thầm nghĩ trong lòng, tâm tư không tập trung, đến lúc cảm thấy hương thơm phảng phất trước mặt, y đột nhiên ngẩng đầu, trùng hợp lại nhìn thấy đôi mắt đen láy của tiểu nha hoàn đang nhìn mình.
Mắt hạnh má đào, sóng mắt lưu chuyển cũng không đẹp hơn thế.
“Ngươi…..”
Khuôn mặt tươi cười của tiểu nha hoàn cách y không tới một gang tay, y còn có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của nàng. Nàng cười thật ngọt ngào, để lộ hàm răng trắng noãn, dịu dàng nói: “Đại thiếu gia……. Về sau ngày nào ta cũng mài mực cho người được không?”
Kì Hành dù sao cũng là nam tử, lại ít gần nữ sắc, giờ lại có một cô nương xinh đẹp như vậy lại gần, ngửi được hương xử nữ trên người nàng, tim liền đập như trồng, miệng khô lưỡi nóng.
“Rồi rồi, mau đi mài mực đi.” Y thu hồi ánh mắt, lấy lại bình tĩnh, ra vẻ thản nhiên nói.
“Dạ.” A Cửu gật đầu, tiếp tục cúi đầu mài mực.
—— chờ đại thiếu gia vui vẻ là ngày nào nàng cũng được ăn cá viên rồi.
Nếu nói vừa nãy chỉ hơi mất tập trung, thì giờ lại là tâm tư hỗn loạn, xem cái gì cũng không vào.
Nhưng mà…….. mỗi ngày mài mực cho y sao?
Kì Hành thầm nghĩ, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, cười vui sướng.
.
Tuy Kì Hành biết để nha đầu này ở lại Trầm Vân Hiên là một quyết định sai lầm, nhưng không thể không nói, thân thể y thật sự tốt lên, chỉ bằng điều này, tạm thời y vẫn có thể nhường nhịn một chút, dù nàng không làm việc, nhưng chỉ cần cho nàng một mâm cá viên, nàng sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi.
Sau đó, mỗi ngày Kì Hành đều tự thôi miên mình không phải đang nuôi nha hoàn, mà đang nuôi thú cưng, còn là thú gì…… Kì Hành dừng bút thầm nghĩ một chút: Có lẽ là một con mèo ngốc.
Cũng may là còn biết mài mực, còn có chút tác dụng.
Tuy tổ phụ cố ý đưa nàng ình làm thông phòng, nhưng ngày đó y đã nói rõ ràng, có thể để nàng lại, nhưng cũng chỉ sai bảo như nha hoàn bình thường thôi, không có ý khác. Tổ phụ thấy thân thể y cũng dần tốt lên nên cũng mặc y, dù sao thì Trầm Vân Hiên vẫn còn mấy nha hoàn tri kỷ.
Một ngày nào đó, Kì Hành theo thường lệ đi tới thư phòng, vừa nghe thấy bạn tốt Thương Tử Đoan đến thăm, lập tức ra ngoài chiêu đãi.
A Cửu đi theo Kì Hành, nhìn qua có vẻ ngoan hiền. Mấy ngày này, nàng đã thăm dò được tính tình của Kỳ Hành, biết được nếu mình im lặng, y sẽ không quát mình. Mỗi lần đến lúc dùng bữa, còn đặc biệt chuẩn bị ình một mâm cá viên.
Càng ngày nàng càng cảm thấy đại thiếu gia là người tốt, nếu không tìm thấy chủ nhân, về sau nàng cứ đi theo y cũng được.
Thương Tử Đoan là bạn tốt lớn lên từ nhỏ cùng Kì Hành, tuổi cũng xấp xỉ, nhưng người ta đã có vài thông phòng rồi, tất nhiên sẽ không giống Kì Hành không biết thương hương tiếc ngọc.
Giờ hắn thấy cơ thể Kì Hành đã khôi phục, sắc mặt cũng tốt lên, khiến hắn yên tâm đôi chút. Điều làm hắn kinh ngạc nhất chính là, sau tên kia còn có một tiểu nha hoàn xinh đẹp.
Thương Tử Đoan cười cười, thầm nghĩ: giờ hết bệnh rồi, cũng nghĩ thông suốt.
Kì Hành thấy bạn tốt đang cười vui vẻ, liền biết hắn hiểu nhầm, lập tức giải thích, nha hoàn này do tổ phụ để lại chiếu cố ình, không có ý gì khác.
Thương Tử Đoan nghĩ thấy tiểu nha hoàn xinh đẹp như vậy lại chỉ để mài mực, thật là lãng phí. Hắn lại liếc mắt một cái, thấy tiểu nha hoan cũng đang nhìn lại mình cười, cảm thấy nàng ta lanh lợi hoạt bát, đơn thuần đáng yêu.
Tuy tiểu nha hoàn lớn lên xinh đẹp, nhưng người đẹp hơn nàng không phải hắn chưa từng thấy, nhưng đôi mắt trong veo đến vậy, đây là lần đầu hắn gặp.
“Diễn Chi, huynh thực sự không tính đến phương diện kia sao?” Diễn Chi là tên tự của Kì Hành.
Kì Hành uống một ngụm nước, mặt không đổi sắc liếc nhìn hắn một cái, nói: “Đệ nghĩ ta và đệ giống nhau sao?”
Nhất thời Thương Tử Đoan nghẹn lời, nhưng là bằng hữu nhiều năm, y đã sớm quen với cách nói của Kì Hành, xấu hồ cười cười, cũng không nhắc lại chuyện kia.
Kì Hành ngại nha đầu này phiền phức, để nàng lui ra. A Cửu tủi thân vô cùng, rõ ràng nàng không nói gì, nhưng vì muốn ăn cá viên mỗi ngày, nàng đành ngoan ngoãn lui ra.
Thương Tử Đoan nhìn theo bóng tiểu nha hoàn, chớp mắt, nói ra ý tưởng trong lòng mình: “Diễn Chi, từ nhỏ ta lớn lên cùng huynh, ta chưa từng yêu cầu huynh điều gì, nay ta có việc muốn nhờ, hy vọng huynh có thể đáp ứng.”
Đột nhiên khách khí như thế, Kì Hành không quen cho lắm, y vốn đẹp, giờ cười lên càng tuấn tú: “Đều là bạn tốt nhiều năm, nào có đạo lý ta không đáp ứng chứ, đệ nói thử xem.”
Thương Tử Đoan thấy Kì Hành sảng khoái như vậy, cũng không băn khoăn nữa, nói: “Nếu huynh không để ý đến nha đầu kia thì tặng cho đệ có được không.”
Kì Hành nghe vậy, bàn tay đang cầm chén trà khựng lại một chút, đầu ngón tay siết chặt.
Thương Tử Đoan thấy thần sắc của y, tiếp tục nói: “Diễn Chi, huynh yên tâm, ta sẽ không để nàng làm thông phòng, ta sẽ nạp nàng làm thiếp, yêu nàng chiều chuộng nàng.”
Tiểu cô nương động lòng người như vậy, tất nhiên phải yêu thương rồi.
Phiên Ngoại 6
Trùng Sinh Meo Meo Meo
Chương 84(1): Phiên ngoại A Cửu bán manh
Bị ghét bỏ
A Cửu ngồi một mình bên hồ sen, nhìn đàn cá bơi tung tăng trong nước, nhất thời nổi lòng nghịch n