, con nghĩ dì Lam xinh đẹp như vậy xịch lên người nhất định quyến rũ chết người nên liền mua.”
Vương Mạn mở cái hộp ra, là một một nhãn hiệu nước hoa, nghe nói rất khó mua được.
“Con đứa nhỏ này miệng thật ngọt.”
“Chỉ cần dì Lam thích là được rồi.”
“Dì đương nhiên thích, chỉ là lại khiến con tốn kém.” Vương Mạn cảm thấy ngại, luôn để cho con bé tốn tiền.
“Như thế nào lại tốn kém, con lấy nó trừ tiền cơm.”
Mễ Đóa cười, cô cực kỳ thích đồ ăn ba Lam nấu, hương vị đặc biệt ngon.
“Được, vậy tối nay liền ăn nhiều một chút.”
Vương Mạn nói xong trở về phòng bếp.
Lam Kỳ cùng Mễ Đóa ngồi ở trên ghế sô pha xem TV.
Mễ Đóa dùng cánh tay chọt chọt Lam Kỳ.
“Người đẹp, buổi tối như thế nào, năm nay không cần tớ cùng mừng sinh nhật phải không?”
Vẻ mặt Lam Kỳ tối sầm.
“Như thế nào không cần, cậu không đi cùng tớ vậy tớ tìm ai đây.”
Mễ Đóa khó hiểu nhìn nàng.
“Không phải Thiệu Tử Vũ hẹn cậu sao?”
Lam Kỳ dời mắt đi chỗ khác.
“Tớ làm sao có thể hẹn được anh ta.”
Ngoài miệng cô nói thật thoải mái thật ra lúc Mễ Đóa hỏi câu này, trong lòng cô thật mệt mỏi, Thiệu ngốc rõ ràng nói sẽ mừng sinh nhật cùng cô, vậy mà hôm nay ngay cả một cú điện thoại cũng không có, di động cũng tắt máy, nhất định là đã quên.
“Giận dỗi rồi hả?”
Mễ Đóa quái đản nhìn cô.
“Cái gì, không thể nào.”
Mễ Đóa cũng nhìn ra Lam Kỳ không vui, cho nên cũng không truy hỏi nữa, đỡ phải phá hoại không khí, người yêu cãi nhau là chuyện bình thường không chừng chưa qua một tiếng liền làm hòa lại, hôm nay là sinh nhật Lam Kỳ cô tin Thiệu Tử Vũ sẽ không không có phong đệ như vậy.
Lúc này tiếng chuông cửa vang lên, Vương Mạn đi mở cửa, chỉ thấy Lý Hạo đứng ở ngoài cửa.
“Lý Hạo, hôm nay sớm như vậy liền xong việc rồi?”
Vương Mạn hỏi, nghĩ đến đứa nhỏ Lý Hạo này mấy ngày nay thật sự bận rộn, làm sao hôm nay lại tan việc sớm như vậy.
Lý Hạo nở nụ cười.
“Hôm nay là sinh nhật Kỳ Kỳ, làm sao con có thể không đến.”
“Con cũng thật thương nó.”
Vương Mạn dẫn Lý Hạo vào nhà.
Lam Kỳ nhìn thấy Lý Hạo liền có chút khó chịu, lần trước hắn bắt lấy tay cô còn tìm người chụp lén cô, hai người ầm ĩ cũng không có vui vẻ gì, liền ngay cả ở chung một chỗ cũng cảm thấy có điểm lạ.
“Kỳ Kỳ, sinh nhật vui vẻ.”
Lý Hạo đi tới bên cạnh sô pha mở miệng, vẻ mặt dịu dàng cùng nụ cười thành khẩn của hắn làm cho người ta rất khó liên hệ những hành động việc làm trước đó cùng một chỗ với hắn.
“Cám ơn.”
Lam Kỳ nhận lấy, nở nụ cười với hắn ta.
“Kỳ Kỳ hôm nay rất đẹp.”
Lý Hạo khen ngợi, hôm nay Lam Kỳ trang điểm, còn có bộ váy cũng cực kỳ thích hợp với cô, cảm xúc nhẹ nhàng động lòng người.
Lam Kỳ cầm hộp quà ngồi xuống, hiện tại cô cũng không biết nên nói chuyện gì với hắn, Mễ Đóa căn bản không phát hiện Lam Kỳ mất tự nhiên, cô mới vừa ngồi xuống liền cướp lấy hộp quà.
“Tớ xem coi là cái gì?”
Nói xong cũng bắt đầu tháo quà.
Nhìn hành động của Mễ Đóa, ánh mắt Lý Hạo tối sầm một chút, nghĩ muốn ngăn cản sau cùng lại không có động tác gì.
Mễ Đóa tháo bao kiến phía ngoài ra, xuất hiện một chiếc hộp tinh xảo.
“Lam Kỳ cậu mở ra nhìn xem.”
Có lẽ Mễ Đóa cũng cảm thấy cách làm của mình có chút không thích hợp, đem cái hộp đưa cho Lam Kỳ.
Lam Kỳ đối với ánh mắt tò mò chờ mong của Mễ Đóa đành phải mở cái hộp ra.
Tia sáng có chút chói mắt, chỉ thấy sau khi mở cái hộp, bên trong là một sợi dây chuyền kim cương đang yên lặng nằm, cánh hoa ôm lấy viên kim cương cực kỳ sặc sỡ lóa mắt.
“A” Mễ Đóa kêu lên, là một sợi dây chuyền kim cương, kêu xong lại kỳ quái nhìn Lam Kỳ, không lầm, một người anh rể lại tặng em vợ quà tặng quý giá như vậy, theo cô đoán sợi dây chuyền kim cương này cũng phải hơn tram vạn, Lý Hạo cũng quá rộng rãi đối với Lam Kỳ rồi.
Vương Mạn cũng nhìn thấy.
“Lý Hạo, vật này quá quý giá rồi.”
Tuy Lý Hạo có thực lực kinh tế nhất định, nhưng quà tặng quý giá như vậy lại tặng cho Lam Kỳ có chút không thích hợp, nếu muốn tặng cũng là tặng cho con gái lớn mới đúng.
“Bác gái, không sao, là con giúp một khách hàng cãi thắng án, hắn ta không có tiền trả phí luật sư nên lấy cái này thế vào, con giữ lại cũng vô dụng, Tiểu Vũ cũng không thích, vừa vặn sinh nhật Kỳ Kỳ nên tặng cho em ấy.”
Lý Hạo mở miệng, thật ra thì sợi dây chuyền này cùng cái lắc tay trước đó và đôi bông tai là một bộ, còn lại bông tai hắn sẽ tìm cơ hội thích hợp đưa cho cô.
“Như vậy.”
Vương Mạn vẫn cảm thấy không thích hợp, nếu như Lam Vũ biết được không biết con bé sẽ nghĩ như thế nào, nhưng hiện tại cũng không thể nói gì, chỉ là dặn dò Lam Kỳ cất kỹ liền đi vào phòng bếp.
Vương Mạn vào phòng bếp, Lam Trung Hoa liền đi ra nói chuyện phiếm với Lý Hạo, hai người vốn là nói chuyện trên công việc không biết như thế nào lại chuyển tới trên người Lam Vũ.
“Lý Hạo, gần đây có tin tức gì của Lam Vũ không?” Lam Trung Hoa hỏi.
Vẻ mặt Lý Hạo ngưng lại một chút, nhìn Lam Kỳ.
Lam Kỳ chuyển ánh mắt, cô đã hỏi Thiệu ngốc, anh nói không có tin tức gì, nên cô không dám nói sự thật với cha mẹ già, sợ bọn họ lo lắng.
“Yên tâm, Tiểu Vũ không có việc gì.”
Lý Hạo trả lời.
Lam Trung Hoa cũng hiểu, không tiếp tục hỏi,