ng, Mộng Nguyệt tựa như tiên tử rạng rỡ, bóng ảnh mĩ miều chiếu vào một ao nước xanh trong, bên trên nổi những bông đài sen tỏa hương thơm ngát, khiến cho Mộng Nguyệt vô cùng ngỡ ngàng mà say mê…
“Thích không? Chúc nàng sinh nhật vui vẻ!” Quỷ vương lần đầu tiên lộ ra nụ cười đẹp như thiên sứ, đứng ở trung tâm một góc không bị ánh sáng chiếu vào ngoài cửa, chúc phúc người quan trọng nhất trong lòng. Mộng Nguyệt kích động hồi lâu vẫn không thốt nổi nên lời……
“Cảm ơn chàng! Vương, món quà này cùng với nụ cười của chàng là lễ vật tuyêt vời nhất trong cả đời này của ta! Không ngờ tới chàng bận trăm công nghìn việc vậy mà vẫn nhớ rõ, ta thật vô cùng cảm động.”
Quỷ vương ngắm nhìn Mộng Nguyệt trước mắt. Ngày hôm nay, Nguyệt nhi lộ ra phá lệ xinh đẹp, nàng đã lâu không thấy ánh sáng mặt trời nay được ánh nắng chiếu rọi, sắc mặt đã hồng nhuận lên rất nhiều. Quỷ vương tươi cười từ sâu trong nội tâm, bởi vì biết mình làm rất đúng.
“Vương! Chàng cũng vào trong này đi!” Mộng Nguyệt chân thành mời.
“Không được, nàng biết ta sợ ánh nắng.” Quỷ vương nhàn nhạt cười.
“Chàng lại đang trêu chọc ta? Nếu quả thật sợ ánh sáng, làm sao có thể xây một ao sen xinh đẹp nhường này ở đây như vậy?” Mộng Nguyệt có chút không tin, cũng có chút làm nũng.
Quỷ vương thấp giọng trả lời: “Ta là tự mình xây nên lúc đang đêm, thích là tốt rồi, nàng chơi đi, ta ở bên ngoài nhìn cũng đã rất hạnh phúc.”
Mộng Nguyệt trong lòng tràn đầy cảm kích, không từ ngữ nào có thể tả nổi, nàng rốt cuộc cũng biết, mấy ngày đó đều không thấy quỷ vương, thì ra hàng đêm đều ở đây làm cái này, Mộng Nguyệt thật sâu ghi nhớ một ngày này đặc biệt, cả đời cũng sẽ không quên tình ý sâu nặng của quỷ vương….
Buổi tối trở lại tẩm cung, Mộng Nguyệt chơi cả ngày mệt mỏi, vừa nằm lên giường liền ngủ thiếp đi…………
Chờ tới khi nàng tỉnh lại, bỗng thấy hai nữ tử xa lạ ở trong phòng, Mộng Nguyệt có chút không hiểu, “Các ngươi là ai? Ai cho các ngươi tiến vào đây vậy?”
Hai vị nữ tử vừa thấy người tỉnh lại liền lập tức hướng nàng hành đại lễ: “Chủ tử, người không cần khẩn trương, chúng ta là thị nữ quỷ vương phái tới hầu hạ người, tỳ nữ ta là tỷ tỷ, tên gọi là Quỷ Linh, người bên cạnh là muội muội ta Quỷ Mị, nếu có gì không được chu toàn, mong người bao dung bỏ qua.”
“Mau mau đứng lên, sau này ta không muốn nghe hai người tự gọi tỷ nữ tỳ nữ gì hết, ta nghe không được tự nhiên, trước kia trong nhà bọn họ đều là cùng ta xưng hô tỷ muội, chúng ta cũng vậy xưng tỷ muội đi.”
“Vậy làm sao được! Chúng tỳ gánh không nổi a!” Tỷ muội Quỷ Linh Quỷ Mị hai người đồng thanh.
“Hảo, hảo, hảo! Trước đứng lên đã! Sau này không thì ta kêu hai người là Linh, Mị nha! Ta chưa bao giờ quen nghe gọi trái nha hoàn phải nô tỳ nha.” Mộng Nguyệt ôn hòa cười nói.
“Đúng rồi, chúng ta đã nói nửa ngày mà các ngươi có thấy Vương đâu không?” Linh, Mị im lặng nhìn nhau, Mộng Nguyệt biết các nàng nhất định biết, chẳng qua là gạt mình, có cái gì không thể nói đây? Mộng Nguyệt trong lòng có chút tức giận. “Vậy ta đi tìm hắn!”
Linh vội vàng bước lên ngăn nàng lại, “Không thể! Nguyệt chủ tử, quỷ vương đang ở phòng hội nghị……” Mị đột nhiên che lại miệng Linh, ánh mắt tràn đầy trách cứ cùng lo lắng nhìn tỷ tỷ *ho khan* tỷ thật luôn ở thời khắc mấu chốt mà không nhịn được lời, nói chuyện thực thiếu suy tính nha! Lần này xảy ra đại họa mất! Quỷ Linh lúc này cũng nhận ra mình hớ miệng, hối hận không xong.
Đây chính là cấm địa cơ mật quỷ bảo a! Đừng nói là loài người vạn vạn lần không thể bước vào nửa bước, ngay cả Linh, Mị thân là tiểu quỷ cũng không phải kẻ có thể vào, nghĩ một chút, ở trong đó có muôn hình vạn trạng các loại yêu ma quỷ quái vốn là nhân vật đầu não, nhìn tới sẽ cả người phát run, mấy kẻ kia không giống như quỷ vương đối chủ tử một dạng dịu dàng, ôn nhu, đi tới phòng hội nghị họp, phần lớn là kính nể quỷ vương, cam tâm cúi đầu xưng ngài làm chủ bảo, nhưng vẫn có biết bao cá nhân khác chỉ bởi vì đấu không lại quỷ vương, cho nên mới phải phục tùng xưng ngài làm vua quỷ, song nếu như có cơ hội đánh bại quỷ vương, bọn chúng liền tuyệt không nương tay, thậm chí lấy cả mạng của ngài! Dùng hết tất thảy mọi biện pháp lật đổ quỷ vương là ý niệm thường trực trong lòng chúng, nếu để cho Nguyệt chủ tử đi tìm, chính mình đừng nghĩ đầu còn trên cổ! Đây chính là hội nghị trăm năm một lần của các nhân vật chủ chốt giới quỷ, phòng hội nghị không phải là dễ dàng có thể xông vào, điều này cũng khó trách Linh, Mị sợ hãi nói ra.
Ha ha! Này là không đánh đã khai đi! Mộng Nguyệt trong lòng rất đắc ý, “Phòng hội nghị? Ở đâu? Làm phiền ngươi dẫn đường cho ta đến đó được không?” Mộng Nguyệt thân thiện rất tự nhiên khoác tay lên vai hai vị tỷ muội nói.
“Không! Ngàn vạn lần không thể! Thỉnh ngài như thế nào cũng đừng ép chúng ta, van cầu Nguyệt chủ tử ngài cũng đừng tìm cách tới đó, chúng ta sẽ chết.” Vừa nói Quỷ Mị vừa lôi kéo tỷ tỷ cùng quỳ gối hướng Mộng Nguyệt cầu xin.
Mộng Nguyệt thấy vẻ mặt khủng hoảng cực độ của hai người, cũng không tiện lại làm khó họ thêm, không bắt các nàng dẫn đường nữa, nhưng mà ý niệm mu
