ụa trắng xếp thành hình vòng cổ hoa hồng, váy không tay không cổ, eo thắt nơ, chân váy là tầng tầng lớp lớp lụa trắng, giống như một đám mây trắng. Thiết kế này thực sự rất khó nhìn được dáng cô dâu, Tống Sơ Nhất cười đồng ý.
Về việc có muốn Thẩm Tĩnh Hoa tham dự hôn lễ không, cô cũng cần thời gian suy nghĩ, hoãn ngày vựa vặn thích hợp.
Chuyện xảy ra vào hôn lễ sau đó khiến Tống Sơ Nhất và Trần Dự Sâm nói không ra là may mắn hay tức giận. Nếu không hoãn lại, đứa bé hơn bảy tháng sinh non liệu có phải một xác hai mạng không?
Chương 46: Vui Quá Hóa Buồn
Hôn lễ sẽ diễn ra vào ngày mười lăm tháng tư, phù rể đương nhiên là Lữ Tụng. Chọn phù dâu cũng mất một phen suy nghĩ, sau đó vẫn quyết định là Mạnh Nguyên Nguyệt. Theo quy củ, phù dâu phải chưa kết hôn, Mạnh Nguyên Nguyệt tuy chưa kết hôn nhưng đã có con, không thực sự thích hợp. Nhưng Tống Sơ Nhất muốn Mạnh Nguyên Nguyệt là phù dâu của mình, hơn nữa cô còn muốn tạo cơ hội cho Mạnh Nguyên Nguyệt và Lữ Tụng bên nhau.
Lữ Tụng nghe nói Mạnh Nguyên Nguyệt là phù dâu, vui mừng không khép được miệng, tựa như người kết hôn là anh ta, chuẩn bị mấy chục bộ quần áo, mỗi ngày mấy lượt chạy đến Kim Đỉnh để Trần Dự Sâm và Tống Sơ Nhất tư vấn giúp mình.
Anh ta thuộc loại có khí chất lưu manh, đôi mắt hoa đào quyến rũ, ăn mặc thoải mái cũng làm lộ ra ưu điểm, nhưng anh ta lại muốn ăn mặc kiểu thành thục ổn trọng, làm người khác rất xúc động. Lúc đầu Tống Sơ Nhất còn cười cười không nói, sau đó không nhịn được để Trần Dự Sâm giúp anh ta may một bộ vest màu trắng, áo sơ mi bên trong màu hồng phấn, nơ và khăn tay cùng kiểu để Lữ Tụng mặc thử.
“Bộ này không tồi.” Lữ Tụng nhanh nhẹn thay đồ, cho tay vào túi, vui mừng rạo rực đứng trước gương xoay trái xoay phải.
“Không tồi đúng không? Vậy không cần chọn đồ nữa, hôm đó mặc bộ này là được. Đẹp trai quá, tôi sợ cậu sẽ đoạt mất sự nổi bật của tôi mất.” Trần Dự Sâm cười nói.
“Không được. Nguyên Nguyệt vẫn chê tôi ngả ngớn, mặc bộ này càng giống công tử phong lưu.” Lữ Tụng lưu luyến đặt quần áo xuống, cẩn thận treo lên, nhẹ nhàng sờ sờ, nói: “Không chỉ ngày đó không thể mặc, phỏng chừng sau này cũng không thể mặc. Để lại chỗ của cậu đi, khi nào nhớ tôi sẽ đến mặc.”
“Thật ấu trĩ!” Tống Sơ Nhất lặng lẽ cười nhạo trong lòng. Nhưng đến khi Mạnh Nguyên Nguyệt đến cô vẫn nói vài lời thuyết phục.
“Không phải là cô thấy anh ta đủ thành ý, nguyện thay đổi mình vì tôi nên tôi phải suy xét một chút, không nên xa cách ngàn dặm đấy chứ?” Mạnh Nguyên Nguyệt rất nhạy cảm.
Tống Sơ Nhất khụ khụ không biết nói gì cho phải, cô đúng là có ý này. Mạnh Nguyên Nguyệt và cô sinh cùng năm, đều đã hai mươi chín, không còn trẻ nữa, quan trọng hơn Lữ Tụng là cha đứa bé. Việc cha đứa bé Trần Dự Sâm và Tống Sơ Nhất cũng chưa nói cho Mạnh Nguyên Nguyệt, sợ ảnh hưởng đến quyết định của cô. Lữ Tụng vẫn có danh tiếng phong lưu, bọn họ cũng sợ chó không bỏ được phân, sau này Lữ Tụng sẽ làm việc có lỗi với cô ấy.
Có lẽ, vẫn là phải nói, dù sao khi đứa bé lớn sẽ muốn tìm cha. Tống Sơ Nhất chậm chạm hỏi: “Nếu Lữ Tụng là cha của đứa bé?”
“Cho dù là thế, tôi cũng không gả cho anh ta. Tôi sẽ không để mình thiệt thòi vì con đâu.” Mạnh Nguyên Nguyệt nở nụ cười, véo hai má Tống Sơ Nhất, nói: “Tôi không thích anh ta, không chỉ vì e ngại danh tiếng phong lưu của anh ta, mà tôi còn không hề có cảm giác. Dù cô quan tâm nhưng cô là bạn tôi, không phải mẹ tôi.”
Tống Sơ Nhất ngượng ngùng cười cười, cô không thể làm thuyết khách, chuyện tình cảm của ai nóng lạnh tự biết, người khác không nên can thiệp quá nhiều. Cô không lo thuyết phục nữa liền đổi thành Mạnh Nguyên Nguyệt nói.
Thân thế của Tống Sơ Nhất, Cao Anh đã nói với Mạnh Nguyên Nguyệt, tuy cô không vui khi Cao Anh muốn làm chủ hôn nhân của mình nhưng Cao Anh thực sự rất thương cô, nghe Cao Anh khóc lóc kể lể, đặc biệt nghe nói Thẩm Tĩnh Hoa suốt ba tháng chưa hề về nhà, còn muốn ly hôn, cô lại càng không yên tâm.
“Cô vẫn không muốn nhận mẹ sao?”
“Không muốn.” Tống Sơ Nhất không chút do dự nói, Tống Linh Linh vì cô mà chịu khổ nhiều như vậy, cô không muốn nhận một người mẹ khác nữa.
Mạnh Nguyên Nguyệt thở dài nói: “Hôm trước mẹ đến thành phố G, bảo tôi lại đây thổi gió rằng bà rất muốn tham gia hôn lễ. Cô nói như vậy, tôi sẽ gọi cho bà để bà không phải đến khách sạn.”
Cao Anh vừa đến khách sạn, ngồi trong xe ngay bên ngoài, còn có Mã Hiểu Na đi cùng. Khi nghe Mạnh Nguyên Nguyệt nói xong, Cao Anh tuyệt vọng khóc lên.
“Quên đi quên đi. Con bé không nhận con cũng không sao, không phải vẫn có Tiểu Nguyệt sao?” Mã Hiểu Na khuyên nhủ, thấy con gái đau lòng như vậy cũng đau lòng không thôi.
Cao Anh khóc càng to hơn, nức nở nói: “Hôm trước lão Thẩm gọi cho con nhắc đến chuyện ly hôn.”
“Không phải cấp trên không cho ly hôn sao?” Mã Hiểu Na kinh hãi.
“Cũng không có văn bản quy định rõ ràng. Nếu lão Thẩm vẫn muốn ly hôn, con cũng không có cách nào.” Cao Anh khóc.
“Ai bảo con…. Haiz, tự tạo nghiệp chướng, con gái ruột không ở bên mình lại không chịu nhận cha mẹ, trong lòng Tĩnh Hoa chắc chắn kh