ầu tiên bọn anh làm việc với nhau!’ Khương Ngự Kình trả lời thẳng thắn.
Sầm Tử Tranh gượng ngồi dậy, lưng tựa vào bức tường lạnh như băng như muốn mượn sự kiên cố của bức tường để chống đỡ cho cơ thể mình.
‘Nói như vậy, là Cung Quý Dương chủ động tìm đến anh?’ Cô chợt nghĩ ra điều gì, hỏi tiếp.
Khương Ngự Kình cũng cẩn thận suy nghĩ một hồi rồi gật đầu: ‘Đúng vậy. Lúc đó trợ lý đặc biệt của Cung thị tài phiệt đến tìm anh, muốn anh hợp tác giải quyết case này, lúc đó anh cũng cảm thấy rất kỳ lạ, Cung thị không thiếu gì những cố vấn pháp luật, vì sao lại đặc biệt đến tìm một văn phòng luật để giải quyết một hạng mục thu mua đơn giản, nhưng dù sao đây cũng là việc riêng của khách hàng, anh không thể hỏi nhiều quá nhưng anh vẫn tiếp nhận vụ này!’
Tim đau như bị ai bóp chặt khiến Sầm Tử Tranh cơ hồ không thể hô hấp được, khi cô nghe hết những lời mà Khương Ngự Kình nói thì nỗi tuyệt vọng trong lòng càng thêm sâu!
Cung Quý Dương!
Hắn không hổ là người am hiểu sâu sắc về thương trường, xem ra hắn sớm đã biết Khương Ngự Kình là anh trai của Tĩnh Nghiên, cũng có lẽ là đoán được họ sẽ có một ngày biết nhau vì vậy mới đem hạng mục này giao cho Khương Ngự Kình, mục đích chính là để hắn không có cách nào xen vào quản chuyện của cô, là một luật sư có tính chuyên nghiệp và đạo đức nghề nghiệp, bất luận là về mặt đạo đức hay là chức nghiệp Khương Ngự Kình đều không được phép cũng không thể giúp đỡ cô làm bất cứ chuyện gì trong thương vụ thu mua Leila.’
Điều cô nghĩ đến, Khương Ngự Kình cũng nghĩ đến, hắn không khỏi cười khổ một tiếng, không ngờ hắn lăn lộn nhiều năm trong nghề như vậy đến cuối cùng lại bị người ta thiết kế rơi vào tình huống khó xử thế này.
Những tay sành sỏi trên thương trường không phải là hắn chưa gặp qua nhưng … nhìn xa trông rộng như Cung Quý Dương này thì hắn cũng là lần đầu tiên gặp được, người đàn ông này đúng là tâm tư quá sức cẩn mật, trước khi làm điều gì anh ta đều đã nghĩ ra tất cả các khả năng và kế sách đối phó.
Sự thận trọng và tầm nhìn của Cung Quý Dương khiến cho người ta khó mà đề phòng được.
Nỗi tức giận và đau khổ như sóng triều nhấn chìm lấy Sầm Tử Tranh, cô cảm giác mình càng lúc càng khó thở, giống như có một bàn tay đang hung hăng bóp lấy cổ cô khiến cô ngay cả ý muốn chết cũng có!
Tám năm trước hắn đã từng một lần giết chết trái tim cô!
Tám năm sau, hắn vẫn còn ý định lặp lại điều này lần nữa sao?
Cung Quý Dương, anh thật quá đáng!
Anh tưởng làm vậy tôi sẽ hoàn toàn khuất phục dưới tay anh sao? Được thôi, tôi sẽ đấu với anh đến cùng, tôi muốn xem, anh sẽ mãi may mắn như vậy hay là tôi sẽ chiến thắng!
Nghĩ đén đây, Sầm Tử Tranh liền đẩy Khương Ngự Kình ra, xô cửa chạy ra.
‘Tử Tranh …’
Khương Ngự Kình thấy sắc mặt cô càng lúc càng kém, hắn không khỏi thầm lo lắng thay cho cô, cô gái này lúc nghe những lời thú nhận của hắn thái độ lại quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến mức làm cho hắn sợ hãi.
Nếu như cô thật sự xảy ra chuyện gì vậy hắn thật có lỗi với cô và em gái mình.
Sầm Tử Tranh lúc này đã không nghe được bất kỳ âm thanh gì, bước chân của cô hơi lảo đảo, rồi cả thân người cũng bắt đầu loạng choạng, cô cắn môi cố nén cảm giác choáng váng trong đầu, bước lê từng bước ra ngoài.
Lần này nỗi tuyệt vọng không kém gì so với tám năm trước, cũng là một đau khổ tuyệt vọng khiến người ta không thể thở nổi …
Nhưng … cô, Sầm Tử Tranh, trái tim đã chết một lần rồi, lần này cô tuyệt đối không thỏa hiệp!
Cung Quý Dương người đàn ông này muốn dùng tất cả năng lực và quyền thế để đánh ngã cô sao? Cô sẽ để hắn thấy được thế nào mới là bản năng sinh tồn và ý chí thực sự.
‘Tử Tranh, em ngồi xuống nghỉ ngơi trước đi!’
Khương Ngự Kình vẫn luôn đuổi theo sau cô, nhìn thấy cô lảo đảo bước đi trong lòng càng vạn phần bất an, một nỗi áy náy càng dâng lên trong lòng hắn.
‘Anh Khương, cám ơn anh … em có thể …’
Sầm Tử Tranh quay đầu lại, môi nở một nụ cười kiên định nhưng khi cô quay đầu lại lần nữa thì cảm giác đầu váng mắt hoa lại ập đến …
Trong chớp mắt, vỏ bọc kiên cường của cô gần như bị phá vỡ, mắt Sầm Tử Tranh chợt tối sầm lại sau đó cả người mềm nhũn ngã nhào xuống …
‘Tử Tranh …’
Mắt Khương Ngự Kình xẹt qua một tia hoảng sợ, hắn vươn tay, vừa hay đón được cơ thể mềm nhũn của Sầm Tử Tranh vào lòng, thấy cô đã mất đi ý thức, ánh mắt hắn chợt xẹt qua một tia phức tạp: ‘Em sao lại phải khổ thế chứ? Tuy anh không biết em với Cung Quý Dương rốt cuộc có ân oán gì nhưng … em sao có thể đấu lại được với hắn chứ?’
Nhẹ thở dài một tiếng, Khương Ngự Kình bế Sầm Tử Tranh lên đi về phía phòng nghỉ của mình, xem ra cô cần phải nghỉ ngơi một lúc mới được! Là hắn khiến cô mệt mỏi, suy sụp như thế này phải không?
Q.6 – Chương 1: Cô Ta Xứng Sao? (1)
Trái tim chua xót, lệ cũng khô rồi!
Mối thâm tình đó, còn vương vấn mãi
Đã từng có nhau, tưởng mãi dài lâu
Nào hay không thể, sớm sớm chiều chiều.
Mối thâm tình đó, còn vương vấn mãi
Chỉ mong đời này, lần nữa có nhau …
***
Yêu một người …
Làm sao để được bên nhau mãi?
Làm sao để đối mặt tất cả?
Em không biết!!!
Nhớ về quá khứ
Khô
