hớ năm đó anh đã cho rằng đứa bé đã bị sinh non, không ngờ rằng Dale lại chỉ lừa gạt anh..
Thế nhưng bây giờ con trai anh lại ngoan như vậy, còn thông minh đáng yêu như thế.
Anh càng nghĩ thì càng đắm chìm trong niềm vui sướng khi được làm cha của mình.
Lúc Thiển Hạ đóng cửa phòng lại, ánh mắt lưu luyến nhìn hai cha con bọn họ, sau đó liền lặng lẽ bỏ đi.
Cô một mình đi tới ngôi biệt thự của Maynor Hàn.
Bởi cô biết Hạ Hầu Cô chắc đã bị Maynor Hàn bắt lại rồi.
Hạ Hầu Cô vốn vô tội nhưng lại bị cuốn vào vòng xoáy phức tạp này, cho nên cô không thể để anh bởi vì mình mà phải chịu bất cứ thương tổn nào.
Trong tầng hầm biệt thự của Maynor Hàn,
“Nói, Thiển Hạ đang ở đâu, chỉ cần anh nói cho tôi biết cô ấy đang ở đâu, tôi sẽ lập tức tha cho anh.”
Maynor Hàn dùng roi quất túi bụi lên khắp người không hề biết võ thuật như Hạ Hầu Cô, trên mặt anh cũng bị quật trúng mấy cái làm xuất hiện tia máu nhưng khuôn mặt tuấn dật của Hạ Hầu Cô lại không có phản ứng gì.
“Nhìn khuôn mặt này mà xem, có phải Thiển Hạ cũng bởi vì khuôn mặt này của anh mới có thể sống ở đó với anh đúng không, tôi đã vất vả ròng rã năm năm mới tìm được các người, vậy mà anh còn dám chế giễu tôi, lại còn để cho Thiển Hạ trốn mất, chắc anh cũng biết tôi yêu cô ấy như thế nào, tôi yêu cô ấy mười một năm, mười một năm, cho tới bây giờ cũng chưa từng thay đổi, còn anh làm được sao?”
Maynor Hàn nâng cằm Hạ Hầu Cô, hắn hận không riêng gì Tần Trác Luân, cũng hận cả người được ở bên cạnh Thiển Hạ trong năm năm này – Hạ Hầu Cô.
“Mười một năm, cho dù anh dùng một trăm năm cũng sẽ không chiếm được tâm của Thiển Hạ, bởi vì anh quá nặng tình với cô ấy, cũng quá biến thái, mà tình yêu như vậy cũng không ai muốn tiếp thu, anh cũng không thể miễn cưỡng Thiển Hạ không thích tôi, chỉ cần cô ấy vui vẻ thì muốn tôi làm cái gì tôi đều nguyện ý, anh đừng mơ tưởng tôi sẽ nói địa chỉ của Thiển Hạ cho anh biết, trừ phi tôi phải chết, mà cho dù có phải chết thì tôi cũng sẽ không nói, nếu anh có can đảm thì xuống địa ngục tìm tôi đi, muốn đánh hả, mời tiếp tục, đừng cho là tôi sợ anh.”
Trên người Hạ Hầu Cô có vô số thương tổn, có dấu bàn ủi, có dấu kim châm, còn có…
Thiển Hạ tìm được cửa tầng hầm, vừa lúc nghe được bọn họ nói chuyện, Hạ Hầu Cô đây là có tội gì?
“Thả người, anh thả anh ấy thì tôi liền ở lại, còn nếu như anh không thả anh ấy ra thì tôi lập tức chết trước mặt anh, để thứ anh đạt được chỉ là thân thể lạnh lẽo của tôi.”
Trong tay Thiển Hạ cầm một khẩu súng, chính là do lúc đi qua thư phòng của Maynor Hàn lén cầm đi.
Cô đã từng đến nơi này, dĩ nhiên cũng quen thuộc nơi này như lòng bàn tay.
Năm đó cô bị anh ta đánh bất tỉnh mang đến, cũng rất không dễ dàng gì cô mới trốn thoát được.
Hiện tại trở lại chốn cũ, mà nơi này cũng không có gì thay đổi cả.
“Thiển Hạ, để súng xuống, em đã đến đây thì anh lập tức không làm khó anh ta nữa, hiện tại anh lập tức thả anh ta đi, cho nên em đừng làm chuyện ngu xuẩn.”
Maynor Hàn và Hạ Hầu Cô nhìn thấy tay Thiển Hạ cầm súng chỉa thẳng lên đầu cô khiến hai người bọn họ lập tức sợ hãi cô bất cẩn mà bóp cò.
“Thiển Hạ, thế nào em lại tới nơi này, không phải anh đã nói em hãy trốn đi sao? Vậy mà em lại không nghe lời, chẳng lẽ em không nghĩ đến Phi Phi.”
Hạ Hầu Cô rất đau lòng nhưng cũng cực kỳ cảm động, mặc dù trong lòng Thiển Hạ không thích anh, nhưng lại xem anh giống như một người thân của cô, nguyện ý lấy mạng đổi mạng, thật sự là người phụ nữ ngốc.
“Câm miệng lại, tôi không cho phép anh nói chuyện với Thiển Hạ, cô ấy là của tôi, bất kể người đàn ông nào khác cũng không được phép có ý đồ với cô ấy.”
Maynor Hàn không giữ được bình tĩnh, anh ta lại tát Hạ Hầu Cô hai bạt tai, sau đó mới cởi bỏ dây xích sắt quấn trên người Hạ Hầu Cô, ngay lúc đó thân thể cao lớn của Hạ Hầu Cô mất đi sự chống đỡ của dây xích nên lập tức ngã trên mặt đất.
“Anh có khỏe không? Đi mau, anh ta chắc chắn sẽ không tổn thương em, anh mau đi đi. Đi càng xa càng tốt, nếu anh thật sự quan tâm em thì hãy nghe lời của em đi mau, cũng đừng tới tìm em.”
Trong mắt Thiển Hạ đong đầy nước mắt, tuy rằng cô cực kỳ muốn bước lên đỡ Hạ Hầu Cô đứng dậy nhưng cô biết, nếu như cô thực sự làm như vậy, thì nhất định sẽ càng bức Maynor Hàn nổi điên lên mà hành hạ Hạ Hầu Cô thêm.
Nên cô chỉ có thể quay lưng lại, cố nén nước mắt để khuyên nhủ Hạ Hầu Cô nhanh rời đi.
“Anh, được, anh đi, Thiển Hạ, em ngàn lần đừng để anh ta ức hiếp em, nhất định em phải đáp ứng những điều kiện của anh!”
Anh nói xong thì chỉ liếc mắt nhìn Thiển Hạ một cách rất thâm sâu, tiếp đó cũng không nói gì nữa mà chỉ lết cả người đầy vết thương rời khỏi nơi này.
Bởi anh quyết định sẽ đi tìm Tần Trác Luân, anh cũng cực kỳ hối hận vì lúc trước đã không cố gắng học võ thuật, ngay cả bản thân mình còn không bảo vệ được, vậy làm thế nào có thể bảo vệ được người phụ nữ mình thích đây?
*
Tần Trác Luân cũng bất tri bất giác ngủ thiếp đi, anh tỉnh lại chính là vì ở ngoài cửa có tiếng đập cửa dồn dập đánh thức.
Phi Phi cũng thức dậy, cậu dụi dụi mắt, nhìn thấy Tần Trác Luân đang ở bên cạnh mìn