ung động, lúc sau mới biết phòng ở trên thuyền.Bên ngoài văng vẳng tiếng hát yên bình.“Tiểu thư, người tỉnh rồi?” Một cô bé trông còn chưa lớn hẳn, khá xinh đẹp bưng chậu rửa mặt đi vào.“Đây là đâu?” Giọng nói của tôi vẫn còn yếu ớt lắm.“Đây là Túy Hương thuyền phường.” A hoàn nhỏ cười khanh khách trả lời.“Túy Hương thuyền phường?”“Đúng, trong kinh thành ai chẳng biết đến Túy Hương thuyền phường, là nơi khiến những hoàng tôn công tử có tiếng phải tiêu hồn.”Không thể nào! Tiêu hồn? Không phải là….. Kỹ trại (nơi tập trung kỹ nữ « chuyên nghiệp »)?! Tôi bị tên công tử cao quý cả người phát sáng kia để lại trại kỹ nữ?!Tôi mạnh mẽ đứng thẳng lên: “Tôi muốn đi!” Trước mắt, một luồng sáng loé lên, đầu tôi cháng váng, lại ngã ngồi ở mép giường.Mẹ ơi… Tôi muốn ra ngoài…“Tiểu thư, người yên tâm, gia của chúng tôi chưa bao giờ làm chuyện bất lương với kỹ nữ.” Ánh mắt nha hoàn xinh đẹp không dấu vẻ ngưỡng mộ với chủ nhân cô ta.Cô ta bưng bát cháo cho tôi: “Đây là gia dặn tôi chuẩn bị cho người, gia nói người đã lâu chưa được ăn, nên ăn thức ăn lỏng trước, không nên ăn thịt cá.”Vị chủ nhân cẩn thận làm lòng tôi như có một sợi tơ ấm áp lướt qua, tôi cẩn thận hỏi: “Gia của các người là vị ấy?”“Gia chúng tôi chính là Tiêu Dao Vương lừng lẫy!”Quả nhiên! Không biết người đàn ông gây cho tôi có cảm giác ấm áp kia là địch hay bạn?Tiếng ca hát vang động xôn xao làm cho lòng tôi càng nôn nóng bất an. Sáng sớm hai ngày sau, tôi đi dọc theo mép thuyền, chậm rãi tiến về sàn tàu.Gió nhẹ khẽ vuốt ve, mới làm tôi thật sự cảm nhận được, tôi đã thật sự đi tới đời Thanh, Tiết Bảo Bảo thế nào, tôi không muốn biết, Tiết Bảo Bảo sau này phải thay thế tôi, hy vọng cô ta bình thản, an tâm.Lại một cơn gió mát, mang theo hơi thở đầy bùn đất của biển, tôi nhắm mắt lại, cảm nhận cảm giác tươi mát tinh khôi. Mọi thứ rồi sẽ tốt hơn…Tự cổ vũ mình, tôi chậm rãi mở mắt.Trên sàn tàu, một vạt áo trắng phiêu bạt theo chiều gió, một người đàn ông theo gió ngắm nhìn hai bên bờ, phong thái điềm tĩnh, như một bức tranh tuyệt đẹp.Tôi bị anh ta thu hút mà không thể tự chủ, từng bước một đến gần, người đàn ông áo trắng dung mạo tuyệt mỹ, khiến vạn vật cũng ảm đạm, phần nhiều như vầng dương mới hé, lại vương một chút yếu mềm, hai mặt mâu thuẫn bù trừ lẫn nhau vừa vặn, khí chất điềm tĩnh, đạm bạc, như một áng mây phiêu bạt chân trời.Ngay cả hít thở cũng cảm thấy khó khăn, trời đất dường như đang ngừng quay, chỉ còn mỗi tiếng nhịp đập trái tim tôi, từng nhịp từng nhịp mạnh mẽ và dồn dập.“Anh…..” Không phải là cố ý phá vỡ cảnh tượng duy mỹ lúc này, nhưng ngay cả bản thân tôi cũng không khống chế được lời nói.Anh ta lạnh nhạt quay đầu.“Ngươi tỉnh rồi?” Anh ta dường như biết tôi.“Anh là…” Đúng! Áo trắng! Anh ta chính là người đã cứu tôi, Tiêu Dao Vương!“Ái Tân Giác La Vân Sở.” Mắt anh ta vẫn không nhìn về phía tôi, thản nhiên tự giới thiệu.“Tôi là…..”“Ta biết.” Anh ta ngắt lời tôi, hình như không muốn nói chuyện với tôi.“Cám ơn anh cứu tôi.” Giọng nói của anh ta rất êm tai, tôi muốn nghe anh ta nói nhiều hơn.“Không cần. Là do người của ta không đúng trước.” Anh ta cuối cùng cũng nhìn tôi, đôi mắt trong suốt như hoa cúc mùa thu, dù nói lời xin lỗi, nhưng đôi mắt không có một chút ý hối tiếc, thậm chí….. Tôi nhận ra trong mắt anh ta xẹt qua một luồng sáng ác cảm.“Ta đã phạt bọn chúng, mỗi người lĩnh ba mươi roi, bọn họ đã phải trả giá. Còn ngươi? Ngươi phải trả giá thứ gì mới đủ?” Ngay cả một câu hỏi vặn, anh ta cũng thốt ra thật thong dong.“A?…..” Trong không khí bao trùm một hơi thở mê hoặc, tôi không nghe rõ anh ta hỏi gì, tôi phải đáp thế nào. Đôi mắt chỉ mê man nhìn vào mắt, vào mặt anh ta. Người đàn ông quá khôi ngô! So với một minh tinh ở thế kỷ hai mươi mốt còn chói mắt hơn, dù luồng sáng chói mắt bị khí chất đạm bạc của anh ta che đậy kỹ càng.“Mỗi người đều phải vì việc làm của chính mình mà trả giá.” Sắc mặt anh ta không chút hờn giận.Á! Tôi sao lại như một kẻ háo sắc nhìn chăm chăm vào anh ta! Phút chốc, mặt tôi nóng ran.“Cái gì…. Cái gì trả giá?” Đầu óc tôi vẫn rối loạn.“Ngươi tìm một gã đàn ông thô bỉ chiếm đoạt Phượng Ca, hành vi của ngươi, ngươi có cảm thấy hẳn là ngươi nên trả giá cái gì đó?” Trong giọng nói lạnh nhạt của anh ta, hiện lên một tia sắc bén.Chiếm đoạt?? Không phải là….. Cưỡng bức! Mẹ ơi! Đầu tôi như bị tạt một bát nước lạnh, bừng tỉnh. Đoạn đối thoại giữa Cung Thân Vương và Ngạch Nương như một cuộn băng từ từ tua lại trong não. Hoá ra….. Tiết Bảo Bảo bất mãn hôn phu tương lai lưu luyến nơi kỹ viện, sủng ái ca kỹ Phượng Ca, nên tìm người…..Tôi hít vào một luồng khí lạnh… Nỗi oan này….. Quá lớn! Nhưng, bây giờ tôi là Tiết Bảo Bảo… Không thể không….. Lưng!Anh ta nhìn chăm chăm vào tôi, trong ánh mắt chán ghét, luồng khí sắc bén càng ngày càng đậm, tôi cảm thấy lạnh run… Trả giá? Trả giá …Cái gì?
Chương 03 – 04
[Chương 3: Lấy da thịt bồi thường da thịt '>
“Ngươi hối hận chưa?” Anh ta áp sát lại gần tôi, cau mày hỏi.
Vì sao tôi lại lâm vào tình thế này? Rõ ràng không phải tôi…
“Đúng…. Xin lỗi, tôi nghĩ…. Tôi…. Bị ma quỷ che mắt…. Bị sự ghe
