Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212973
Bình chọn: 7.5.00/10/1297 lượt.
h thường, sẽ không ai lại làm ra động tác thân mật như vậy!
Vương Mân trong lòng mừng rỡ vô cùng, nở nụ cười thỏa mãn giống như một đứa trẻ con…
Cậu dùng lực ôm thật chặt Tiếu Lang, nói “Bắt đầu từ bây giờ, em rốt cuộc không thể rời bỏ anh.”
Tiếu Lang “Hể?”
Thiếu niên đè áp thân mình thật sát xuống người dưới thân, kề bên tai người nọ, vô cùng thật lòng nói “Anh sẽ khiến em vẫn mãi, vẫn mãi thích anh như vậy!”
“…”
Tuy rằng lời này không chút nào giống với mấy lời hứa đại loại như “Anh vẫn sẽ mãi thích em!” vân vân, nhưng là không cách nào phủ nhận một điều, Tiếu Lang cảm thấy lời này càng xuôi tai hơn những lời hứa kia, càng khiến bản thân cao hứng hơn rất rất nhiều.
Vương Mân đang lo lắng một ngày nào đó mình sẽ không còn thích anh ấy nữa sao?
Làm sao có thể chứ! Anh ấy ưu tú như thế, lại tốt với mình như vậy, chỉ có duy nhất một người như thế trên thế giới này!
Nghĩ thế, Tiếu Lang liền vỗ nhẹ lên vai Vương Mân, tựa như thề thốt mà nói “Em sẽ không rời bỏ anh đâu, yên tâm đi!”
☆ ☆ ☆
Thiếu niên mười sáu mười bảy, ngay trước lúc chuẩn bị hướng về phía thế giới phức tạp ở phía trước bước đi, liền khóa lấy lẫn nhau, thốt lên lời hứa cả đời với đối phương… Chỉ hai câu nói vô cùng giản đơn, trong mắt những người lớn xung quanh, kia cũng chẳng hơn gì một lời vô căn cứ, thế nhưng đối với cả Tiếu Lang lẫn Vương Mân, lời nói ấy có ý nghĩa không hề nhỏ bé chút nào.
Thế giới của bọn họ rất đơn giản, là một thế giới tràn ngập hi vọng.
Một người thì khờ dại đơn thuần lại ương ngạnh, một kẻ thì tự thân mình tồn tại một loại chấp nhất cùng bền bỉ kiên trì… Cả hai loại người này một khi đã nhận định một sự việc gì đó, đều sẽ không chút băn khoăn tiếp tục đến cùng, bày tỏ hiểu biết tâm ý của lẫn nhau có thể khiến bọn họ xác định được phương hướng đối với tương lai hơn bất cứ điều gì khác.
Có đôi khi, tính cách mà con người ta thiếu thốn nhất chính là “ngốc”, lo lắng quá nhiều, thay đổi quá nhiều, sẽ trở nên hoàn toàn trái ngược lại với điều mà ban đầu họ muốn.
Có lẽ, chỉ cần giống như những đứa trẻ kia, ngây ngô tiếp tục kiên trì giấc mộng của chính mình, đơn thuần đem tâm đi làm những việc mà mình thích, nhân sinh sẽ trở nên hạnh phúc hơn rất nhiều.
☆ ☆ ☆
Ngày hôm sau, Tiếu Lang tỉnh dậy, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Vương Mân đang nhìn mình.
Tiếu Lang bỗng nhớ đến chuyện tối hôm qua, lại tiếp nối với cảnh tượng giờ phút này… nha, hóa ra không phải nằm mơ a, tốt quá….
Vương Mân nhìn cậu, vẫn mỉm cười, không nói lời nào.
Tiếu Lang cũng cười “Anh làm gì vậy na…”
Vương Mân “Có làm gì đâu.”
Tiếu Lang “Vậy anh nhìn em để làm gì?”
Vương Mân “Có làm gì đâu.”
Tiếu Lang “…”
Vương Mân hỏi “Ngủ có ngon không, có thấy đói không?”
Tiếu Lang “Ngon, đói.”
Vương Mân “…”
Vương Mân rời giường đi rửa mặt, còn Tiếu Lang xoay người một cái, ôm cái gối tiếp tục nằm lười.
Vốn trên giường có hai cái gối nằm, mà tối qua hai người lại ôm nhau rồi ngủ mất lúc nào không hay, cho nên có một cái là không cần dùng tới… bất quá gối này cũng có mùi vị của Vương Mân na… a không không, là mùi vị của hai người…
Sau này đến lúc ở chung với Vương Mân, cũng phải mua giường lớn như vậy, hắc hắc!
Tiếu Lang thừa dịp này đánh giá căn phòng của Vương Mân, tối qua không có thời gian nhìn kỹ.
Cả căn phòng sạch sẽ không một hạt bụi, trang trí rất thanh lịch, trong phòng đặt một cái bàn làm việc, cùng với một tủ sách thủy tinh, ngoài ra không còn thứ gì khác… quả nhiên đúng là phong cách Vương Mân na…
Vương Mân rửa mặt xong, trở ra nói với Tiếu Lang “Dậy đi rửa mặt rồi tắm đi, tối hôm qua nửa đêm em đổ mồ hôi ướt cả áo.”
Tiếu Lang nhớ lại, cũng cảm thấy rất 囧, tối hôm qua hai người ôm nhau, đều có phản ứng, cố tình Vương Mân lại một chút đều không thèm đi bước tiếp theo, khiến Tiếu Lang thấy mình nếu mà tự sờ sờ cũng thiệt là đáng khinh, vì thế chỉ đành chịu đựng, càng nhẫn càng khiến mồ hôi ra càng nhiều…
Quên đi, dù gì cũng biết Vương Mân là “thánh nhân” rồi, gặp sự tình này đa phần đều là nhịn a nhịn, nhịn mãi cũng thành thói quen luôn…
Đúng là một “nhẫn giả” đáng sợ…
Tiếu Lang đứng dậy, để chân trần leo xuống giường, đột nhiên nghe thấy Vương Mân hỏi “Lúc em tự an ủi đều nghĩ tới anh đúng không?”
Tiếu Lang “…”
Kháo chi! Anh hai a, có cần mới sáng sớm ra liền mặt mày bình tĩnh nói ra những lời khiến cho người ta xấu hổ vô cùng như vậy được không a!
Tầm mắt của Vương Mân dần dần dời xuống, liếc mắt nhìn về phía chỗ nào đó có hơi nhô lên của Tiếu Lang, cười hỏi “Cần anh giúp em không?”
“…” Người nào đó mặt đỏ bừng, giống như bị ai đốt mông vậy, lủi một cái vào phòng vệ sinh.
Vương Mân đứng ở sau nhìn, bật cười, chợt nhớ tới lần đó hai người tắm trong phòng tắm tập thể, Tiếu Lang tắm ở buồng bên cạnh mình, khi tắm lại làm chuyện kia kia… Chậc, đừng nghĩ nữa, sắp sửa có phản ứng rồi!
Dặn dò với người giúp việc trước một tiếng, lại chờ Tiếu Lang tắm xong, cả hai người mới xuống lầu ăn cháo. Cả phòng ăn chỉ có hai người bọn họ, Tiếu Lang nhìn quanh, có chút thắc mắc hỏi “Mấy người khác đâu?”
Vương Mân nói “Nhà anh bình thường đều