Trường học Vampire

Trường học Vampire

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328643

Bình chọn: 8.5.00/10/864 lượt.

đâu vậy Shita Hondo?

Mẹ tôi giật mình quay đầu lại, khuôn mặt xanh xao chợt trở lên trắng bệch.

– Ông là…

– Sao nhanh quên thế? Bà cũng đã từng gặp ta rồi kia mà. Đúng là con gái của dòng thuần Hondo có khác, bà vẫn luôn đẹp như vậy. A…còn quý cô nương đi bên cạnh bà, phải chăng là con của bà và người đàn ông ấy? Thật là rất giống bà. Chỉ có điều máu của nó…

– Ko..Kotoshi Akatsuki, im đi._ mẹ tôi nói, cả người bà chợt run rẩy. Tôi có thể cảm nhận được sự lo lắng trong lòng bà.

– Mẹ…ông ta đang nói gì vậy? Sao ông ta lại gọi mẹ là Hondo? Mẹ…mẹ nói đi._ Tôi giật tay bà khó hiểu hỏi.

– Yume à, con đừng nói gì cả, cũng đừng nghe những lời xằng bậy từ con người này._ Mẹ tôi lên tiếng.

– Xằng bậy? ha ha ha…Shita, bà đang dậy con mình nói dối đấy à? Như thế là không tốt cho trẻ con đâu._ Người đàn ông tên Kotoshi cười mỉa mai.

– Ông im đi, rốt cục thì ông muốn gì, tại sao lại chặn hai mẹ con tôi?

– Bà nghĩ mình có thể bỏ đi dễ dàng vậy sao? Demonzu đang trên đường đến đây, ta chỉ được lệnh đi trước một bước giữ chân hai người thôi.

– Ông là người của tộc Akatsuki, không có thù oán gì với tôi, tại sao lại làm thế?_ Mẹ tôi cắn môi hỏi.

– Bất cứ ai làm ảnh hưởng đến dòng thuần chủng ta cũng sẽ tiêu diệt_ Kotoshi lạnh lùng nói.



– Tiêu diệt họ ư? Vậy thì chờ bước qua xác tôi đã._ Một giọng nói lạnh lùng ko kém vang lên. Dưới ánh trăng vàng, Kai nhẹ nhàng bước đến, khuôn mặt đẹp lạnh lùng không một gợn sóng cảm xúc.

– Người đừng có phá ta, nếu không đừng trách_ Kotoshi hừ lạnh.

– Kai…sao cậu lại ở đây?_ Tôi quay sang nhìn Kai, lo lắng hỏi.



– Thật là đông vui quá, ta mới dời học viện chưa bao lâu mà mọi người đã tề tựu đông đủ vậy rồi, xem ra chỉ còn thiếu “ông ta” nữa thôi.

– Anh Tooya…

Giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng vang lên truyền đến tai mọi người, tiếng bước chân rõ mồn một. Từ trong bóng tối, Tooya bước ra, cả người chìm đắm trong sắc vàng của trăng, khuôn mặt đăm chiêu thoáng nụ cười.

Kotoshi giật mình quay lại, đôi mắt ông ta dán chặt trên khuôn mặt Tooya, cả người bất chợt run lẩy bẩy. Con người lạnh lùng luôn tỏ ra bình tĩnh này bỗng chốc mất hết sức sống, cả người như muốn khụy xuống:

– Con…con là…_ ông ta lắp bắp nói.

– Sao vậy? thấy con trai của người mình yêu nên giật mình à?_ Tooya nhếch môi mỉa mai.

– Con..con chính là con trai của t..

– Của Maria Akatsuki và Lathan Hondo đúng không?_ Tooya nhướn mày lạnh lùng hỏi.

Khuôn mặt của Kotoshi chợt lạnh ngắt, ông ta khẽ dằn lòng nói nhỏ:

– Phải.

Sau một chấn động tâm lí nhỏ, Kotoshi đã lấy lại được vẻ bĩnh tĩnh cố hữu, liếc mắt nhìn những vampire trước mặt lạnh lùng nói:

– Ba người…ko phải là đối thủ của ta đâu, nếu chịu nộp con bé đó thì sẽ chẳng có giọt máu nào phải đổ cả.

– Đừng mơ._ Mẹ tôi phẫn uất gào lên.

– Hừ, dù có đánh lại ta các ngươi cũng không thể chạy được, chỉ chốc nữa thôi Demonzu sẽ có mặt ở đây._ Kotoshi nhếch môi khinh thường.

– Haizz…thế thì đành chiến đấu vậy_ Tooya chợt thở dài nói rồi bằng một động tác nhẹ nhàng khẽ vén tay áo lên.

– Khoan đã._ Nhanh như chắt, Kai chợt đưa tay ra chặn Tooya lại lạnh lùng nói_ Hãy để ông ta cho tôi, anh dẫn Yume chạy trước đi.

– Cậu…làm được không?_ Tooya nhíu mày tỏ vẻ không tin tưởng.

– Đừng khinh thương tôi, mau đi đi._ Kai gắt lên rồi thô bạo khoát tay về phía trước.

– Tốt lắm, trông cậy cả vào cậu đấy._ Tooya nói rồi vỗ vai Kai quay sang Shita nói:

– Cô đưa Yume đi xếp hành lí và đợi ta trước cửa phòng Kí túc. Bây giờ không thể ra ngoài được đâu, hắn ta chắc chắn sẽ bắt được hai người.

– Vậy phải làm sao?_ mẹ tôi suốt uột hỏi.

– Yên tâm, ta có lối đi bí mật, hai người đi đi, ta có việc phải sắp xếp.

– Anh Tooya, thế con Kai?_ Tôi lo lắng hỏi liếc mắt về phía Kai và người đàn ông kia.

– Cậu ta không sao đâu._ Tooya sempai xoa đầu tôi, mỉm cười trấn an.

– Nhưng…

– Yume, đi thôi con.

– Còn Kai, cậu ấy vẫn ở kia mà, mẹ ơi con thấy máu. Con không thể bỏ cậu ấy được, Kai đang bị thương.

– Sẽ không sao đâu con._ mẹ tôi trấn an rồi một mực kéo tôi đi.

– Không…KAI…

================================

Chap 49: Mở đầu cuộc chiến.

_ Rầm…

Kai bị đánh bật ra đằng sau, cả người đập vào thân cây cổ thụ khiến nó đổ rạp. Chỉ bằng một lực tay khá đơn giản Kotoshi đã có thể khống chế được thằng con trai bất trị.

Một dòng máu tươi khẽ rỉ ra từ miệng Kai, cậu lấy tay hằn học lau đi rồi từ từ đứng dậy gườm gườm nhìn Kotoshi. Vết thương trên vai vẫn chưa lành khiến cậu đau buốt, máu chảy ướt một vùng khoang áo.

– Ngươi vẫn chưa phải là đối thủ của ta đâu, đừng cố nữa._ Kotoshi khinh thường nói.

– Hừ…_ Đã quá rõ bản tính tự phụ luôn coi mình là nhất của Kotoshi nên Kai không thèm nói gì chỉ nhếch môi mỉm cười lạnh lùng rồi nhanh nhẹn lao đến phản đòn.

Không kịp phản ứng nên Kotoshi lãnh nguyên một cú đá chí mạng vào mạn sườn, đau đến hộc máu mồm.

Bị chính đứa con trai mà mình luôn coi thường hạ thủ, Kotoshi tức điên lên lao đến như một hung thần liên tục ra đòn quyết liệt. Dường như trước mắt ông ta không phải là đứa con trai của mình nữa mà là một kẻ thù, một kẻ thù kh


XtGem Forum catalog