Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213052
Bình chọn: 8.5.00/10/1305 lượt.
bản chất lạnh nhạt như vậy, quả là khiến người ta vui mừng.
Nhưng là, nói đi cũng phải nói lại, chỉ sợ thằng nhỏ kia quá lạnh lùng rồi đâm ra không màng danh lợi… Xã hội bây giờ, loại ý tưởng này là có chút không thực tế. Nếu nó dùng tâm tư đó dấn thân vào thương trường, tuyệt đối sẽ bị đối thủ ăn tươi nuốt sống, nhai đến cả xương cốt cũng không còn! Ai, vẫn là khiến cho người ta lo lắng a!
☆ ☆ ☆
Ông nội Vương Mân nghĩ nghĩ liền thất thần, lâm vào trầm tư của bản thân. Tiếu Lang nói xong một hồi, cũng không quấy rầy ông nội ngẩn người (?), người già cả rồi, ngẫu nhiên thần trí không linh hoạt ngây ngốc một chút cũng là bình thường~
Tiếu Lang nhân cơ hội ông nội ngẩn người mà trộm đánh giá ông. Mới nhìn thoáng qua liền cảm thấy hoảng sợ, Vương Mân cùng ông nội của mình quả thực bộ dạng siêu cấp giống nha! Phỏng chừng Vương Mân sáu mươi năm nữa bộ dạng sẽ biến thành thế này (nếu như tới lúc đó vẫn còn sống…)
Ông nội Vương Mân hồi thần lại, chợt phát giác cả phòng yên tĩnh, không khỏi ngẩng đầu lên, lúc này mới có cơ hội nhìn kỹ Tiếu Lang.
Tiếu Lang ngoan ngoãn gọi một tiếng “Ông nội.”
Ồ, tên nhóc này bộ dạng rất thanh tú, ánh mắt lại đơn thuần, khiến cho người khác cảm thấy rất thích mà không hiểu tại sao.
Ông nội hỏi “Cháu bao nhiêu tuổi rồi, sao nhìn có vẻ nhỏ hơn A Mân vậy?”
“Dạ mười sáu, nhỏ hơn Vương Mân một tuổi a!” Tiếu Lang cười nói “Cậu ấy nhận cháu làm em trai á.”
Tiếu Lang cười rộ lên, liền lộ ra một cái lúm đồng tiền nhàn nhạt bên má, quả thực rất đáng yêu! Không giống với thằng nhóc Vương Mân kia, lúc nào cũng một bộ mặt nghiêm túc đăm đăm, thực sự làm người ta không thích chút nào!
“Ha ha…” ông nội nhìn Tiếu Lang cười, cũng bất giác trầm tĩnh lại, nở nụ cười với cậu.
Vương Mân là con út trong nhà, ở trên có một đám anh chị (tiếc một điều, toàn là những đứa không nên thân), cho nên muốn có một đứa làm em trai cũng là điều dễ hiểu.
Ông nội cao hứng, hỏi Tiếu Lang “Nhà của cháu hoàn cảnh thế nào, nói cho ông nội nghe.”
“Nhà của cháu làm vận chuyển hàng hóa, không phải là công ty vận chuyển hàng hóa, chỉ là nhận thầu đường bộ thôi, ba mẹ mọi khi rất bận rộn, nhất là những lúc gần đến lễ mừng năm mới, ngày tết cũng bận việc, nhưng là ba mẹ cho hai anh em cháu điều kiện cuộc sống rất tốt, à phải rồi, cháu có một đứa em trai, nhỏ hơn cháu hai tuổi, bây giờ nó đang học năm ba ở Nhất Trung, năm nay phải thi lên cao trung…”
Tiếu Lang nhất nhất kể ra, thẳng thắn lại tự nhiên mà lại khiêm tốn đúng mực.
Ông nội vừa nghe vừa nhẹ nhàng gật gù, ngay đến lúc Tiếu Lang kể ông nội của mình mất trước lúc mình sinh ra, cảm thấy không hiểu sao lại sinh ra một cỗ thương tiếc. Đứa nhỏ này, gia cảnh tuy là bình thường, không tránh khỏi có chút gò bó câu nệ, nhưng là thái độ lại thành thật, khiến cho người ta thích hơn nhiều so với những đứa trẻ hư vinh phù phiếm khác… Hơn nữa lắng nghe đứa bé này nói chuyện, khiến người ta cảm thấy tâm tình thả lỏng, cho người khác cảm giác rất sạch sẽ lại rất thuần túy, không cảm thấy có chút tính toán âm mưu gì…
Khó trách tên nhóc quỷ kia lại nhận đứa bé này làm em trai…
☆ ☆ ☆
Tiếu Lang nói nói một hồi, phát hiện ông nội lại ngẩn người.
“Ông nội…” cậu nhỏ giọng gọi.
Ông nội chợt ngẩng đầu lên nhìn Tiếu Lang, nói “Nếu như Vương Mân xem cháu như em trai mình, còn cháu thì kêu ông nội kêu nghe thuận miệng xuôi tai như vậy, thôi thì ông cũng nhận cháu làm cháu nội của mình luôn đi vậy.”
Tiếu Lang “…”
“Vương Mân nhà chúng ta, sau này sẽ phải kế thừa gia nghiệp nhà họ Vương. Đứa bé kia hiện tại không chịu đi theo con đường mà chúng ta an bài sẵn cho nó, học theo anh nó nhất quyết vào Hoa Hải học học cái gì, khiến cho cha nó tức giận đến chết khiếp. Ông cũng biết nó không thích những thứ buôn bán này, cũng biết nó luôn trốn ở trường không muốn về nhà, cháu biết một năm nó về nhà được bao nhiêu lần sao? Tổng cộng chỉ có bốn lần, còn là tính luôn cả về ăn tết đấy…” ông nội có chút tức giận nói.
Tiếu Lang “…” Hoá ra cả cuối tuần Vương Mân cũng không về nhà a! Thảo nào mỗi lần trở lại đều thấy anh ở sẵn ký túc xá chờ mình.
Ông nội cầm quân cờ lên, lại bắt đầu bày kỳ phổ, vừa bày cờ vừa nói “Con cái cũng có ý tưởng của con cái, bây giờ nó vẫn còn nhỏ, lại đang trong thời kỳ phản nghịch, không muốn đi theo con đường mà bậc cha chú an bài cho cũng là chuyện bình thường. Nhưng được một điều, chỉ cần là chuyện chúng ta yêu cầu, nó chung quy vẫn sẽ trở về giúp đỡ, nó là một đứa trẻ có trách nhiệm, hiện tại nó làm chỉ đơn giản là trốn tránh mà thôi.”
Tiếu Lang nghe được đến choáng cả đầu óc, nhưng tựa hồ cũng có chút hiểu rõ, cái mà Vương Mân gọi “không tự do” là gì.
Ông nội “Có thể trốn tránh được bao lâu chứ? Tốt nghiệp trung học cũng mười tám mười chín tuổi, cũng nên đến độ tuổi phải trưởng thành chín chắn… Thôi thì cứ mặc cho nó sống tiêu dao một năm nữa đi…”
Tiếu Lang “…” Tại sao đột nhiên có cái cảm giác như… mình bắt cóc người thừa kế của nhà người ta a… 囧
Ông nội đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi “Quan hệ giữa cháu và nó coi bộ cũng không tệ nhỉ?”
Tiếu Lang “Dạ, tụi chá