người rồi.
Mẹ Vũ Phong thấy Hà trang nói đúng nỗi lòng của mình, ba khẽ gật đầu vỗ vỗ lên tay cô mĩm cười yếu ớt.
– Mà bác trai đi đâu vậy bác, đi đâu mà để xảy ra tai nạn như thế? – Hà Trang cố tình giả vờ không biết gì hỏi.
– Bác trai con đi cùng Ngọc Loan đến buổi từ thiện cho trẻ mồ côi , lúc về thì xảy ra tai nạn – Bà thở dài đáp.
– Sao con không nghe chuyện công ty bác tài trở cho trại trẻ nhỉ, chỉ nghe nói đến công ty anh Tùng Quân tài trợ mà thôi – Hà Trang vờ hỏi – Sao bác trai lại không đi làm đại diện cho công ty anh Vũ Phong mà lại đi cho công ty anh Tùng Quân.
Vũ Phong và Tùng Quân là bạn bao nhiêu năm trời, cho nên Tùng Quân cũng rất thân quen với gia đình. Mẹ Vũ Phong tất nhiên cũng quen biết Tùng Quân, bè nghe mấy lời của Hà Trang nói bèn trả lời:
– Tại bác trai con buồn chán cho nên khi Ngọc loan rủ ông cùng tham gia cho vui , và ông đã nhận lời.
– Nói vậy là nếu như Ngọc Loan không rủ bác trai đi thì đã không xảy ra tai nạn rồi. Ngọc Loan cũng thật là đi giúp người lại thành hại mình. Muốn đi thì đi một mình đi, rủ rê theo làm gì, cuối cùng đã xảy ra hậu quả rồi.
Chương 13: ( tt -2)
Mẹ Vũ Phong trầm mặt khi nghe Hà Trang nói. Đối với truyện tai nạn đã xảy ra, bà xem như đó là một sự xui xẻo đáng tiếc, bà không muốn đổ lỗi cho ai hết, bà tin chắc chuyện này Ngọc Loan cũng không hề muốn xảy ra, huống hồ là Ngọc Loan cũng bị tai nạn, bà mừng là con dâu mình không sao.
Hà Trang thấy mẹ Vũ Phong im lặng, cô có phần bực tức, nhưng cố kìm nén rồi cười cười nói:
– Nhưng bác cũng đừng trách Ngọc Loan, tai nàn lần này cô ấy cũng không muốn. Con cũng thấy may là Ngọc Loan không sao, nếu không thì…
Hà Trang cố tình bỏ lửng câu nói của mình rồi vỗ tay thân tình an ủi mẹ Vũ Phong:
– Bác cũng đừng buồn nữa bác nhé, hãy phấn chấn lên. Cháu nghĩ Vũ Phong hiện giờ rất vất vả, anh ấy vừa lo chuyện công ty, vừa phải chạy ngược chạy xuôi từ nhà đến bênh viện rồi công ty. Mà không chỉ chăm sóc mỗi bác trai thôi , còn chăm sóc cho cả Ngọc Loan nữa. Cho nên nếu bác thương anh ấy thì đừng để bản thân ngã bệnh khiến anh ấy vất vả thêm nữa.
– Bác biết rồi , cám ơn cháu Hà Trang – Mẹ Vũ Phong nghe những lời khuyên chân tình của Hà Trang thì cảm động đáp.
– Nếu như bác không ngại, cháu sẽ giúp bác những việc lặt vặt để anh Vũ Phong đỡ vất vả hơn – Hà Trang nhân cơ hội bèn đề nghị – Bác cũng chăm sóc bác trai vất vả như thế mà còn phải đi tới đi lui như vậy không khéo bác lại ốm thì khổ.
– Cảm ơn cháu đã có lòng, nhưng bác ngại làm phiền cháu lắm – Mẹ Vũ Phong lập tức từ chối – Cháu cũng còn công việc của mình mà phải chạy tới chạy lui thì cũng không tốt lắm. Dù sao nhà bác cũng có người giúp việc, cứ để người giúp việc nấu ăn rồi đem đến cho bác với Ngọc Loan là được rồi.
Hà Trang thấy mình bị từ chối thì thất vọng vô cùng, cô cố gượng cười nói:
– Vậy cũng được. Nếu rảnh rổi thì cháu sẽ ghé thăm bác và bác trai. Đây là số điện thoại của cháu, nếu bác có việc gì gấp mà Vũ Phong lại bận thì bác đừng ngại cứ gọi cho cháu nhé.
Hà Trang đưa mẹ Vũ Phong một cái card rồi đứng dậy từ biệt đi về. Mẹ Vũ Phong nhìn chiếc card rồi nhìn Hà Trang, bà thấy cô gái này cũng nhiệt tình thân thiện, hèn chi mà trước đây Vũ Phong lại chọn cô ấy.
Hà Trang sau đó ngày nào cũng đến thăm ba Vũ Phong, cô mỗi ngày đều mang theo những thức uống bổ dưỡng đến cho mẹ Vũ Phong ăn. Cô dẹp mấy món thức ăn mà người giúp việc mang đến, tỏ ý nói:
– Đúng là chẳng hiểu biết gì hết. Chăm sóc người bệnh cũng vất vả vô cùng, cả người cũng mệt mỏi hơn. Đôi khi thức ăn dễ bị lạt miệng, lại không tiêu, ăn không nổi. Bác cứ ăn thức ăn của cháu, vừa dễ ăn vừa không lạt miệng.
Mẹ Vũ Phong bình thường cũng ăn sang trọng, nhưng cứ ăn mãi cũng ngán, nhất là trong lúc bà tinh thần và sức lực mệt mỏi như thế này thì càng không muốn ăn. Nhưng những món Hà Trang đem đến quả thật là mềm, toàn thứ dễ nuốt mà thôi. Mẹ Vũ Phong bất giác cũng chỉ muốn ăn những món ăn Hà Trang đem đến mà thôi.
Hà trang ân cần lấy thức ăn cho bà, còn giúp bà làm nguội mới đưa cho bà. Mẹ Vũ Phong cảm động lắm rước tình cảm của Hà Trang, bà đối với Hà Trang thân thiện hơn rất nhiều.
Hà Trang nhìn mẹ Vũ Phong ăn ngon lành thức ăn mình đem đến thì khẽ cười. Thật ra chỉ là tác dũng tâm lý mà thôi. Những món ăn của cô cũng chẳng khác mấy những món người giúp việc mang đến, chỉ là bị Hà Trang phủ nhận nhiều lần nên tâm lí đang mệt mỏi của mẹ Vũ Phong cũng bị tác động. Cộng thêm với việc bà ở bệnh viện có một mình, tuy cũng có nhiều người đến thăm, nhưng bọn họ chỉ đến rồi đi như cơn gió, hoặc vả chăng nhìn chồng bà một cách ái ngại và thương hai khiến bà khó chịu. Chỉ có Hà Trang là ân cần hỏi han, thậm chí là phụ giúp bà chăm ông.
– Bác trai hôm nay thế nào hả bác?
– Bác trai con đã khỏe hơn nhiều rồi, Vũ Phong thuê y tá chăm sóc cho ba nó, nên bác cũng đỡ vất vả hơn.
– Anh Vũ Phong hôm nay có đến hay không bác? – Hà Trang đang soạn một ít đồ mang đến bày vào tủ ra nghe vậy thì dừng tay hỏi. Mấy hôm nay cô thường lui đến nhưng lại chẳng hề gặp được Vũ phong, cô có chút khôn
