà khí hơi nhếch lên, trả lời với dụng ý khác.
Ngay sau đó, đôi môi mỏng của anh thoáng hiện lên nụ cười ý vị thâm trường, vừa nghiêng đầu, dù bận nhưng vẫn ung dung mà quan sát sự thay đổi vẻ mặt của cô.
Cô là cô gái đơn thuần nhất mà anh từng gặp, thậm chí…..anh còn được nếm thử nụ hôn đầu tiên trong sáng của cô.
Sầm Tử Tranh không khó để nhìn ra ngụ ý trong mắt Cung Quý Dương, trong lòng vô cùng bối rối, vội vàng tiến lên phía trước nói: “Cung Quý Dương, không cho phép anh nói bừa!”
“Nói bừa?” Cung Quý Dương nhíu mày cười, môi mỏng khẽ nhếch lộ ra ý tứ hư hỏng. Ngay sau đó, anh nhìn về phía Thư Tử Hạo, miễn cưỡng nói: “Học đệ Thư, không biết Tranh Tranh có nói cho cậu biết đêm đó…..”
“Cung Quý Dương, đủ rồi!” Sầm Tử Tranh đột nhiên ngắt lời nói của anh, cái miệng rộng như vậy còn muốn nói những chuyện xấu của mình cho Thư Tử Hạo biết sao, quả thực là khiến người ta chán ghét mà.
Sau khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đột nhiên trắng bệch, sắc mặt Cung Quý Dương không khỏi trầm xuống, giữa đôi mắt thâm thúy đột nhiên hiện lên ánh sáng hung ác nguy hiểm, cuối cùng thì không còn tìm thấy một tia nhàn rỗi nào nữa…..
Thật sự là cô có để ý đến cái tên kia!
“Tử Tranh, em và anh ta….Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?” Vẻ mặt Thư Tử Hạo cũng trở nên cực kỳ khó coi.
Giờ phút này, xung quanh họ là các bạn học đứng lại xem náo nhiệt, ánh mắt chỉ trỏ cùng với những lời lẽ khiến Sầm Tử Tranh hận không thể lập tức biến mất ở trên Trái đất này.
“Em…..” Cô ấp úng, không biết phải nói cái gì cho tốt.
“Tranh Tranh, lên xe đi, ở đây có nhiều người tập trung như vậy, anh rất dễ lỡ miệng đó!” Cung Quý Dương vô cùng kiên nhẫn nói, trong giọng nói lười biếng lộ ra chút hơi thở uy hiếp.
Sầm Tử Tranh trợn mắt nhìn Cung Quý Dương, một lát sau, sau khi trong lòng cô thầm mắng một tiếng, bàn tay nhỏ nhắn mạnh mẽ mở cửa xe….
“Tử Tranh, em muốn đi cùng với anh ta?” Thư Tử Hạo lập tức giữ chặt cánh tay cô, không thể tưởng tượng nổi mà nhìn cô hỏi.
“Thật xin lỗi, sau này em sẽ giải thích với anh!” Sầm Tử Tranh khó xử nhìn thoáng qua Thư Tử Hạo, không tình nguyện đứng bên cạnh chiếc xe.
“Tử Tranh…..” Âm thanh của Thư Tử Hạo hòa lẫn vào trong tiếng khởi động xe.
Cung Quý Dương ở một bên lái xe, trên môi gợi lên ý cười, sau khi nhìn gắt gao khuôn mặt nhỏ nhắn của Sầm Tử Tranh, mới cười nói: “Như thế nào? Còn đang lo lắng vì món nợ năm trăm vạn kia sao, thật ra, món nợ này hoàn toàn có khả năng xóa bỏ!”
Sầm Tử Tranh đột nhiên xoay đầu hướng về phía Cung Quý Dương, ánh mắt cũng trở nên sáng ngời…..thật sự là anh ta cũng có lòng từ bi sao?
Cung Quý Dương cười rạng rỡ, một động tác giơ tay nhấc chân đều tỏa ra chí khí của một người quý tộc, ngôn ngữ ra lệnh khiến cho Sầm Tử Tranh muốn đánh cho anh một trận tơi bời…..
“Chỉ cần em làm bạn gái anh, tất cả sẽ không truy cứu nữa……”
Q.2 – Chương 35: Bị Bắt Trúng Nhược Điểm (1)
Cung Quý Dương vừa dứt lời, Sầm Tử Tranh liền dùng một loại ánh mắt cực kỳ thương xót nhìn anh, giống như nhìn một đứa trẻ đang bị lạc đường.
Cung Quý Dương bị cô nhìn với vẻ mặt đó có chút khó hiểu, anh tà mị cười nói: “Tranh Tranh, nếu vẻ mặt này của em là đang bày tỏ niềm vui sướng, thì anh hoàn toàn có thể tiếp nhận!”
Sầm Tử Tranh ngược lại không tức giận, sau khi cô thầm than một tiếng, nhẹ nhàng nói: “Cung Quý Dương, anh giống như Nhị Thế Tổ vậy, chỉ dựa vào quyền thế trong nhà mà diễu võ dương oai, phong lưu thành tính, nếu một khi anh mất đi những thứ tài sản này, anh còn lại cái gì? Nói trắng ra, đằng sau bóng dáng của tiền bạc thì anh cũng chỉ là con quỷ nhát gan mà thôi!”
*Nhị Thế Tổ: con của những nhà giàu có.
“Kít……” Sau một cú phanh mãnh liệt, một tay Cung Quý Dương xoay chuyển thân thể Sầm Tử Tranh, giọng nói hết sức kiên định:
“Tranh Tranh, anh có thể nói rõ ràng cho em biết, chính xác, nếu anh không có tiền thì có một số việc không thể làm được, nhưng……anh tuyệt đối không phải là người nhát gan!”
“A? Phải không?” Khóe môi