Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212933

Bình chọn: 9.5.00/10/1293 lượt.

ằm Vương Mân, bất quá cậu không nỡ cắn mạnh, thành ra vốn dĩ là cắn, vừa mở mồm oạp cái lại thành gặm, nhẹ nhàng gặm gặm, gặm đến Vương Mân ha ha cười không ngừng.

“Nhột a… ha ha…” Vương Mân ôm đầu Tiếu Lang, dùng tay ấn xuống vùi mặt cậu vào người mình.

Tiếu Lang ba lần bốn lượt muốn thoát ra, muốn chọt lét Vương Mân.

Mãi cho đến khi Vương Mân dùng cả thân người nặng nề áp lên, cúi đầu nhẹ giọng nói “Tiểu Tiểu, anh thích em.”

“…” Tiếu Lang kích động, sau khi hôn nhau lại nghe thấy lời nói như vầy, dù có ngu ngốc cũng nên hiểu có ý gì a!

Vương Mân thực sự thích mình! Ha ha ha!

Tiếu Lang kích động cọ tới cọ lui trên người Vương Mân, vô cùng đắc ý nói “Chỉ thích một mình em thôi sao?” Không thích Liêu Tư Tinh, cũng không thích ai hết, chỉ thích một mình mình a! Hắc hắc hắc!

Vương Mân “…Ừ.”

Giờ phút này, Tiếu Lang cảm thấy bản thân hạnh phúc giống như vừa nhặt được bào bối quý giá nhất trên thế giới này, cậu ôm chặt Vương Mân, dùng mặt mình cọ thật mạnh, lại dùng tay nhéo nhéo Vương Mân, dùng thân thể đè người Vương Mân… tất cả các động tác đều xuất phát từ bản năng, bản năng biểu đạt dục vọng chiếm giữ Vương Mân của chính mình.

“Của em!” tựa như lời tuyên thệ quyền sở hữu của mình, Tiếu Lang đột nhiên không đầu không đuôi thốt ra một câu “Anh là của em, của một mình em!”

Vương Mân “…”

“Anh!” Tình dậy từ đáy lòng, Tiếu Lang như quên hết thảy mọi thứ, mở miệng muốn bày tỏ tình cảm của bản thân “Em cũng…”

“Em giai!” Lúc này, đột nhiên từ ngoài cửa truyền vào thanh âm xa lạ của thanh niên, cùng với tiếng gõ cửa dồn dập, đánh gãy lời Tiếu Lang muốn nói “Nghe nói bạn học của mày tới rồi hả? Đang ở trong phòng mày hả?”

Tiếu Lang “…”

Vương Mân đầu đầy hắc tuyến, muốn giả vờ như không nghe thấy ai đó đang kêu, không thèm để ý tới đối phương, kết quả người nào đó ở ngoài hết sức vô tư tiếp tục gõ cửa.

“Nhóc kia ngủ cùng với mày sao em giai? Hai đứa mày ngủ chung một giường hả?”

Tiếu Lang run rẩy khóe miệng, đâu những vậy… còn ôm nhau nữa là…!

Vương Mân “…”

Người nào đó “Có lộn không a! Một đống phòng khách trống không ngoài kia, mắc gì mày lại bắt bạn học của mày ngủ chung vậy a!?”

Tiếu Lang xấu hổ lồm cồm bò dậy khỏi người Vương Mân, ngoan ngoãn nằm một bên, kéo mền đắp, hỏi “Ai vậy a?:

Vương Mân thấp giọng đáp “Anh hai.”… thằng cha này!

Tiếu Lang “…”

Vương Mân bất đắc dĩ với tay mở đèn đầu giường lên, xốc mền ngồi dậy xuống giường, lấy áo khoác lên rồi bước ra mở cửa.

Vương Kỳ đứng ở cửa cố gắng thò đầu vào dòm, Vương Mân dùng thân mình chặn lại, đè nặng thanh âm hỏi “Mười một giờ đêm rồi, anh muốn gì?”

Vương Kỳ “Có phải nhóc kia là Tiểu Long Nữ không?”

Vương Mân “…”

Vương Kỳ “Ê cho tao nhìn cái coi!”

Vương Mân “Người ta ngủ rồi.”

Vương Kỳ “Sớm như vậy mà ngủ rồi? Mới nãy tao nghe trong phòng có thanh âm nha, hai đứa mày đang thì thầm to nhỏ sao?”

Vương Mân “…”

Kháo, tên này lúc nãy có phải dán lỗ tai vào cửa nghe không a… quỷ bệnh thần kinh này!

“Muốn gặp ngày chờ ngày mai rồi gặp! Nửa đêm nửa hôm anh còn làm ầm ĩ, không sợ ông nội thức sao?” Ông nội Vương Mân ở trong biệt thự nhà Vương Mân.

Tiếu Lang ở trong bất an nằm trên giường, nhắm mắt giả bộ ngủ.

Tuy rằng quen biết Vương Kỳ (trong game), bất quá lúc này cậu không muốn gặp mặt bất cứ ai ngoại trừ Vương Mân, bởi vì trên người chỉ mặc có cái áo lót mỏng với cái quần lót nhỏ… “em trai” còn đang ngóc lên nữa…

☆ ☆ ☆

Ngoài cửa, không biết Vương Mân nói gì đó với Vương Kỳ, chỉ nghe thấy Vương Kỳ nói mấy câu rồi rời đi.

Vương Mân đóng cửa, khóa lại, trở về giường, bắt gặp Tiếu Lang nằm ngửa người, ánh mắt xoay tròn loạn chuyển.

“Đi rồi?” Cậu nhìn Vương Mân, khẩn trương hỏi.

“Ừ.” Vương Mân vừa nói vừa leo lên giường, lần này trực tiếp đè Tiếu Lang dưới thân mình, nói “Tiếp tục.”

Tiếu Lang “A?”

“Mới nãy em tính nói cái gì?” Vương Mân trong lòng sốt ruột chết a, mới nãy Tiếu Lang mới nói chưa được nửa câu đã bị Vương Kỳ cắt ngang, ngay lúc đó thật chỉ muốn giết chết lão anh mình!

“A…” Lúc động tình nói cái gì cũng dễ dàng, hiện tại đang “đứng đắn” lại bị ép hỏi, lại cảm thấy ngường ngượng sao đó…

“Trước… trước đừng đè em nữa, thở không nổi a…”

Vương Mân thả nhẹ lực đạo, lại vẫn như cũ nhìn chăm chú Tiếu Lang.

Tiếu Lang ánh mắt hoảng a hoảng, rốt cuộc có chút ngập ngừng ấp úng nói “Em… cũng thích anh.”

Ánh mắt Vương Mân thoáng đầy ý cười, cậu hỏi “Chỉ thích một mình anh sao?”

Tiếu Lang gật gật đầu, lại lắc đầu “Còn mẹ em nữa.”

Vương Mân “…”

Tiếu Lang hấp tấp nói “A không, không giống nhau! Em thích anh, chính là… chính là…” mặt cậu càng lúc càng đỏ bừng “Anh là đặc biệt, em thích anh, rất muốn… rất muốn ở bên cạnh anh hoài…”

Vương Mân tựa như bị nghiện, lại tiếp tục ép hỏi “Rồi sao nữa?”

“Em, em…” Tiếu Lang nhích người tới lui, có chút không biết nên hình dung thế nào.

Vương Mân tiếp tục chăm chú nhìn, càng nhìn lại càng khiến Tiếu Lang khẩn trương hơn, bèn dứt khoát ngẩng cổ hôn lên môi Vương Mân một cái, chẳng nói lời nào.

Mà chỉ cần một động tác đơn giản như thế, cũng đủ chứng minh hết thảy — nếu chỉ là kiểu thích bìn


XtGem Forum catalog