một ngôi nhà ở nông thôn, nơi anh đã tìm thấy Đồng Đồng.
Những ngày cùng nhau đi tìm Hân Đồng, nhà họ Lê không có hướng ánh mắt kì quái nhìn về phía anh, nhưng cũng không đại biểu tha thứ cho anh. Họ nghĩ anh đối với Hân Đồng chỉ là thương hại.
Khó khăn chính là sau này, mọi người cần tập hợp một chỗ, đi tìm Hân Đồng, nhưng thật lâu sau đó, vẫn như cũ không có tin tức gì của Hân Đồng.
Sau đó nhà họ Lê liền không có liên lạc gì, còn nghe nói bọn họ chuyển đến ở đâu, từ đó trở đi cũng mất liên lạc.
Mỗi ngày Đồng Đồng tùy tâm diễn tả tâm tình của mình trong nhật ký.
Mỗi khi nhìn đến đoạn văn tự này, tâm anh liền trở nên đau đớn dữ dội.
Nỗi nhớ ở trong lòng đối với Hân Đồng ngày càng trở nên mãnh liệt.
Năm năm, thời gian để lại cái gì, lại lấy đi cái gì.
Lôi Dương đứng dậy. Anh mỗi ngày đều lái xe đến những nơi ngày xưa hai người từng đi qua.
Ở trên đường của con phố phồn hoa đã từng đi qua, đột nhiên Lôi Dương dừng mắt. Anh thấy được một phụ nữ đang đi ra từ một công ty, tim anh đập nhanh hơn.
Lôi Dương dừng xe ở bên đường, mở cửa xe, điên cuồng chạy về phía người phụ nữ kia.
Tâm tình anh vì kích động mà run rấy, bước chân có chút hoảng loạn, từng bước một tiếp cận người đàn bà đã làm cho lòng anh tan nát.
“Hân Đồng!” Lôi Dương kích động hô to, đưa tay nắm chặt bả vai người phụ nữ kia.
Người đó với khuôn mặt bình tĩnh, ảm đạm cười nói: “Xin lỗi, tiên sinh nhận lầm người rồi!”
Thanh âm ôn nhu, vũ mị, dung mạo, ánh mắt, hương vị đều quen thuộc. Chính là Đồng Đồng. Không thể lầm lẫn được. Lôi Dương kích động hô lớn: “Không, Hân Đồng. Anh không nhận nhầm người. Em vẫn còn giận anh phải không? Em là Đồng Đồng. Anh không thể nhận nhầm người. Anh là Lôi Dương. Anh là Lôi Dương!”
Người phụ nữ nhẹ nhàng gạt tay anh đi, nhẹ nhàng nói: “Tôi thật sự không nhận ra ông. Tôi không phải Hân Đồng. Tên tôi là Angel Nhi!”
“Không, em không phải Angel Nhi gì đó. Em là Hân Đồng!” Lôi Dương thống khổ cố chấp, không chấp nhận điều đó. Hân Đồng thế nào mà không nhận ra anh, là tức giận, hận anh, cho nên mới nói không nhận ra anh. Nhưng ánh mắt cô nhìn anh, là ánh mắt đối với người xa lạ, ánh mắt phẳng lặng, không yêu cũng không hận.
“Tiên sinh, ông tỉnh táo lại đi. Tôi thật sự không phải là người mà ông tìm. Tôi thật sự là Angel Nhi. Tôi còn có việc, tôi đi trước!” Người phụ nữ này mỉm cười, xoay người không chút do dự rời khỏi, chỉ để lại tâm tình mênh mông cho Lôi Dương, thương đau đứng giữa đám đông nhìn người đàn bà ấy dần khuất khỏi tầm mắt.
Lôi Dương đi trở lại xe, khởi động xe đi về hướng Hân Đồng rời khỏi. Anh đuổi theo bóng dáng của Hân Đồng, cô lên một chiếc xe sang trọng, ngồi vào, tiếp tục đi theo hướng đã đi.
Lôi Dương tâm tình kích động lại khẩn trương, chậm rãi đi theo đằng sau.
Xe của Hân Đồng dừng lại ở một biệt thự phía trước. Lôi Dương cũng dừng lại cách đó không xa, nhìn chằm chằm về phía xa. Một người đàn ông đi ra từ biệt thự, khí suất cao lớn, trên tay trái bế một bé gái, người ấy tươi cười nhận lấy đứa bé.
Lôi Dương tâm tình kích động cực độ, đưa ánh mắt nhìn về cổng biệt thự, phía sau người đàn ông cao lớn đi theo là hai vị lão nhân hiền lành.
Bọn họ cười đùa vui vẻ, xoay người đi về phía biệt thự.
Lôi Dương hốc mắt có nước. Hai vị kia chính là ông Lê và bà Lê. Người phụ nữ kia chính là Hân Đồng, là Hân Đồng, nhưng cô đã quên mất anh?
Nước mắt rơi xuống mu bàn tay, đầu anh cúi thấp, dựa vào vô lăng khóc.
Hân Đồng cô đã trở về, nhưng lại quên mất anh, bên cô còn có một người đàn ông khác, còn có một đứa bé. Lôi Dương đau thương và thống khổ thút thít khóc.
Lôi Dương đau lòng ngồi đó, thật lâu sau mới hoàn hồn. Cuối cùng vô vọng, khởi động xe rời khỏi đây, trong lòng vẫn là hình ảnh Hân Đồng!
Dừng xe trước cổng một nhà trẻ, rất nhiều phụ huynh đều đứng chờ ở bên ngoài, chờ đến giờ tan học để đón con mình.
Cuối cùng, bọn trẻ cũng tan học. Một thân ảnh nho nhỏ, hoạt bát, vui vẻ chạy ra ngoài cổng tìm kiếm ba mẹ mình.
“Papa!”
Một âm thanh non nớt cắt ngang suy nghĩ của Lôi Dương. Một bàn tay bé nhỏ nắm lấy bàn tay to lớn của hắn.
“Papa, ta đi thôi. Papa không thèm nhìn con à!” Cậu nhóc đôi mắt mở to buồn rầu, vì papa không vui mà đã lờ đi cậu.
Lôi Dương cúi người, ôm lấy cậu nhóc, gác lại những thương cảm trong lòng, nói với giọng hối lỗi: “ Xin lỗi con trai, papa đang có chuyện phải suy nghĩ.”
Đứa bé dùng bàn nhỏ của mình áp vào má Lôi Dương, nhíu mày hỏi: “Có phải papa vừa gặp chuyện gì đau buồn hay không? Trước kia khi đến đón Nhạc Bằng đều rất vui vẻ. Papa gặp chuyện phiền não sao?”
Lôi Dương thơm nhẹ vào má cậu nhóc, âu yếm nói: “Ừ, lúc nãy vừa mới đau buồn một chút, bởi vì papa vừa mới đi gặp lại một người bạn thật lâu rồi không thấy. Nhưng mà cô ấy đã quên mất papa.”
“Papa có Nhạc Bằng là tốt rồi, Nhạc Bằng sẽ không bao giờ quên papa đâu. Chúng ta về nhà đi!” Bàn tay nhỏ bé của Nhạc Bằng mềm mại, cương quyết nắm lấy tay Lôi Dương, Nhạc Bằng nếu còn để Lôi Dương tâm tình khổ sở lại đau lòng không thôi.
“Nhạc Bằng ngoan, giờ muốn ăn gì, papa đưa con ăn một bữa thịnh soạn!”
