ỏi, ban đầu luôn là một cơn đau
Chỉ mong ánh mắt của người, chỉ cần một nụ cười
Chỉ mong người vì tôi rơi một giọt lệ sầu, đã khiến tôi cảm động
Chỉ mong người trong từng giấc mộng, sẽ không chỉ là một khoảng mông lung
Bầu trời bao la, nếu thật sự tuyệt vời như thế
Cũng chỉ vì có anh, mới tràn ngập tiếng cười
Trời đất bao la, thế giới này mông lung lắm
Tôi không đành lòng lừa dối, chỉ mong người vờ như không hiểu
Chỉ mong người hiểu, con đường nào phải bước đi[5'>
Tôi khẽ ngâm nga một đoạn trong bài hát « Nhân Gian », bài hát này ban đầu định hát cho Tứ gia, nhưng lúc này tôi muốn anh ta nghe, đơn giản là “chỉ mong ánh mắt của ngươi, chỉ cần một nụ cười, Chỉ mong người trong từng giấc mộng, sẽ không chỉ là một khoảng mông lung.”
“Rất êm tai, tên là gì?” Anh ta hỏi nhỏ.
“Nhân gian.”
Anh ta cười, “Thiên thượng nhân gian, bài hát này không tuân theo âm điệu bình thường. Không có âm luật phù hợp, giống như bài hát trước đó, ta phổ không được.”
Tôi âm thầm thè lưỡi, bài hát của ba trăm năm sau, làm sao có thể có âm luật phù hợp?
“Ai dạy nàng? Hay nàng chỉ tuỳ hứng mà xướng?” Giọng nói ôn hòa có một chút tò mò.
“Cố nhân… Một người quen cũ dạy tôi.” Chỉ có thể nói vậy, nhìn ngang nhìn dọc thế nào, tôi cũng chẳng giống như dạng tài nữ, không dám mạo nhận.
Anh ta không hỏi thêm.
Tôi bỗng chột dạ: “Trăng đẹp quá.” Chuyển đề tài thôi.
“Ừ.” Gương mặt anh ta khi nhìn trăng còn mê người hơn.
“Anh nghe qua chuyện Hằng Nga trên cung trăng chưa?” Tim tôi đập rất nhanh, chỉ có thể không ngừng tìm chuyện nói để quên đi nhịp tim dồn dập.
“Nghe rồi.” Câu trả lời thật ngắn gọn.
Tôi vắt óc nghĩ ngợi, quyết định nói vài chuyện để anh ta hứng thú: “Anh có tin là mấy trăm năm sau, con người có thể lên mặt trăng, sống thử trên mặt trăng không?”
Thân thể tựa vào người tôi thoáng chốc cứng đờ.
Thật lâu sau, mới nghe được giọng của anh ta: “Trên mặt trăng có Hằng Nga không?”
Tôi bật cười, hoàn toàn không nghĩ ngợi, tôi nhảy vào bẫy: “Không có! Chỉ có than và bùn đất.”
“Con người có thể sống trên mặt trăng?”
“Có thể, có điều chờ tới khi đó, chắc là phải ngàn năm nữa.” Tôi hăng hái nói.
“Vì sao?”
“Bởi vì lực hấp dẫn không đủ, trên mặt trăng, con người sẽ không còn đứng thẳng được mà giống linh dương nhảy tới nhảy lui.”
“Lực hấp dẫn thế nào?” Mắt anh ta càng lúc càng thỏa mãn.
“Lực hấp dẫn của trái đất, bởi vì mặt trăng là một vệ tinh của trái đất, so với các tinh thể khác, nó ở gần trái đất nhất. Newton cho rằng, mặt trăng không ngừng quay là vì quán tính, vì có lực hấp dẫn của trái đất nên nó không thể chuyển động ra xa trái đất, lực hấp dẫn tựa như một dây thừng vô hình kéo mặt trăng, nên nó phải « ngoan ngoãn » quay theo một quỹ đạo quanh trái đất. Nếu lực hấp dẫn của trái đất đột nhiên biến mất, mặt trăng sẽ bỏ trốn; nếu mặt trăng ngừng quay, nó sẽ giống như quả táo rơi xuống bề mặt trái đất.”
Định luật “vạn vật hấp dẫn” của Newton đã xuất hiện từ thế kỷ 16, tính đến thời đại này đã gần một trăm năm. Sẽ không…
Tôi nuốt nước bọt, càng lúc càng cảm thấy kỳ quái.
“Cô là ai?” Anh ta chụp cổ tay tôi, nét trong trẻo, lạnh lùng trong mắt bỗng chốc bị thay thế bởi nhiệt tình bất ngờ.
Tôi cứng họng, thiếu chút nữa muốn cắn lưỡi ném đi.
“Tôi là Tiết Bảo Bảo, anh làm sao vậy?”
Đôi mắt anh ta chìm sâu trong sự thỏa mãn.
“Không, cô không phải cô ta, Tiết Bảo Bảo sẽ không hát bài hát ấy, Tiết Bảo Bảo sẽ không nói, mặt trăng chỉ có bùn đất, Tiết Bảo Bảo sẽ không nói, ở trên mặt trăng con người không thể giữ cân bằng, Tiết Bảo Bảo sẽ không nói, trái đất có lực hấp dẫn. Việc này, chỉ có người ở mấy trăm năm sau mới biết. Cô là ai? !”
Lời nói của anh ta khiến tôi bối rối, mất cảnh giác với anh ta! Tôi làm sao có thể phạm sai lầm như vậy? Tôi phải làm gì bây giờ?
“Cô là người đến từ tương lai?” Đôi mắt anh ta chợt lóe sáng.
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Tôi sẽ giống như mấy người ngoài trái đất bị con người bắt về, đặt trong lồng mổ xẻ nghiên cứu?
“Không phải! Tôi là Tiết Bảo Bảo! Tôi không biết anh đang nói gì!” Tôi nói dứt khoát, rút tay lại, đứng dậy.
Anh ta kéo tôi lại, tôi ngã vào lòng anh ta, anh ta đè lên người tôi, tôi không thể động đậy gì nữa. Hơi thở ấm áp của anh ta rơi trên mặt tôi, tư thế giữa hai chúng tôi quá mờ ám, nhưng tôi đã không thể phản kháng…
Ánh mắt anh ta không hề có vẻ doạ dẫm, mà dịu dàng như nước: “Ta chờ nàng, lâu lắm rồi… Người ở tương lai… .”
Hơi thở phảng phất, lời nói nhẹ nhàng động lòng người như cọng lông chim phớt qua hai má tôi.
“Tôi không phải! Tôi không phải!” Ngay cả giọng tôi bây giờ cũng phát run.
“Ta có cảm giác với nàng, đây là minh chứng tốt nhất.” Anh ta nhẹ nhàng dỗ dành.
Không hiểu anh ta đang nói gì, hoàn toàn không hiểu!
Các nơron đang ngủ, thức dậy mau! Dậy mau!
“Tôi không phải! Tôi không phải người ở tương lai, là tôi quen biết một người đến từ tương lại. Bài hát là cô ấy dạy, lực hấp dẫn cũng là cô ấy nói.” Lòng tôi rối rắm, “Ba năm trước, vô tình quen cô ấy, chúng tôi thành bạn thân, cho nên không giấu nhau điều gì, cô ấy nói với tôi rất nhiều chuy