mình càng nhiều thống khổ, chỉ cần thấy nàng thương tâm, trái tim chính mình lại đau không thở nổi, “Đệ đệ của nàng……. không phải ta giết…… Nguyệt nhi……. nàng tin không?….. Ta không trách……. không trách nàng…… Đây là số mệnh của ta……….Nguyệt nhi…. đừng khóc…… lòng ta thực đau……..”
Bởi vì mái tóc cắt đứt ngang vai, quỷ vương còn một chút pháp lực yếu ớt, chỉ cần nhắm mắt dưỡng thần, không một lời nói, còn có thể duy trì đến ngày mai, Ngô Mộng Nguyệt cũng không biết, quỷ vương vì ở lại cùng mình chút thời gian ít ỏi này, chịu nhịn không ít đau đớn sống không bằng chết hành hạ.
Lúc này, bất chợt nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng chém giết, tiếng khóc, tiếng la, tiếng đao kiếm chạm nhau vang vọng, tiếng thần chú thu phục yêu….. Những âm thanh này ngày càng rõ đâm sâu vào tim Mộng Nguyệt, nàng còn chưa kịp suy tư, quỷ vương đã trả lời, giọng nói khàn đặc đứt quãng:
“Kết giới…… bởi vì…. bởi vì pháp lực của ta…… mà… biến mất….. Có người…. vào bảo, đừng….. đừng để cho bọn họ….. sát hại kẻ vô tội…… đỡ ta đi ra ngoài….. Nguyệt nhi……..”
Ngô Mộng Nguyệt đỡ quỷ vương dậy, ra đến điện chính, nhìn thấy cường đạo đã ào vào, quỷ vương trong lúc hỗn loạn nhận ra quỷ Tể tướng tàng ẩn hóa trang, biến thành người phàm, nhận rõ hắn là kẻ bán đứng. Quỷ vương thầm nghĩ sớm nên ngờ tới, loại có thể bán đứng chủ tử thứ nhất của mình, nhất định sẽ bán đứng chủ tử thứ hai, chủ tử thứ ba…. tự trách lòng mình quá mềm, cũng không trách hắn được, bởi vì đó vốn là bản tính quỷ.
“Là ngươi? Ngươi đang làm cái gì?” Ngô Mộng Nguyệt nhìn thấy phỉ thủ kia, có chút kinh ngạc, chỉ nhìn thấy tên phỉ thủ kia cười gằn nói:
“Ha ha ha!!! Tới mức này rồi mà ngươi còn chưa rõ sao? Ngu xuẩn! Các huynh đệ! Giết!”
Biểu ca Mộng Nguyệt tiến lên ngăn cản: “Hạng đại ca, trước không nên hành động, chớ làm thương biểu muội ta!”
“Ngươi tránh ra! Đối với con tiện nhân bất trung với ngươi còn bảo vệ cái cóc khô gì! Giết hết! Giết một trăm cũng không sợ hết!” Phỉ thủ vứt bỏ mặt nạ ngụy trang, từ từ lộ ra bản tính ác độc hung tàn.
“Ngươi tại sao có thể nói như vậy?! Lúc ấy đã nói chỉ giết yêu ma, cứu thoát loài người, bây giờ sao lại thay đổi?” Biểu ca Ngô Mộng Nguyệt có chút bực tức.
Phỉ thủ đẩy hắn ra, dùng đao trực tiếp đâm về phía Mộng Nguyệt, quỷ vương vận dụng ma lực, phát ra ánh sáng xanh trong yếu ớt, vì người mình yêu ngăn lại một đao kia, quỷ vương hồi lâu không nói gì, chính là để tập hợp lại pháp lực không còn nhiều lắm của mình, bảo vệ Ngô Mộng Nguyệt.
Lúc này, sắc mặt quỷ vương đã vô cùng kém.
Chương 16:
Mộng Nguyệt nhìn hành động này của quỷ vương, ngoại trừ cảm động ra, còn là thật nhiều thật nhiều đau lòng, ta đối với vương như thế, vương vẫn như thường lệ đối với ta bảo vệ cùng ôn nhu, từng giây từng phút yêu thương bảo hộ ta, chẳng lẽ ta thật sai lầm rồi?! Ta… ta không xứng được vương đối đãi như thế……..
“Đi ra ngoài! Tất cả đi ra ngoài cho ta!” Ngô Mộng Nguyệt gào thét.
“Đi ra ngoài? Nói năng cho hợp thời đi! Nếu không phải là ngươi cắt đứt tóc của hắn, làm hắn mất đi ma lực, bọn ta lại có thể dễ dàng đi vào như vậy sao? Chẳng lẽ ngươi không biết đạo lý ‘mời thần thì dễ, đuổi thần thì khó’? Muốn bọn ta ra ngoài? Không tiện lợi như vậy! Hơn nữa một tiểu tiện nhân như ngươi dựa vào bản lĩnh gì mà ra lệnh bọn ta? Chỉ bằng phế vật trong lòng ngươi sao? Ha ha ha ha ha…..”
Biểu ca Ngô Mộng Nguyệt kéo lại cánh tay phỉ thủ, khí cấp bại phôi (vừa có thể là rất tức giận, vừa là rất bối rối) nói: “Ngươi là đồ ngụy quân tử! Ta coi như là nhìn lầm ngươi rồi!”
Nếu không phải là tận mắt nhìn thấy ma vương trước mắt, với ngoại hình xuất chúng khác với lời đồn thổi bên ngoài, xuất ra toàn lực cứu biểu muội Nguyệt nhi, nói như vậy biểu muội đã sớm chết dưới một đao thủ phỉ, nếu như là mình, thật tâm thử tự hỏi, nhất định sẽ không đủ dũng khí quên thân cứu nàng, chính mình yêu biểu muội còn chưa đủ sâu. Ích kỷ, cũng là bản tính của con người, cuộc sống chính mình xuống cấp biết tự đi tìm thức ăn, nhưng có người gặp nguy hiểm thì phản ứng đầu tiên chính là trốn tránh….. Tóm lại, ta lúc này đã thật tâm vui mừng cho biểu muội, tất cả ưu điểm của ta, so với tên dị loại đó thực là cửu ngưu nhất mao*, xem ra người mà Nguyệt nhi chọn thật xứng đáng…… Biểu ca Ngô Mộng Nguyệt lúc này thật buông tay, thật kính nể, thật chúc phúc.
(*Cửu ngưu nhất mao: nghĩa đen “Chín trâu một lông”, trích trong một câu nói từ sách “Báo Nhiệm Thiếu Khanh” của Tư Mã Thiên, viết: “Giả lệnh bộc phục pháp thụ tru, nhược cửu ngưu vong nhất mao, dữ lâu nghĩ hà dĩ dị.” Tạm dịch: Giả như ra lệnh tôi khuất phục trước pháp luật và chịu chết, cũng chỉ như bứt một sợi lông trong đám lông của chín con trâu, vậy có gì khác với giết một con sâu?
Tác giả dùng ở đây mang nghĩa so sánh, tất cả ưu điểm của biểu ca Mộng Nguyệt so với quỷ vương chỉ như một chiếc lông trong đám lông của chín con trâu)
“Bớt sàm ngôn đi! Ngươi bây giờ đã vô dụng! Đến cõi chết đi!” Phỉ thủ xoay người lại phóng đao, giết chết người đang giận giữ bất bình kéo hắn.
Thật ra thì phỉ thủ mới vừa rồi tung một đao muốn