lẽ lúc này nó đá một cái, khiến cô cũng bị đau một chút? Nhưng có thật sự là như vậy không?
Diệp Hiểu Kiệt nhờ nhân viên phục vụ lây cho cô cốc nước.
Sau khi uống xong cô mới không thấy cảm giác quá lớn nữa, nhưng trong lòng vẫn lo lắng, không phải là vấn đề của đứa bé, vừa rồi kiểm tra vẫn còn rất tốt, vậy là cái gì… chẳng lẽ là Triệu Trạch Duệ? Anh đi làm nhiệm vụ gì rồi sao? Anh đã xảy ra chuyện sao? Chân mày của Diệp Hiểu Hàm nhíu càng sâu.
“Em không sao chứ? Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?” Diệp Hiểu Kiệt lo lắng hỏi, chỉ sợ cô là phụ nữ có thai sẽ xảy ra chuyện gì.
Diệp Hiểu Hàm lắc đầu một cái, cô không nên suy nghĩ nhiều, không có chuyện gì, nhất định là không có chuyện gì, hơn nữa cô và anh đã không còn liên quan, không có ích lợi gì, anh không cần cô quan tâm.
Một chiếc xe minibus lái vào trụ sở chính của ‘Hoàng’, nhân viên nhanh chóng tập hợp lại, đẩy Triệu Trạch Duệ đang nằm trên băng ca xuống, tiếp đó, Hướng Hạo Thang và Âu Dương Cảnh Húc cũng bước xuống xe.
“Nhất định phải cứu sống cậu ta!” Âu Dương Cảnh Húc nói với bác sĩ, họ là những bác sĩ giỏi nhất, nhất định có thể hoàn thành được nhiệm vụ này.
Hôm nay vốn muốn bắt được gián điệp trong tổ chức, chuẩn bị bắt được rồi, nhưng trong lúc tránh né, anh lại có thể khởi động bẫy trong nhà, khiến bọn họ có chút không kịp trở tay: Dù cuối cùng cũng bắt được người, nhưng Triệu Trạch Duệ vì cứu Âu Dương khỏi bức tường bị đổ xuống mà bị thương, bước đầu kết luận là hai chân bị gãy xương nghiêm trọng, đầu đụng xuống đất, không xác định được mức độ bị thương, trên người cũng có rất nhiều vết thương, nhưng Âu Dương Cảnh Húc tin những bác sĩ này sẽ cứu được Triệu Trạch Duệ trở về.
“Húc, đừng lo lắng, cậu ấy sẽ không có chuyện gì.” Từ nhỏ đến lớn, dù Triệu Trạch Duệ không tham gia nhiều hoạt động của tổ chức, nhưng vết thương trên người anh đã đủ chứng minh anh không phải là người dễ dàng chết, Hướng Hạo Thang tin chắc anh sẽ không có chuyện gì.
Trang Bác Hào xuất hiện. “Húc!”
“Chúng ta vào trong đợi.” Hướng Hạo Thang đề nghị.
Ba người dời đi vì bác sĩ phải chuẩn bị phẫu thuật.
Đột nhiên Trang Bác Hào hỏi thăm. “Có cần nói chuyện này với Diệp Hiểu Hàm không?”
Âu Dương Cảnh Húc nhìn anh một cái, suy nghĩ Triệu Trạch Duệ có thể muốn gặp Diệp Hiểu Hàm không.
“Nói đến Diệp Hiểu Hàm, hôm đó, lúc em và anh em trong bang đi trên đường có thấy cô ấy!” Người lên tiếng chính là thủ hạ bên cạnh Trang Bác Hào. “Cô ấy ra khỏi bệnh viện sản, hơn nữa dáng đi là lạ, tay luôn vuốt bụng.” Anh nói ra cảnh tượng mình nhìn thấy.
Ba người nhìn vào mắt nhau, tất cả đều là kinh ngạc.
“Cậu xác định đó là Diệp Hiểu Hàm?” Trang Bác Hào kéo thủ hạ của mình lại hỏi.
“Không sai, em nhất định không nhận lầm.” Thủ hạ đó sợ hãi nhìn anh, nhưng anh dám khẳng định mình không nhìn nhầm.
Trang Bác Hào lập tức buông anh ra, nhìn Âu Dương Cảnh Húc, phản ứng đầu tiên của anh chính là điều này.
“Cô ấy mang thai… thật ra, ngày hai người gây gổ,mình cũng có ở hiện trường, hình như Duệ cố ý đuổi cô đi, lúc đó cô ấy rất đau lòng.”
ÂU Dương Cảnh Húc cảm thấy có lẽ là Triệu Trạch Duệ tự ti!
Nếu như Diệp Hiểu Hàm thật sự mang thai, hiện tại Triệu Trạch Duệ xảy ra chuyện, cô ấy không xuất hiện, dù là ai thì cũng sẽ hối hận? Đặc biệt là Triệu Trạch Duệ, nếu như cậu ta biết chuyện cô mang thai mà không nói cho mình biết, cậu ta sẽ giận đến giơ chân.
Lần này là vì anh, Triệu Trạch Duệ mới có thể bị thương, nếu như trong lòng Triệu Trạch Duệ nghĩ đến người phụ nữ này, nhưng lại không dám hành động, vậy thì để anh giúp một chút!
Nếu như bọn họ thật sự có thể ở cùng nhau, vậy cũng coi như anh còn một chút tình người, dù ơn cứu mạng này không cách nào trả lại, nhưng anh vẫn có thể làm từng chút từng chút một.
Âu Dương Cảnh Húc khẽ mỉm cười. “Đi đi, bắt cô ấy đến đây, để cô ấy gặp Duệ.”
Trang Bác Hào cũng cười, rốt cuộc có thể thấy hai người gặp mặt, lần này có Húc giúp một tay, nhất định có thể đạt được kết quả tốt.
Chương 17
Diệp Hiểu Hàm không biết mình đã làm gì tội lỗi, đang đi trên đường cũng bị người bắt đi, hơn nữa từ đầu đến cuối đều muốn cô cẩn thận một chút, đừng lộn xộn, thử hỏi người nào bị cướp, sẽ không lớn tiếng gọi, sẽ không lộn xộn?
Hơn nữa lúc ấy cô còn ở cùng Đinh Gia Kỳ, xem ra cô nhất định đã bị dọa phát sợ rồi!
“Rốt cuộc mấy người từ đâu đến, có biết bắt cóc tôi sẽ có hậu quả gì không?” Lá gan Diệp Hiểu Hàm rất lớn, đối mặt với những người đàn ông cao to như thế này mà vẫn có thể mắng to, nhưng những người này vẫn thờ ơ.
“Cô Diệp, chúng tôi chỉ muốn mời cô đến đây một chuyến mà thôi, không có bắt cóc, hơn nữa chúng tôi cũng đã thông báo với người nhà cô, chỉ mượn cô một chút.” Một người đàn ông nhìn có vẻ không hung ác lắm nói với cô.
Bọn họ chỉ nghe theo mệnh lệnh mà thôi, cô có thể hợp tác một chút không, đừng lộn xộn như vậy? Nếu xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng không thể gánh nổi!
Thông báo với người nhà mà vẫn không tính là bắt cóc ư, những người này xem cô là đồ ngốc sao? Hay là bọn họ quá ngây thơ, không cho đây là bắt cóc?
Diệp Hiểu Hàm