sót một hành động nào Sơn Khương hơi giật mình:
– Chị ấy là con nghiền ư ? Không thể, không thể như thế được.
Vài phút sau, khi đã thỏa mãn được cơn ghiền của mình, Nguyệt My lấy điện thoại cầm tay ra. Sơn Khương hồi hộp.
– Tiến Dũng à ! Em là Nguyệt My đây.
– …
– Hôm nay em tiếp xúc một người rất đặc biệt. Cô bé tên là Sơn Khương, còn rất trẻ nhưng cảm giác rất là mạnh. Cô bé có thể thấy được những diễn biến trước khi câu chuyện xảy ra.
– …
– Cô bé là trợ lý của Lâm Trí Nguyên.
– …
– À! Do Lâm Trí Nguyên giới thiệu cô bé đến. Hình như cô bé đang hoang mang về chuyện gì đó.
– …
– Em lo sợ.
– …
– Loại thuốc làm mất đi cảm giác ấy anh có thể cho người mang đến giùm em không?
– …
– Bảy mũi trở lên là có tác dụng ?
– …
– Như vậy nhé. Em cúp máy đây, kẻo nhỏ em gái của Trí Nguyên nghi ngờ.
Sơn Khương thấy ghê tởm con người của Nguyệt My. Vẻ bề ngoài thân thiện đột nhiên biến mất.
Cô không lo sợ cho chính cô mà cô lo sợ c ho Trí Nguyên nhiều nhất. Có thể Nguyệt My lợi dụng tình bạn mà hủy hoại tất cả của Trí Nguyên.
Phải làm sao đây ? Nói thẳng ra, Trí Nguyên sẽ không bao giờ tin , với lại giữa cô và Trí Nguyên có thân thiện chi đâu. Không chừng anh còn trở ngược lại mắng cô nhiều chuyện nữa. Sơn Khương không dám nghĩ đến những điều tồi tệ nhất.
Sơn Khương cảm thấy đau đau thật sự. Tại vì sao cô cứ phải vướng vào Trí Nguyên thế vậy ? Lo lắng cho anh thì nhiều, ghét anh thì ít. Không lẽ những điều thay đổi ấy đều đến từ trái tim ?
Không thể nào đâu. Co là khắc tinh của anh ta , giữa hai người không thể có chuyện tình cảm trong đó, mãi mãi là không.
Sơn Khương lắc mạnh , những cái lắc đầu ấy lại làm cho Nguyệt My hiểu lầm :
– Em đau đầu lắm à ?
Mở bừng mắt, Sơn Khương quá ghê tởm nhưng cô đã kềm chế được :
– Em không sao. Tại em vừa thoát khỏi một giấc mơ.
Nguyệt My quan tâm :
– Em mơ thấy gì ?
Sơn Khương thay đổi sắc mặt vờ như sợ sệt :
– Em thấy người ta giết hại, tàn nhẫn lẫn nhau vì tiền, danh vọng,. Bạn bè thân là một con dao hai lưỡi.
– Thế ai là những người bạn tàn nhẫn đó ?
– Em không biết, em không thấy rõ.
Nguyệt My thở phào, cô đề nghị :
– Em chích một mũi thuốc khỏe nghe ?
Sơn Khương co người lại , cô hét lên :
– Không, tôi sợ lắm. Chị My ơi !Cứu em …
Thúy My bật dậy, lao đến bên Sơn Khương :
– Chị đây.
Cô bé òa khóc :
– Có người muốn ăn hiếp em.
Thúy My dỗ dành :
– Không có đâu.
– Có , có mà. Chị đưa em về nhà đi, ở đây có người xấu đấy.
– Ừ, ừ.
Thúy My nghiêm trang nhìn Nguyệt My :
– Tại sao lại như vậy ?
– Tôi nghĩ nên đưa Sơn Khương vào khoa thần kinh, để lâu nguy hiểm lắm.
– Chị muốn nói …
Sơn Khương níu tay Thúy My :
– Không, không. Đừng nghe lời chị ta, chị ta là người xấu. Chúng ta về nhà mau đi.
– Được.
Nguyệt My cũng thấy lạ lùng về hành động của Sơn Khương. Có lẽ cô bé ở vào tình trạng nặng lắm nên mới nói sảng.
Nhìn vẻ mặt sợ hãi, hoảng loạn của cô bé cho thấy không có gì là giả dối cả. Nếu đúng thế thì cô không phải nhọc công đối phó rồi.
Thúy My dìu Sơn Khương đứng lên :
– Xin phép chị , tôi đưa cô bé về.
– Ừ.
Thúy My dặn dò :
– Chị khoan hãy gọi cho anh hai tôi nhé.
Cô ra dấu cho Sơn Khương như một đứa trẻ :
– Em chào chị My đi.
Sơn Khương ngoan ngoãn :
– Em chào chị ạ.
– Ừ. Về cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé.
– Dạ.
Nguyệt My nhìn theo Thúy My và Sơn Khương trong lòng không khỏi bâng khuâng. Hình như cô vừa để lòng từ tâm mà không việc không cho phép.
Khi hai người yên vị trên xe, Thúy My Vẫn chưa yên lòng. Trước khi cho xe chạy cô còn quảy ra sau :
– Em thấy trong người thế nào ?
– Không có gì. Em chẳng bệnh hoạn hay hoảng loạn gì hết.
– Thật chứ ?
– Chứ chị không thấy à ? Em vẫn bình thường.
– Vậy…
– Chị muốn biết thật hay giả chứ gì. ? Về nhà chị đi, em kể cho chị nghe.
Xe vừa ngừng lại, Sơn Khương phóng xuống :
– Để em gọi cổng cho.
Sơn Khương xăng xái nhấn chuông, hồi chuông dìa làm cô thích thú.
Thúy My giờ đây mới để ý, hình như con bé có vẻ vui hơn lúc sáng nhiều. Chuyện gì thế nhỉ ?
Nỗi thắc mắc trong cô càng ngày càng tăng. Lúc thì la hét sợ hãi, lúc thì cứ cười. Chẳng lẽ Sơn Khương …
Thúy My vội lắc nhanh :
– Không có gì đâu , đó chỉ là suy nghĩ, đừng tự nhát mình.
Tiếng Sơn Khương lanh lãnh :
– Chị My ! Vào nhà đi chớ, để chị Bình đóng cổng nè.
– Ờ.
Thúy My dắt xe vào trong. Chị Bình khóa cổng rồi theo sau :
– Lúc nãy , cậu hai có về hỏi thăm hai cô.
Nghe thế, Sơn Khương quay ngang :
– Thế ông ta đâu rồi ?
– Mới vừa đi là hai cô về tới.
– Trí Nguyên có nói gì không chị Bình ?
– Không.Cậu Hai chờ cô về sốt ruột.
Sơn Khương lẩm bẩm :
– Chuyện gì nữa đây ?
Vào tới bậc tam cấp, Thúy My hỏi :
– Ba tôi đâu chị Bình ?
– Ông chủ ở trên lầu.
– Để tôi lên trên ấy. Cám ơn chị.
Thúy My vưa dứt lời thì nghe tiếng ông Dũng :
– Hai đứa về rồi à ?
– Ba.
– Bác Dũng !
Ông Dũng xuống khỏi cầu thang, tiến về xa lông :
– Hai đứa ngồi đi. Ba muốn biết ngay kết quả.
Thúy My đưa mắt nhìn Sơn Khương :