Insane
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213532

Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.

.

“Ăn no chưa?” Anh hỏi.

“Rồi ạ, ăn thật ngon!” Trịnh Đinh Đinh gật đầu.

Ninh Vi Cẩn đang muốn nói gì thì Trịnh Đinh Đinh đã dụi dụi mắt: “Mệt quá, chỉ muốn về nhà ngã ngay xuống giường ngủ liền một lúc ba ngày ba đêm thôi!”

Ninh Vi Cẩn hơi nhíu mày, nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, sau đó nói: “Bây giờ anh đưa em về!”

“Được ạ!” Trịnh Đinh Đinh ngáp một cái, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Trong bóng đêm, ánh mắt Ninh Vi Cẩn thâm thúy khó lường khiến cho người ta không rõ tâm tình của anh hiện giờ.

Đến nơi, Trịnh Đinh Đinh đã ngủ say rồi. Ninh Vi Cẩn nhẹ nhàng vỗ bả vai cô, cô vẫn không nhúc nhích. Ninh Vi Cẩn thu tay lại, sau đó nghiêm túc nhìn cô ngủ. Ánh mắt lưu luyến một bên mặt trắng nõn của cô, hàng mi rũ xuống, chóp mũi bóng loáng, cánh môi hơi hé mở. Một lát sau, anh hôn một cái lên mặt cô.

Trịnh Đinh Đinh chỉ “Ưm” nhẹ một tiếng, sau đó ngủ tiếp.

Ninh Vi Cẩn tăng nhiệt độ trong xe lên một chút để cho cô có thể ngủ ngon hơn.

Đợi thêm gần nửa tiếng, Trịnh Đinh Đinh mới tỉnh lại, mơ mơ màng màng nói: “Trời sáng rồi sao?”

“Chưa đâu. Bây giờ là 21 giờ 47 phút. Em mới ngủ có nửa tiếng thôi.” Ninh Vi Cẩn nói.

Trịnh Đinh Đinh phục hồi tinh thần lại, theo bản năng sờ sờ má, đột nhiên quay đầu hồ nghi hỏi Ninh Vi Cẩn, “Lúc em ngủ, anh có làm gì không đó?”

“Anh có thể làm gì chứ?” Giọng Ninh Vi Cẩn rất thản nhiên, hai tay khẽ đặt lên vô lăng, thản nhiên nói, “Nhưng mà chỉ nghe thấy tiếng em lẩm bẩm gì đó thôi!”

“. . . . . ”

“Mau lên nhà đi. Nghỉ ngơi sớm một chút!” Ninh Vi Cẩn nói.

“Ừm.” Trịnh Đinh Đinh tháo dây an toàn. Sau đó, rất tự nhiên mà nghiêng người, tiến sát lại gần Ninh Vi Cẩn, hôn lên gò má anh, nhìn thấy yết hầu anh hơi di chuyển, cô vội vàng xuống xe.

Ninh Vi Cẩn bị cô bỏ mặc trong xe, sắc mặt tưởng chừng như vô hại nhưng thật ra lại cực kỳ ẩn nhẫn.

Lúc Trịnh Đinh Đinh lên đến nhà thì nhận được một tin nhắn của Ninh Vi Cẩn:

“Sau này không cho phép em động tay động chân với anh rồi bỏ chạy. Hôm nay là ngoại lệ, nếu còn lần sau anh sẽ xuống xe mà tóm em lại đấy!”

“Lưu manh!” Trịnh Đinh Đinh cười, trả lời.

“Em ngủ sớm chút đi, ngủ ngon!”

“Ngủ ngon!”

Tối nay Trịnh Đinh Đinh ngủ rất ngon, còn mơ một giấc mơ đẹp nữa. Trong mơ, cô thấy một bàn tiếc lớn, còn có cả một vị kim chủ cao ngạo không ai bì nổi đứng bên cạnh hầu hạ. Đúng là sắc đẹp có thể ăn được nha!

Hôm sau, Trịnh Đinh Đinh rất hăng hái làm việc giống như được uống thuốc tăng lực vậy. Ngay cả phần việc mà Từ Vận nhờ cô làm, cô cũng hào phóng giúp đỡ.

Từ Vận nhìn thấy thần sắc Trịnh Đinh Đinh rất tốt, vừa nhìn đã đoán được là đang chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào. Nhớ đến bản thân vẫn đang chiến tranh lạnh với anh chàng công vụ kia cảm thấy ảo não vô cùng.

Tâm trạng tốt đẹp của Trịnh Đinh Đinh kết thúc khi nhận được một cuộc điện thoại vào lúc nghỉ trưa.

Lúc ấy, cô thấy một dãy số xa lạ nhưng lại hơi quen mắt trên màn hình điện thoại nhưng cũng không suy nghĩ nhiều mà nhận cuộc gọi.

Ai ngờ, người gọi đến chính là mẹ của Ôn Tử Hinh.

Lần trước còn làm ra vẻ, nhưng lần này thái độ của mẹ Ôn không tốt chút nào, trực tiếp nói luôn.

“Kể từ khi Trần Tuần trở về tìm cô, cảm xúc của Tử Hinh cực kỳ tồi tệ, ai khuyên cũng không được. Ngay cả trưởng khoa nói không được để con bé như vậy nhưng Trần Tuần cũng mặc kệ lời ông ta nói. Sức khỏe, tinh thân con bé đã không bằng người bình thường, sau này con bé phải làm sao đây? Mà cô cũng thật là, chúng tôi có thiếu gì cô đâu. Tại sao không tìm ai khác mà hết lần này đến lần khác chỉ nhằm vào Trần Tuần. Cô cũng không phải không biết Trần Tuần và Tử Hinh đã có 4 năm tình cảm. Tử Hinh cũng vì nó mà bỏ ra rất nhiều thứ, thậm chí còn mất một đứa bé. Vậy nên sau này rất khó có thể có thai lại. Thứ cho tôi nói thẳng, hai người bọn chúng sẽ dây dưa với nhau cả đời. Cô có thể cố gắng chiếm đoạt để thỏa mãn sự kiêu ngạo của cô. Nhưng cô phải nhớ kỹ, Tử Hinh con gái tôi chính là vật hi sinh của hai người. Mà món nợ Trần Tuần thiếu con bé cả đời này sẽ không trả hết được. Nếu quả thật cô có thể thoải mái, yên tâm hưởng thụ những thứ này thì tôi cũng không còn lời nào để nói. Chẳng qua chỉ nhắc nhở cô một câu, Trần Tuần là một thằng đàn ông bạc tình bạc nghĩa. Hôm nay đã đối xử ác độc với Tử Hinh như vậy thì sẽ có một ngày cô cũng như thế mà thôi. Đàn ông chính là như vậy, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Cô cứ thử nhìn xem, tôi không có nói sai đâu!”

Càng nói, tâm tình mẹ Ôn càng kích động. Cuối cùng không nói thêm một chữ nào mà cúp điện thoại.

Lỗ tai Trịnh Đinh Đinh nóng nóng, cả người như nằm mơ. Sau khi tỉnh táo lại, cô gọi lại cho bà ta, nói thẳng: “Tôi tôn trọng bà là bậc trưởng bối mới gọi lại nói rõ ràng với bà. Sau này cũng đừng trách tôi không nói rõ, tôi và Trần Tuần không ở chung một chỗ. Hiện giờ chúng tôi cũng chẳng có quan hệ gì, tương lại cũng không. Hơn nữa, tôi đã có bạn trai rồi. Tôi cũng không phải là người không có Trần Tuần thì không thể.”

“Cô đừng nghĩ có thể lừa được . . . . . ” Thái độ của mẹ Ôn vẫn không tốt hơn chút nào.

Trịnh Đinh Đinh ăn miếng trả miếng, cúp