Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tình đầu cấm kỵ

Tình đầu cấm kỵ

Tác giả: Diệp Tình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323155

Bình chọn: 7.00/10/315 lượt.

tôi đang làm gì? Có phải giận đến hộc máu rồi không?” Diệp Hiểu Hàm tự nhiên dựa lên bả vai anh.

Triệu Trạch Duệ biết cô hiểu ý của mình, khẽ cười một tiếng: “Không biết, nếu cô muốn biết, cô về thì biết.”

“Tôi không có hứng thú, dù sao tối nay ông ấy hiểu được về nhà là được rồi.” Thật ra cái Diệp Hiểu Hàm để ý chính là cái này.

Anh đột nhiên cảm thấy ở cũng cô rất thoải mái, không giống với những người phụ nữ khác, có phải vì tuổi cô còn nhỏ, cho nên anh mang tâm trạng đối xử với một đứa bé với cô không?

Sáng sớm, Triệu Trạch Duệ đưa Diệp Hiểu Hàm còn nghỉ ngơi về nhà họ Diệp, dĩ nhiên không tránh được việc bị Diệp Chấn Hồng mắng một trận, nhưng anh cũng không vì như vậy mà giải thích, vì căn bản không cần thiết, nếu con gái ông chịu nói, cô ấy tự nhiên sẽ nói với ba mình.

Sáng nay, anh có một hội nghị, cho nên anh vội vã chạy về tổng bộ.

Triệu Trạch Duệ không phải người bình thường, cho nên anh mới không chịu nói ra thân phận của mình cho Diệp Hiểu hàm.

Anh thuộc một tổ chức toàn cầu khá nổi tiếng, dù là buôn bán, trong tổ chức đều có người học kinh doanh, nếu như không phải người có bối cảnh, căn bản sẽ không biết chuyện này, dĩ nhiên cũng không có người biết anh thuộc tổ chức này.

Cái tổ chức thần bí này, dưới sự chỉ dẫn của thủ lĩnh là ba vị tướng mạnh mẽ, chưa nhau phụ trách những lĩnh vực khác nhau, mà Triệu Trạch Duệ không thích động vào võ thuật, cho nên anh quản lý một ít công ty buôn bán, dĩ nhiên anh chỉ trên danh nghĩa một công ty nhỏ, những công ty khác đều không phải là anh, tổ chức yêu cầu phải khiêm tốn.

Triệu Trạch Duệ bước vào tổng bộ, gặp Tang Bác Hào đầu tiên, anh cười hì hì xuất hiện trước mặt anh.

“Cậu làm gì vậy, bị háo sắc sao?” Triệu Trạch Duệ cảm thấy kỳ quái, dù bình thường Trang Bác Hào luôn cười cợt nhả, nhưng nụ cười hôm nay rất kỳ lạ, mang theo chút hơi thở mập mờ.

Trang Bác Hào vẫn cười hì hì nói: “Duệ, không ngờ người phụ nữ của cậu lại nhỏ như vậy, cậu thích loại hình trẻ con này à?”

Chương 4

Trong khoảng thời gian ngắn Triệu Trạch Duệ không hiểu ý của anh, nhưng ngay sau đó anh đã hiểu được trẻ con trong miệng Trang Bác Hào là ai.

Anh lại có thể quên tối qua trong hộp đêm có tay chân của Trang Bác Hào, cái miệng rộng của tên Đặng Thâm , lại có thể nói cho tên miệng rộng khác là Trang Bác Hào, xem ra hiện tại cả tổ chức đều đã biết.di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

“Nhìn vẻ mặt của cậu, cậu biết mình đang nói gì, sao rồi? Nghe nói tối qua cậu một đi không trở lại, cậu và cô ấy đi đâu vậy?” Trang Bác Hài mập mở hỏi.

Triệu Trạch Duệ luôn luôn nho nhã cũng có ngày hôm nay, để anh bắt được chuôi rồi!

Ngay cả việc tối qua anh không về nhà cũng biết, Trang Bác Hào sẽ không đến trước cửa nhà anh chờ chứ? Triệu Trạch Duệ nghĩ thầm, nhưng đối thủ này có thể hạ Trang Bác Hào đơn giản như một đĩa đồ ăn.

“Hào, nếu như hiện tại cậu không muốn mình đánh cậu một cái thì lập tức câm miệng.” Triệu Trạch Duệ liếc anh một cái, sau đó nói.

Trang Bác Hạo biết trong ba người bọn họ, ngoài Hướng Hạo Khải ra, bản lĩnh của Triệu Trạch Duệ là tốt nhất, cho nên anh sẽ không tự mình chuốc lấy khổ, dù anh thống lĩnh cả hắc bang cũng không đọ lại hai người bọn họ, vì hai người họ hoàn toàn vứt đi sinh mệnh của mình rồi, anh không chọc nổi.di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

“Được rồi, mình không nói, nhưng chuyện này đã truyền ra, người khác không nói mình cũng sẽ không biết.”

Triệu Trạch Duệ không so đo nữa, nếu đã truyền ra, vậy cũng hết cách rồi, anh muốn toàn bộ mọi người câm miệng lại thì có thể, nhưng anh không muốn làm chuyên nhàm chán như vậy, sẽ bị nói giấu đầu lòi đuôi.

Chỉ có anh và Trang Bác Hài, hai người trực tiếp đi thắng đến phòng mật của ‘Hoàng’, bình thường Âu Dương Cảnh Húc cũng sẽ ở trong.

“Các cậu đến rồi!” Âu Dương Cảnh Húc ngẩng đầu lên từ một đóng tài liệu, nhìn về phía hai thuộc hạ, đồng thời cũng là hai người bạn tốt Triệu Trạch Duệ và Trang Bác Hào.

“Húc!” Bình thường họ thường gọi thẳng tên Âu Dương Cảnh Húc, vào vừa cửa liền trực tiếp ngồi vào ghế sopha.di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

Âu Dương Cảnh Húc thấy Triệu Trạch Duệ, cũng không khỏi lại muốn trêu chọc. “Chuyện của cậu mình nghe rồi, người ta đã trưởng thành chưa?”

Trên trán Triệu Trạch Duệ hiện lên ba vạch đen, sao anh cũng nói cái này?

Trang Bác Hào ở một bên cười đến đau bụng. “Húc, vẫn đế của cậu còn tàn bạo hơn của mình, trưởng thành chưa? Ha ha, mình cũng muốn hỏi như vậy.”

Triệu Trạch Duệ bất mãn lườm hai người một cái. “Bọn mình căn bản không có gì, cái gì cũng không có, làm phiền hai người để đầu óc mình trong sáng một chút.”

“Thật sao? Nhưng mình nghe nói cô nữ sinh đó nới với ba cô ấy cậu là bạn trai cô ấy!” Trang Bác Hào không hiểu, có lẽ anh đang trốn tranh! Dù sao thuộc hạ anh nghe được cũng không sai.

Đó chỉ là lời nói dối của Diệp Hiểu Hàm với ba cô ấy thôi, lại có thể bị anh truyền thành như vậy, thật không biết phải giải thích thế nào, mà dù anh có nói, bọn họ cũng không nhất định sẽ nghe?

Âu Dương Cảnh Húc thấy Triệu Trạch Duệ bất đắc dĩ, liến tính xua đi vấn đề của anh.

“Được rồi, không n