ắc đầu vừa cười:
– Lớn cả rồi đấy, có thèm kể chuyện với Năm nữa đâu. Haizz, mình cũng già rồi….
* * *
Nó tắm rửa rồi xuống phòng ăn mấy miếng qua loa.Vu’ Năm cứ nhìn nó cười tủm tỉm làm nó xấu hổ không biết chui đi đâu. Hôm nay anh nó không có nhà, ăn cơm xong nó lại chạy lên phòng ngay. Nó cần bù đắp cho mấy ngày thiếu ngủ vừa qua.
Buông phịch người xuống giường, nó đặt cái a lô lên đầu giường và quay sang ôm bé chuột bông Keyly iu vấu. Nó nhìn lên trần nhà, vừa cười vừa nghĩ đến hình ảnh của người đưa khăn cho nó lúc chiều. Lúc đó nhìn dáng anh ta đen thẫm giữa những tia sáng mặt trời như có thêm đôi cánh vô hình vô cùng rực rỡ. Trong thoáng chốc nó đã nghĩ đó là thiên thần… Có lẽ anh ta đã đưa nó xuống phòng cô hiệu trưởng, nhưng nó chưa kịp biết mặt, biết tên của anh ta rồi. Mà cũng quên không hỏi bà cô đó nữa, haizz, thôi kệ. Giờ nó phải ngủ đã…….
Nhưng hình như nó quên mất cái gì??
RRRRRRREEEEEEEEEEEEEEEGGGGGGGGGGGGGG~~~
– Grừ….. hmm!!!!!!!!!!!!
Nó tức giận đập cái đồng hồ dập xuống bàn và quyết định……. ngủ tiếp. Nhưng chợt nhớ ra hôm nay là ngày vào học, nó vội vàng vệ sinh cá nhân và chuẩn bị đến trường. May mà tối qua bà Năm đã vâng lệnh mẹ nó mà đặt cái đồng hồ có chuông báo thức to nhất vào phòng nó, chứ không thì chắc nó tiêu đời sớm quá.
Nó đến trường với tâm trạng háo hức về 1 buổi học “vui vẻ” ở trường mới. Trò để chọc quê thầy cô nó thiếu gì. Ở trường cũ, nó còn được miễn hẳn khoản học và ghi chép chỉ để thầy cô được giảng bài trong lớp. Nó đang hi vọng lắm đây, cái gì mới cũng vui mà, he he.
Bước đến cổng trường, nó gần như choáng ngợp bởi những con siêu xe đen bóng xếp hàng dãy dài trong nhà xe. May mà nó không đi đấy, nếu không chẳng biết phải để vào chỗ nào nữa. Không biết có chuyện gì mà học sinh đang đứng túm tụm lại bàn tán, nó cũng lẻn vào nghe ngóng:
HS1: Tối qua Hoàng Kỳ đã xử bọn lưu manh hay bén mảng đến trường ta rồi đó, mọi người biết chưa?
HS2: Tưởng gì chứ, tối qua tôi đi qua cái đoạn tối tối gần trường đó, thấy cậu ta đang đánh nhau với khoảng 6,7 thằng, tôi liền đứng lại xem 1 lúc. Tên cuối cùng hình như vừa hét vừa chạy đi ấy.
– Trời!_ Nó buột miệng kêu lên. Thì ra là có kẻ đang đánh nhau, vậy mà nó cứ tưởng là ma chứ. Nhưng cái tên kia vừa nói cái gì ấy nhỉ? Kẻ cuối cùng? Nó ư?
Nó bực mình bỏ lên trên lớp. Dù tên vừa nãy không biết đó là nó nhưng nó vẫn ức lắm. Ai đời thủ lĩnh của Dark Moon lại bị nhầm là bọn lưu manh tép riu như thế. Ít ra cũng phải nói nó chiến đấu anh dũng đã chứ, chưa gì đã chạy như thế thì chết nó à, hjc.
Mà tại sao dạo này nó trở nên yếu đuối thế nhỉ? Bực quá đi, đã bực lại còn bực thêm. Chỗ ngồi mà hôm qua nó định chiếm đã có kẻ đến ngồi trước. Nó sẵng giọng quát:
– Chỗ này của tôi rồi, cậu đi chỗ khác ngồi đi!
Hắn quay sang nhìn nó với ánh mắt kinh ngạc rồi nói:
– Chỗ này vốn dĩ là của tôi. Mà cậu có biết tôi là ai không?
– Cậu là ai mặc xác cậu, chỗ này tôi lấy!
Nói rồi nó quăng cái ba lô lên bàn, trong lớp đã có tiếng xì xào bàn tán. Nó thì cứ giương mắt ra khiêu khích hắn còn mắt hắn thì đỏ ngầu lên.
Hắn ta kìm nén cơn tức lại, chớp mắt 1 cái và nhếch miệng lên:
– Vậy coi như đây là món quà cuối dành cho cậu vì đã thách thức Hoàng Kỳ này. Cuối giờ mời cậu ở lại, chúng ta sẽ nói chuyện như những thằng đàn ông với nhau.
Khuôn mặt hắn cười.mà nó ngỡ như đang tức giận vô cùng. Chắc chưa bao giờ có người dám đụng đến hắn. Nhưng nó ngán gì chứ. Mà tên Hoàng Kỳ hả? Là cái tên chết tiệt tối qua làm nó bị hiểu nhầm hả?
– OK, được thôi!!
Hay lắm, cứ thế nhé, nó sẽ trả cả vốn lẫn lãi cho biết mặt.
_________________
Hắn quay sang 1 thằng bàn khác, dùng ánh mắt đe dọa kiểu như “Mày có biến đi cho tao ngồi không?”. Tên đó hoảng sợ làm rơi cả bút, vội vàng cắp sách vở chạy đi. Nó mỉm cười đắc thắng. Bọn trong lớp thì xì xào chán cũng quay sang hỏi chuyện nó:
– Bạn mới đến phải không? Mình là Uyên Uyên, Bạn tên gì thế?
– Tôi là Vũ Hoàng Minh. Nó cười xã giao làm cho hơn nửa lớp rụng tim. Mấy thằng con trai cũng lại nói:
– Ông đụng vào người không nên đụng nhất cái trường này rồi, cẩn thận đấy.
Uyên Uyên cũng nói, giọng lo lắng:
– Cậu nên xin lỗi và trả lại chỗ cho cậu ấy thì hơn, cậu ấy rất tốt, nhưng khi giận thì trông đáng sợ lắm.
Nó liếc sang bàn hắn 1 cái rồi nói:
– Tôi không sao. Các bạn muốn lo thì hãy lo cho cậu ta đi. Trông bộ mặt cậu ta lúc này THẢM HẠI như một con mèo mắc mưa vậy.
Trong khi nó cười vui vẻ thì bàn bên kia ngùn ngụt sát khí. Hắn đứng dậy đập bàn, tiến lại chỗ nó, gằn từng chữ:
– Đi theo tôi.
Nó dửng dưng như không nghe thấy gì, lại còn ngoáy ngoáy lỗ tai và hỏi Uyên Uyên:
– Cậu có nghe thấy tiếng chó sủa không?
Hắn tức giận lao vào xách cổ áo, lôi nó đứng dậy, gầm gừ:
– Mày muốn chết ngay tại đây đúng không?
Nó giơ tay lên…… ngoáy mũi thản nhiên:
– Chưa cục **** nào dám chạm vào tôi như cậu lúc này đâu.
Nó nói thật mà, sao đầu hắn xì khói ra thế kia nhỉ? Hắn nắm chặt tay lại định vung nắm đấm vào mặt nó và nó cũng đã sẵn sàng nghênh chiến thì “Bộp”. Cú đấm của hắn bị chặn lại bởi 1 bàn tay kh
