là buổi tối tụ tập lại cùng nhau dùng cơm, chia ra hai bàn. Ngày hôm qua chúng ta ở nhà bác hai ăn cơm, cho nên em không gặp ông nội của anh, có lẽ hôm nay sẽ trông thấy ông.”
Nói xong, chợt thấy người giúp việc múc cháo, chuẩn bị bưng lên lầu, Vương Mân nói với Tiếu Lang “Ông nội dùng bữa trong phòng riêng của mình.”
Tiếu Lang “Ồ.”
Vương Mân nghĩ nghĩ, nói “Hay là lát nữa anh dẫn em lên gặp ông nội của anh, chúng ta chủ động chút, ông sẽ có hảo cảm hơn với em.”
Tiếu Lang ngẫm lại, thấy cũng đúng, lễ vật viếng thăm mẹ mình chuẩn bị còn chưa có đưa người ta a, tới nhà người ta chơi, chung quy nên chủ động chào hỏi chủ nhà một tiếng.
Cậu hỏi “Anh, nhà anh là làm gì vậy?”
Vương Mân nói “Làm ăn buôn bán.”
Tiếu Lang yên tâm “Hm, cũng giống với nhà em na…”
Trong ấn tượng của Tiếu Lang, việc buôn bán chỉ có chia làm hai loại, buôn bán lớn cùng uôn bán nhỏ. Nhà Vương Mân chắc là buôn bán lớn chút, người tham gia cũng nhiều một chút, không phải xã hội đen nên không cần phải sợ… Huống hồ gì kia cũng chỉ là một lão gia gia, chắc là không nguy hiểm tới tính mạng đâu…
Sau khi ăn sáng xong, Vương Mân trước hết cho Tiếu Lang một mũi an thần “Lát nữa hai chúng ta phải tỏ ra tự nhiên chút.”
Tiếu Lang “A? Tự nhiên cái gì?”
Vương Mân lắc đầu, thôi đi vậy, bộ dáng ngốc ngốc này của Tiếu Lang cũng coi như tự nhiên lắm rồi. Người bình thường cũng sẽ không nghĩ đến giữa hai nam sinh lại tồn tại loại tình cảm này đi…
Tiếu Lang không biết gì không sợ hãi xách theo túi quà tặng theo Vương Mân lên lầu. Vương Mân gõ cửa phòng ông nội, hai người cùng nhau đi vào, ông nội Vương Mân đã dùng điểm tâm xong, lúc này lại đang đọc sách dạy đánh cờ.
Tiếu Lang vừa vào, liền gọn gàng dứt khoát “Con chào ông nội, ông nội năm mới vui vẻ!”
Ông nội “…”
Dựa theo kinh nghiệm lăn lộn từ nhỏ tới lớn của Tiếu Lang, lấy lòng người lớn chỉ có một bộ : gặp người cứ chú bác cô dì bà nội ông ngoại mà hô, cười cho thiệt ngọt, lại tỏ ra lễ phép, cộng thêm trạng thái kính cẩn nghe lời…
Vương Mân giới thiệu “Ông nội, cậu ấy là bạn học ở Hoa Hải của cháu, tên Tiếu Lang.”
“Ồ?” Ông nội đưa tay chỉ vào ghế dựa đặt gần đó, nói “Ngồi đi.”
“Ông nội, đây là lễ vật của cháu, chúc ông cả năm như ý!” Tiếu Lang cầm túi quà đặt trên bàn, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.
Vương Mân cũng ngồi xuống bên cạnh cậu, ông nội thấy, khoát tay nói “Cháu đi ra ngoài lo làm chuyện của mình đi.”
Vương Mân “…”
Chương 74
Suốt ngày vây quanh anh
☆ ☆ ☆
Tiếu Lang trơ mắt nhìn Vương Mân đi ra ngoài, có chút bất an ngồi trên ghế, trong lòng buồn bực nghĩ : ông nội Vương Mân tại sao lại lưu lại mỗi mình mình a? Năm mới năm me mà Vương Mân còn phải lo làm cái gì nữa?
Trong phòng tản ra một loại mùi hương tao nhã, không khí có chút nghiêm túc.
Ông nội Vương Mân đặt mấy quân cờ lên bàn cờ, có chút lơ đãng hỏi han “Cháu biết đánh cờ vây sao?”
Tiếu Lang thật thà trả lời “Dạ không.”
Ông nội giống như là biết chắc Tiếu Lang sẽ trả lời như vậy, chậm rãi tiếp tục nói “Vương Mân từ nhỏ liền chơi cờ với ông.”
Tiếu Lang kinh ngạc nói “A? Hóa ra Vương Mân còn biết đánh cả cờ vây sao?”
“Biết.” ông nội tiếp tục nói “Nó rất thông minh, học thứ gì cũng rất nhanh.”
Tại sao lại có cảm giác ngữ khí của lão gia gia có điểm như đang… khoe ra vậy?
Được rồi, là cháu nội của bản thân, thích khoe ra là bình thường a..
Tiếu Lang cũng kiêu ngạo (?) nói “Phải đó! Vương Mân rất lợi hại, trong trường học của tụi cháu rất nhiều người sùng bái cậu ấy!”
“Vậy sao?” tay đang cầm quân cờ của ông nội hơi khựng lại một chút, tâm tình tựa hồ như rất tốt hỏi “Nó ở trường học thế nào?”
Gì chứ, nói tới anh mình, Tiếu Lang liền bắt đầu thành nói lao, từ cuộc thi, thể thao cho tới ăn cơm ngủ nghỉ, mọi thứ đều kể ra không sót một chút, Tiếu Lang hưng phấn miêu tả cuộc sống phấn khích (?) ở Hoa Hải, còn không quên thêm này thêm nọ một phen, lúc nói biểu tình của cậu muôn màu muôn vẻ, ngữ khí thoải mái lại lên lên xuống xuống, quả thực một phen tán dương chẳng khác gì biến Vương Mân thành đại thần của Hoa Hải!
Bla bla hơn nửa tiếng, ông nội Vương Mân sờ cằm nheo mắt, càng nghe càng cảm thấy vừa lòng.
Người khác khen cháu nội của mình, không phải là cho mình mặt mũi sao?
Không ngờ Vương Mân ở trường học được hoan nghênh tới như vậy, coi ra là do Vương gia biết dạy dỗ con cái a! Không, đây cũng là từ (gen chất lượng tốt) mình mà ra sao!?
Nhà họ Vương cần chính là một người thừa kế được bồi dưỡng theo cách thức đặc thù, người này chẳng những phải trí lực trác việt, tố chất thân thể vĩ đại, càng phải biết khiêm tốn, biết nhìn xa trông rộng, những điều kiện này Vương Mân đều phù hợp vô cùng, rất giống với mình (?), thằng nhỏ này không biết từ lúc nào đã muốn vượt quá sự mong đợi của chính mình…
Lúc đầu, trong nhà không dự định để Vương Mân thi vào trường trung học hay đại học thông thường, cùng học chung với những đứa trẻ bình dân khác, sợ nó chỉ biết theo đuổi những cái không thực tế, bởi vì thấy mình quá mức vĩ đại mà kiêu ngạo tự mãn… Thật không ngờ dù nó dấn thân vào môi trường kia, lại vẫn giữ được