XtGem Forum catalog
Tình đầu cấm kỵ

Tình đầu cấm kỵ

Tác giả: Diệp Tình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323050

Bình chọn: 7.00/10/305 lượt.

ao?

“Anh không tin! Ánh mắt em rõ ràng vô cùng đau khổ, sao có thể nói không yêu.” Triệu Trạch Duệ cảm thấy cô đang gạt mình, suy nghĩ của cô rất dễ bị người khác nhìn thấu, nhưng không hiểu vì sao lần này điều cô nói lại khiến anh cảm thấy sợ, thấy lo lắng.

Diệp Hiểu hàm rưng rưng nói: “Anh chỉ biết hỏi em có yêu hay không, anh thì sao? Anh yêu sao? Anh không yêu em, tại sao lại muốn em yêu anh?”

Triệu Trạch Duệ nhìn chằm chằm ánh mắt của cô. “Anh yêu em, anh đã yêu em từ lâu!”

Diệp Hiểu Hàm không kịp phản ứng. “Anh nói gì?”

“Anh nói anh yêu em, Hàm Hàm!” Tâm tư giấu kín bao lâu nay của Triệu Trạch Duệ cuối cùng cũng được nói ra.

Sao anh có thể không yêu cô, nếu như anh không yêu cô, vậy tại sao anh lại muốn nói nhiều với cô như vậy, không yêu thì anh đã sớm rời đi!

Cô kinh ngạc nhìn anh, anh vừa nói gì? Rõ ràng anh chưa bao giờ nói yêu cô, bây giờ lại nói anh yêu cô từ rất lâu rồi, anh có ý gì?

“Em không hiểu, rõ ràng anh từng nói những điều này đều do em tự mình suy nghĩ, là em yêu anh, anh chưa bao giờ nhìn vào tình cảm của em, chính miệng anh còn thừa nhận anh không yêu em, ngay cả lúc em hỏi anh, anh cũng im lặng, tại sao bây giờ anh lại nói những điều này?”

Diệp Hiểu hàm không tin một người lại có thể thay đổi nhanh như vậy, chẳng lẽ là vì anh biết mình mang thai sao?

Triệu Trạch Duệ biết mình làm tổn thương cô rất sâu, không thể nào chỉ mấy câu đầu tiên đã khiến cô tha thứ cho mình, nhưng anh hi vọng cô có thể hiểu trái tim mình.

Anh thấy cô có chút kích động, lập tức cô cố gắng giúp cô bình tĩnh lại. “Hàm Hàm, anh sẽ nói, em đừng kích động, đừng khóc.”

Cô đang rất khẩn trương, vì cô chưa từng nghe anh nói qua những lời như vậy, có chút lo lắng cũng có chút sợ, sợ lời của anh là giờ, vừa rồi anh trêu chọc cô.

“Thật xin lỗi, trước đây anh không nên nói những điều đó với em, nhưng nó đều là vì anh yêu em!” Triệu Trạch Duệ thật hận bản thân mình không thể cử động, cũng hận mình ngồi trên xe lăn, khiến anh không thể ôm chặt lấy cô.

Vì yêu cô nên anh mới nói vậy có phải rất kỳ quái hay không? Anh đang lừa trẻ con sao?

“Lúc anh ở Hongkong, em không ngừng nhắn tin cho anh, lúc đó anh đã biết mình thích em, sự xuất hiện của em khiến anh kinh ngạc, mà anh cũng thuận theo lòng mình ở bên em, nhưng trong lòng vẫn có chút khúc mắc.”

Cô vẫn nhìn anh, muốn tìm chứng nói chứng minh anh đang nói láo, nhưng vẻ mặt anh vẫn rất chân thành.

“Vì anh sợ em không thật sự yêu anh, em cũng biết anh là cô nhi, anh sợ bị em vứt bỏ, vì sợ, nên chưa bao giờ dám thử.”

Thì ra trái tim anh bị thương nên anh mới có thể đối xử với cô như vậy, nhưng anh đối xử với cô như vậy cũng rất không công bằng, vì anh, cô trở thành người bị vứt bỏ, chẳng lẽ cô không đau khổ sao? Diệp Hiểu Hàm nhìn anh chằm chằm.

Triệu Trạch Duệ biết mình đối xử với cô rất không công bằng, trong việc này, cái sai duy nhất chính là cô yêu anh, cho nên anh mới có thể làm tổn thương cô, nhưng anh dám chắc sau này sẽ không như vậy.

“Thật ra thì càng ngày anh càng muốn ở gần em, nhưng cuộc gọi của ba em khiến anh cảm thấy mình thật ích kỷ, chỉ muốn độc chiếm em, nhưng không biết người bên cạnh thì đang nhìn em nhảy vào hố lửa, đang lo lắng cho em, cho nên ngày đó khi vừa về đến nhà, anh liền lợi dụng Hào để cãi nhau với em, sau đó chia tay.”

Diệp Hiểu Hàm cũng biết nhất định ba mình sẽ tham dự vào chuyện này, nếu không tại sao khiến một người vốn đang muốn bảo vệ cô lại trở nên xa lạ như vậy.

Nhưng điều này cũng không thể trách ba cô, ông cũng không biết cô ở cùng người nào, ông sợ cũng là điều bình thường, quan trọng hơn là, Triệu Trạch Duệ không tin tưởng cô, hoài nghi cô không thật sự yêu anh, vì hiểu lầm này, mới có thể khiến anh buông tay cô.

“Em cũng không cảm thấy anh ích kỷ, cũng không thấy em đang nhảy vào hố lửa, em cũng không phải người tùy tiện thích người khác, là vì anh không giống những người khác nên em mới thích.” Diệp Hiểu Hàm giải thích cho anh nghe, cũng nói cô rất tức giận với sự hoài nghi của anh.

Triệu Trạch Duệ nắm bàn tay nhỏ bé của cô. “Xin lỗi, anh biết anh không tốt, cũng biết anh không nên hoài nghi tình yêu em dành cho anh, hiện tại anh đã biết anh sai rồi, cũng thừa nhận anh yêu em, em có thể tha thứ cho anh không?”

Diệp Hiểu Hàm cúi đầu nhìn tay anh, vẫn ấm áp như vậy, nhưng cô thật sự có thể yêu thêm lần nữa sao?

“Em đang hoài nghi tình yêu của anh đúng không?” Triệu Trạch Duệ nhìn thấu sự lo lắng của cô, chỉ có thể cười khổ. “Lúc trước, tất cả mọi người đều biết tình cảm anh dành cho em, nhưng anh luôn làm bộ như không thấy, anh thừa nhận anh có chút không muốn chấp nhận, nhưng sau khi anh phát hiện ra tình cảm của mình, dù cố gắng để che giấu cũng không thể che giấu tất cả.”

Triệu Trạch Duệ phát hiện chuyện này thật sự rất khó khăn, không thể vì Diệp Hiểu Hàm cười mà cho rằng cô đã hiểu hết mọi chuyện, cô suy nghĩ quá nhiều, mới có thể chậm chạp không chịu đáp lại anh.

“Lúc em nói anh là tên khốn khiếp, lòng anh thật sự rất đau, muốn tự tay đẩy em đi, anh thật sự không nỡ, nhưng anh lại muốn em quên một n