XtGem Forum catalog
Tổng giám đốc tha tôi đi

Tổng giám đốc tha tôi đi

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215873

Bình chọn: 9.5.00/10/1587 lượt.

ời vừa nói một lần nũa xem!” Anh nghiếng răng nói. Tay đồng thời tăng thêm sức, như muốn bóp cổ cô nứt ra làm hai mới hả cơn giận.

Vãn Tình không thở nổi, gương mặt vốn đang tái nhợt lúc này bỗng chống đỏ bừng một cách không bình thường. Nhưng cô vẫn quật cường không muốn khuất phục trước anh nữa, “Đúng vậy, Lục Yến Tùng…Tôi đã chịu đựng quá đủ với sự chiếm đoạt ngang ngược đầy bạo lực của anh rồi…Anh vốn không phải người bình thường, mà là một kẻ có tâm lý vô cùng bệnh hoạn…” Vãn Tình nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo như có khối băng trôi nổi của Lục Yến Tùng, cười lạnh nói tiếp, “Tôi đoán, đường đời anh chắc hẳn là một người rất đáng thương. Hoặc có lẽ, nào giờ anh cũng chưa từng biết được sự ấm áp của hạnh phúc là gì đâu. Nếu không, sẽ chẳng có người đàn ông nào điên cuồng lao vào phụ nữ để tìm niềm vui giống như anh vậy, anh như thế, nào có khác biệt gì với mấy gã ngựa giống kia?”

“Cảnh Vãn Tình, cô có giỏi nói thêm một câu nữa tôi xem! Anh như điên loạn hét ầm lên. Giống như bị chọc phải vết thương trí mạng, anh tức giận thở hồng hộc, sức trên tay cũng mạnh hơn vài phần.

“Tôi càng phải nói…” Vãn Tình bất chấp tất cả, chẳng những không lùi bước ngược lại còn ngẩng cao mặt quật cường chống lại tầm mắt cảnh cáo của anh, “Loại đàn ông luôn tự cho mình đúng như anh, cả đời này sẽ chẳng biết tình yêu là gì, và suốt đời cũng chẳng bao giờ nhận được tình yêu thương chân chính!”

Không nhận được tình yêu thương…

Không nhận được tình yêu thương…

Anh thật sự không có tư cách nhận được tình yêu thương sao? Chính vì vậy, anh mới bị mẹ ruồng bỏ, còn cha thì đối xử lạnh nhạt vô tình với anh sao…Trong mắt cha, thực sự chỉ có mỗi người đàn bà kia? Cho nên mới mặc kệ sự sống chết của mẹ và anh sao?

Nghĩ đến người đàn bà đó, nghĩ đến thảm kịch của gia đình hiện tại, Lục Yến Tùng như lên cơn điên, “Cảnh Vãn Tình, ai cũng có tư cách nói với tôi những lời đó, riêng chỉ có nhà họ Cảnh các người thì không được!” Anh gầm lên, đáy mắt tuôn trào sự tổn thương và đau đớn sâu đậm, khiến Vãn Tình cũng hoảng hồn.

Giây phút đó…Cô cảm giác như mình đã nhìn lầm…Người đàn ông này, có phải thật ra cũng có trái tim hay không?

Cổ bất chợt được thả ra, nhưng còn chưa kịp há miệng thở thì môi đã bị anh hung hăng lấp kín. Sự hoài nghi của cô hoàn toàn bị nhấn chìm bởi trận gặm cắn thô bạo của Lục Yến Tùng.

Anh cuối cùng vẫn chỉ là người chỉ biết chiếm đoạt!

Anh bỗng dưng nổi cơn như Sư Tử xổng chuồng, điền cuồng muốn tìm nơi nào đó để trút giận.

Ở trước mặt anh, Vãn Tình chỉ như một chú thỏ con hoàn toàn không có năng lực phản kháng.

Cho nên…Cô cứ thế tuyệt vọng tựa vào vách tường. Mặc cho vách tường lạnh như băng kia từng chút, từng chút ăn lần mòn trái tim cô…

Không còn giãy dụa nữa, mà chỉ có sự tuyệt vọng chấp nhận, mặc cho sự trút giận dằn vặt đôi môi mình…

Vốn tưởng rằng…Anh sẽ còn tiến sâu thêm bước nữa, nhưng nào ngờ anh bỗng dừng lại, không có thêm hành động nào khác nữa….Môi cũng từ từ dời khỏi môi cô.

Trong đôi mắt sâu lắng của Lục Yến như mang theo oán hận nhìn Vãn Tình, “Cảnh Vãn Tình, có phải em cũng rất hận tôi không?”

Cũng? Vãn Tình cảm thấy lời này rất kỳ lạ, nhưng mà…Cô hoàn toàn không có tâm trạng để nghiên cứu tìm hiểu. Chỉ lạnh lùng đáp lại anh, “Anh cảm thấy tôi không nên hận anh sao?” Anh đã khiến cho cuộc sống của cô gần như rơi vào địa ngục tăm tối.

“Nên…Nên như vậy.” Tay nhẹ nhàng vuốt ve cổ cô.

Anh thế này càng khiến cho Vãn Tình lạnh run. Mím mím môi, cảnh giác nhìn hắn.

Sau đó lại nghe được giọng điệu lạnh lùng của anh vang lên trên đỉnh đầu, “Cảnh Vãn Tình, cảm giác hận một người, thật sự rất khó chịu…” Đã bao năm trôi qua, anh đã sống như vậy.

Nỗi oán hận đó, không ngừng gặm nhắm cắn nuốt anh, khiến anh hằng đêm đều trằn trọc không có đêm nào được ngủ sâu giấc.

Vãn Tình hoàn toàn không hiểu nỗi đau thương nơi đáy mắt anh xuất phát từ đâu, chỉ biết rằng trái tim cô bỗng nảy sinh một cảm giác rất đỗi kỳ lạ.

Dường như đó là…Lòng trắc ẩn….

“Tôi cũng muốn cho cô khó chịu giống như tôi vậy! Cho nên, nếu như cô không có cách nào để yêu tôi, vậy chỉ có thể để cô cứ tiếp tục hận tôi đi, cứ hận tôi nhiều một chút!”

Trong tim Vãn Tình vừa mới cảm thấy có chút thương tiếc nhưng đã vì câu nói này của anh mà biến mất không còn dấu vết, “Anh đúng thật là khó hiểu!” Cô đúng là bị chập mạch rồi nên mới có thể đồng cảm với người đàn ông này!

“Đừng vội mắng tôi, sau này… Tôi sẽ cho em có rất nhiều cơ hội để mắng!” Lục Yến Tùng cười nhạt, tay từ từ rời khỏi cổ Vãn Tình.

Sau đó…Liếc mắt nhìn Vãn Tình với vẻ đầy thâm ý sâu xa rồi mới xoay người đẩy cửa bỏ đi.

Vãn Tình giật mình. Hơi thở mạnh mẽ áp đảo kia cứ như vậy mà biến mất. Dưới chân cô mềm nhũn, vô lực dựa vào vách tường nặng nề thở dốc.

Sợ chết mất…Cô còn tưởng mình cứ vậy mà chết trong tay Lục Yến Tùng rồi.

“Ầm….” Tiếng cánh cửa bị đóng sầm lại thật mạnh vang lên ở dãy hành lang yên tĩnh. Tiếng vang ấy vô cùng chói tai khiến Vãn Tình cũng kinh hãi một phen.

Chương 146: Niềm Hạnh Phúc Của Người Đang Yêu

Nghiêng mặt sang nhìn, thoáng thấy bón