Trùng sinh meo meo meo

Trùng sinh meo meo meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212325

Bình chọn: 7.5.00/10/1232 lượt.

nh cũng không có tình cảm quá sâu đậm với Cố Giang Nghiêu… Sau đó, ánh mắt sâu xa nhìn thoáng qua vẻ mặt lạnh nhạt của Bùi Khuyết, thầm nghĩ trong lòng : Người như vậy mới là nhân tuyển tốt để làm em rể chứ?

Cặp mắt của Bùi Khuyết lộ vẻ âm trầm, hồi lâu mới nói : ”Quốc sư! Cần phải tìm được Oản Oản càng sớm càng tốt. Có như vậy ta mới thấy an tâm.”

Dáng vẻ của Sở Vân Thâm vừa giống như đang nhận trọng trách lại vừa có vẻ trung thành, cúc cung tận tụy. Ở một bên, Ninh Oản nhìn thấy dáng vẻ của Sở Vân Thâm như vậy cũng thấy thương hại thay hắn. Bởi vì hắn rõ ràng biết mình ở ngay bên cạnh Bùi Khuyết nhưng lại không thể nói cho y biết.

Trên đường đi, Ninh Oản cảm thấy tâm trạng vô cùng tốt. Tuy rằng nàng không hiểu Sở Vân Thâm làm như vậy để làm gì nhưng vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Cố Giang Nghiêu, nàng cảm thấy vô cùng hả giận.

Trước đây, lúc Bùi Khuyết thấy mình ở cùng với Cố Giang Nghiêu, y không hề có một chút biểu hiện gì nhưng hôm nay… Nàng rốt cục cũng thấy Bùi Khuyết tỏ ra bất mãn với Cố Giang Nghiêu.

Như vậy là được rồi. Ninh Oản cọ cọ cái miệng nhỏ vào lòng Bùi Khuyết, lặng lẽ khen ngợi y.

Một hồi lâu, Bùi Khuyết vẫn không nói chuyện. Ninh Oản lập tức vươn móng vuốt cào cào tay của y, kêu lên ”Meo meo”.

Thấy con mèo nhỏ tâm trạng không tệ. Bùi Khuyết mím môi. Vẻ mặt khi nhìn con mèo nhỏ rất dịu dàng. Y nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ của nó, động tác trước sau như một, vô cùng thân thiết. Y đột nhiên khẽ kêu lên một tiếng : ”A Cửu”

”Meo meo” Ninh Oản cào cào cái đầu nhỏ, nhiệt tình lên tiếng.

Bùi Khuyết cười rất thản nhiên, khiến cho Ninh Oản không rời mắt ra được, quả thực rất muốn nhào tới liếm y một cái.

”Em biết vì sao ta lại không lo lắng cho Oản Oản không?”

”Meo meo?” Vẻ mặt của Ninh Oản có vẻ mờ mịt. Đúng rồi, nếu như Bùi Khuyết thực sự thích mình, y sẽ lo lắng đến phát điên nhưng vì sao từ đầu đến cuối, y cũng không hề lo nghĩ quá nhiều như vậy?

Bùi Khuyết cúi đầu, giọng nói rất khẽ, giống như là đang nói với nàng, lại giống như đang thầm thì : ”Ta luôn cảm thấy… Oản Oản ở ngay bên cạnh ta.”

Thân thể Ninh Oản bỗng run lên, vô cùng sửng sốt.

Tuy rằng y biết người Oản Oản quan tâm lo lắng không phải là mình nhưng trực giác khiến cho y có cảm giác như vậy. Bùi Khuyết cười rực rỡ, nói :

” Người Oản Oản lo lắng, có lẽ không phải là người đó, có lẽ … Nàng thích ăn nhất là bánh ngọt.”

Ninh Oản phe phẩy cái đuôi, không phục, kêu lên : ”Meo meo”

Nói bậy! Người ta rõ ràng lo lắng cho chàng mà.

Bùi Khuyết cúi xuống, khẽ hôn lên cái đầu nhỏ dày lông nhung của con mèo nhỏ.

Ninh Oản say mê, híp mắt lại, kêu : ” Meo meo…”

A…Được hôn thật là thích.

Chương 20

Trùng Sinh Meo Meo Meo – Chương 20

Chương 20: Tình địch bốn phía.

Bùi Khuyết kề vào đầu của nàng, nàng vươn lưỡi liếm mặt y, dù sao y cũng không chê nàng bẩn.

Cảm giác ướt át ấm áp trên mặt, Bùi Khuyết ngẩn ra, cảm giác này… có chút kì lạ. Y nhìn con mèo nhỏ trước mặt – rõ ràng là chủ nhân và sủng vật thân thiết nhau, sao y lại nghĩ đến….

Bùi Khuyết lấy lại bình tĩnh, đưa tay vuốt ve con mèo nhỏ trong ngực, mèo con lông xù mềm nhĩn, sờ vào rất là thoải mái. Con mèo nhỏ lúc thư thái sẽ thỏa mãn kêu vài tiếng, rất đáng yêu. y đã nuôi nhiều mèo, nhưng chưa từng gặp một con mèo như vậy, luôn làm y vui, khiến y cảm thấy luyến tiếc khi mèo con uất ức.

Mèo con ra sức liếm, Bùi Khuyết hiếm khi cười thành tiếng, tiếng cười dễ nghe khiến cho Ninh Oản ngây người, đôi mắt ướt sũng mở thật to.

– A Khuyết cười rộ lên đẹp quá.

Từ sau khi thành A Cửu, nàng cũng dần dần thích ứng với tập tính loài mèo, lười nhác kiêu căng, nếu không phải Bùi Khuyết chiều nàng, nàng cũng sẽ không như thế.

Nàng nghĩ, nếu về lại thân thể của mình, hai năm sau thuận lợi gả cho Bùi Khuyết, dựa vào cảm tình mà y đối với mình, chắc chắn sẽ yêu chiều nàng như bảo bối. Đời trước nàng đâm đầu vào ngõ cụt, không cách nào quay lại được, Bùi Khuyết đối với nàng như vậy, tuy nàng hiểu rõ nhưng vẫn không để trong lòng.

Thực ra, nàng cực kì quá phận, bốn năm qua chưa từng một lần quan tâm y, mà lại còn giao y cho nữ nhân khác. Lần đó nàng cảm thấy chột dạ, nhưng vẫn làm, Bùi Khuyết ở ngôi cửu ngũ chí tôn, nữ nhân thích y là phải. Đế vương của Đại Chiêu, đương nhiên phải gánh vác trọng trách sinh con nỗi dõi, mà nàng không thể miễn cưỡng mình cùng Bùi Khuyết, chuyện này đương nhiên phải rơi trên người nữ nhân khác.

Nàng chỉ không ngờ là, Bùi Khuyết không hề chạm vào nữ nhân khác.

Là một hoàng đế, đối diện với y luôn là một hoàng hậu măt mày lạnh tanh.

Ngẫm lại từng việc mình làm,không phải chỉ là quá phận thôi đâu. Từ nhỏ nàng đã được yêu chiều, tạo nên tính tình ích kỉ như thế, chưa từng để ý cảm nhận của người khác. Thâm tình của Bùi Khuyết với nàng, cầu tám đời không được..

Ninh Oản cào cào áo choàng của y, trong lòng thầm nghĩ, đời này nàng sẽ sinh cho Bùi Khuyết thiệt nhiều con. Ừ… Không được, hoàng tử suốt ngày tranh giành đế vị, nhưng vậy không được, sinh một đứa thôi, giống như phụ hoàng của nó vậy, rồi sinh một đứa con gái, Bùi Khuyết yêu nàng nh


XtGem Forum catalog