Snack's 1967
Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Tác giả: An Nhiễm Nhiễm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213205

Bình chọn: 7.00/10/1320 lượt.


Ở bãi cỏ còn có một đôi tình nhân ngồi trên ghế dài, sóng vai nhìn bầu trời, trên bầu trời một chiếc máy bay màu trắng bạc vun vút lao qua.

Lặng lẽ nhìn trong chốc lát, khóe miệng không nhịn được giơ lên, buồn phiền lúc trước, trở thành hư không.

Cầm điện thoại lên, nhấn một dãy số, gọi, “Thiệu Hành, đổi phòng nhỏ ình, tớ cũng muốn ở cùng khu với Hạ Hải Dụ, cách cô ấy càng gần càng tốt.”

Khóe miệng Thiệu Hành co giật, “Đó là khu trọ nghèo, trong phòng không có nhà vệ sinh lớn, cậu xác định?”

“Xác định.”

Thiệu Hành quả thật muốn điên, “Vậy nhà cậu ở trước kia phải làm sao bây giờ? ”

“Cậu muốn làm gì thì làm đi!”

Người ta từ bờ đông chuyển tới miền Tây nước Mĩ, anh muốn ở gần một chút, áp lực rất lớn a!

Hạ Hải Dụ, lần này, anh muốn gần quan được ban lộc!

Chờ coi!

Chương 90: Chơi trò thầy trò yêu nhau

Khoa học công nghệ Húc Dương.

Thiệu Hành đẩy cửa vào, trong tay mang một xấp tài liệu đi tới đệ trình, “Đây là giấy đăng ký cậu muốn.”

“Ừ, làm tốt lắm!” khóe miệng Đường Húc Nghiêu khẽ nhếch, cười đến mức có phần gian trá.

Thiệu Hành híp híp mắt, gương mặt tò mò, “Nghiêu, cậu thật muốn đi Học viện Khổng tử viện bổ túc?”

“Thế nào, không được sao? !”

Vỗ trán, nhức đầu, “Được ngược lại được, nhưng là sẽ không quá kỳ quái ư, một người Hán ngữ tuyệt vời như cậu đến đó làm cái gì?”

Đường Húc Nghiêu cười đến thần bí, “Quản bao nước thẳm non xa, để ta tìm kiếm cho ra bạn lòng!”

“Thôi đi, ai cũng biết là cậu có dụng ý khác!”

Thiệu Hành cười cười, không có chút ý tốt nói, “Nghiêu, nếu như cậu đi học viện Khổng Tử bổ túc, không phải biến thành học sinh của Hạ Hải Dụ à, không phải cậu chơi trò thầy trò yêu nhau chứ?”

“Quan tâm đó là tình yêu loại gì chứ, chỉ cần yêu nhau là được rồi!” đôi mắt của Đường Húc Nghiêu chớp động ánh sáng toan tính.

Miệng Thiệu Hành giật giật, người này, nói yêu cũng muốn phức tạp như vậy!

Lại muốn dọn nhà, lại muốn bổ túc, đây còn không có gì sao, trái lại làm người trợ lý vạn năng như anh ta mệt chết đi được!

Bất quá. . . . . . Có kịch vui để xem, đáng giá!

Đường Húc Nghiêu cầm bút lên, bắt đầu điền bản khai, tự thế tiêu sái, tâm tình phấn chấn.

Thiệu Hành nhịn không được có phần nghiền ngẫm, đột nhiên cảm thấy khát nước, liền nhấn điện thoại nội tuyến, “Mang hai ly cà phê vào đây.”

“Vâng” giọng nói ngọt ngào đoan trang hồi đáp gọn gàng.

Năm phút sau, thư ký một thân đồ công sở hỗn huyết mang cà phê vào, “Tổng giám đốc, trợ lý Thiệu, mời dùng.”

“Ừ.”

Đường húc Nghiêu bưng ly lên, nhẹ nhàng uống một ngụm, nhíu mày, “Bỏ đường rồi?”

“Không có ạ, tổng giám đốc không phải chỉ uống cà phê đen sao?”

Đường Húc Nghiêu gật đầu một cái, làm thủ hiệu để thư ký đi ra ngoài.

Lại uống thêm một ngụm, ừ, vẫn cảm thấy hơi ngọt.

Thiệu Hành chợt nở nụ cười, liếc thật sâu bạn tốt một cái, “Cậu là trong lòng uống mật, cảm thấy cái gì cũng ngọt đi!”

Đường Húc Nghiêu mím môi không nói, đáy mắt lại lộ ra tia giảo hoạt.

Nhìn vẻ mặt anh ta vẻ mặt, Thiệu Hành giơ tay lên vuốt cằm, khẽ cảm thán: mình cũng phải tìm một người con gái yêu thôi!

Chương 91: Bạn cùng phòng Tiểu Tiểu

Đến bệnh viện thăm Hải Tinh, thu xếp ổn thỏa mọi thứ, rồi đưa em trai Hạo Nhiên rời đi, trải qua một lúc lăn qua lăn lại, cuối cùng Hạ Hải Dụ có thể nghỉ chân.

Đi vào nhà trọ được học viện phân chỗ, tâm tình vô cùng tốt.Tuy nhỏ nhưng đầy đủ cả.Hơn nữa, cô còn có thêm vài người bạn ở cùng phòng!

Nhiều năm như vậy, cô luôn ở một mình, bởi vì bình thường quá bân rộn, bận rộn đi làm, thời gian gần gũi với bạn bè rất ít ỏi, cũng không chơi được với bạn thân nào, điều này rất tuyệt vời, rốt cuộc cũng có một người bạn!

“Xin chào, tớ tên Hạ Hải Dụ, đến từ Trung Quốc”.

“Xin chào, tớ tên là Vân Tiểu Tiểu, đến từ Singapore, nhưng tớ cũng là người Trung Quốc!”.

Vân Tiểu Tiểu?!

Tiểu Tiểu?!

Cái tên rất thú vị!

Vóc dáng cũng rất thú vị!

Cái đầu nho nhỏ, gương mặt nho nhỏ, lỗ mũi nho nhỏ, cái miệng nho nhỏ nốt……Thật sự là cái gì cũng nho nhỏ!

Chỉ có đôi mắt kia là lớn lớn, long lanh, màu sắc bên trong lấp lánh có hồn.

Hạ Hải Dụ híp mắt cười, trực giác liền nhận định là cô gái trẻ con, vươn tay:” Tiểu Tiểu, về sau chúng ta không chỉ là bạn cùng phòng, hơn nữa còn là bạn tốt nhé!”.

“Ừ, bạn tốt!”.

Hai người cười một cái bắt tay nhau, sau đó cùng nhau dọn dẹp lại căn phòng.

Căn phòng nhỏ hai phòng ngủ một phòng khách, mỗi người ngủ một phòng, Hạ Hải Dụ chọn cái nhỏ hơn, bởi vì cô sử dụng tương đối ít, mà đồ của Tiểu Tiểu rất dọa người, thức ăn, quần áo, đồ dùng, trò chơi, cái gì cần đều có. Hạ Hải Dụ không khỏi nghĩ đến một từ — Cuồng mua sắm!

“Hải Dụ, tới đây tới đây, con gấu bông này cho cậu”. Vân Tiểu Tiểu đem một con gấu Winne The Pooh cực lớn nhét vào trong ngực Hạ Hải Dụ.

“Ừm……” con gấu bông quá lớn, thiếu chút nữa giết chết Hạ Hải Dụ:” Tiểu Tiểu….Cái này……..Cái này…….Muốn tặng cho tớ?!”.

“Đúng vậy! Tớ mang theo hai con, cho cậu một con!”. Vân Tiểu Tiểu rất hào phóng nói.

Hạ Hải Dụ ngớ ra, mặc dù cô không biết giá tiền cái này, nhưng cảm giác giá trị rất xa xỉ, nhưng nhìn dáng vẻ Tiểu Tiểu rất chân thành