Teya Salat
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3221984

Bình chọn: 8.5.00/10/2198 lượt.

Lang thích ứng được tốc độ rồi, thời gian đọc thuộc bị Vương Mân thu ngắn còn ba phút… Tiếu Lang lại tốn thêm một ngày luyện tập.

Đến khi Tiếu Lang có thể thuận lời hoàn thành việc đọc hết nguyên cả bài Khuyến học trong vòng ba phút đồng hồ, cậu chàng liền nhếch cái đuôi hất mặt dương dương tự đắc, Vương Mân bảo cho cậu biết, tốc độ đọc Khuyến học nhanh nhất của mình là một phút rưỡi.

“…Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng!!” Tiếu Lang rú lên, ngay tại thời điểm bản thân đã đọc thuộc làu làu lại kiêm thêm cầm sách đọc, thời gian tối thiểu để đọc cả bài của bản thân cũng chỉ có thể dừng lại ở hai phút rưỡi “Em không tin, anh đọc cho em xem!”

Vương Mân nhìn năm giây, sau đó mở miệng, không hề giống như mỗi lần Tiếu Lang chuẩn bị đọc thì nghẹn một hơi, cắn răng nhăn mặt giống như đang chạy 100m không bằng… ngữ điệu của Vương Mân vô cùng thoải mái, biểu tình lại ung dung, không có chút lo lắng nào.

Một câu rồi một đoạn, giống hệt như Châu Kiệt Luân ca hát vậy, là lá la liền vùn vụt trôi qua, có vài đoạn cắn tự không rõ, hàm hồ cho qua, nhưng Tiếu Lang biết nếu Vương Mân thả tốc độ chậm lại, chắc chắn sẽ không sai chữ nào!

Cậu nghe mà tâm phục khẩu phục, mình với anh mình… đúng là vẫn còn kém một cái cấp bậc a!

Vương Mân đọc xong, cười nói “Nhìn sách mà đọc tốc độ kỳ thực rất chậm, bởi vì trí não của chúng ta vận chuyển nhanh hơn so với ánh mắt, thay vì đọc sách sao không trực tiếp nhìn trí não của mình đi. Càng về sau này, em sẽ phát hiện một điều, tốc độ đọc của em sẽ không thể nào theo kịp được tốc độ của trí não. Ngay lúc em đọc ra câu đầu tiên, trong đầu lập tức sẽ hiện ra các câu tiếp theo, không tin em cứ tiếp tục đọc thuộc mà xem.”

Một tháng sau, Tiếu Lang rốt cuộc cảm nhận được, cảm giác của cái gọi là “câu bay ở trong đầu” mà Vương Mân từng nói.

Công việc học thuộc lòng này mang lại cho Tiếu Lang cảm giác thành tựu kinh khủng, nếu một người nào đó có thể đọc thuộc làu làu một bài cổ văn với số lượng từ hơn tám trăm chỉ trong vòng một phút rưỡi, bất luận là ai, đều có đủ tư cách để khoe khoang việc này.

Mỗi ngày dùng tốc độ lẩm nhẩm đã trở thành một loại nhiệm vụ mà Tiếu Lang sẽ hoàn thành trong tự giác, bởi vì công việc này không mệt chút nào. Mỗi ngày chỉ cần độ chừng mười phút, tốc độ càng nhanh thì số lần lẩm nhẩm sẽ càng nhiều, số lần lẩm nhẩm càng nhiều thì càng giúp việc ghi nhớ trở nên chắc chắn hơn, những lúc lẩm nhẩm đọc ra không cần phải tự hỏi nữa, ngược lại cảm giác rất hưởng thụ.

Ngày hôm đó, Tiếu Lang ở phòng ký túc xá đọc xong một lần Khuyến học, Vương Mân hỏi “Thế nào, cảm tưởng ra sao?”

Tiếu Lang cười nói “Rất kiêu, rất trâu bò, em cảm thấy mình giống như thiên tài a!”

Vương Mân “Ha ha, cũng đúng, đọc càng nhanh sẽ khiến người ta càng thêm tự tin hơn!”

Tiếu Lang “Ùa, có nhiều lúc đi đường, hoặc trong WC, lúc bất tri bất giác liền bắt đầu mở miệng lẩm nhẩm đọc, em sắp sửa cảm thấy bản thân muốn bị ma ám rồi…”

Vương Mân nói “Đúng đó, kỳ thực anh cảm giác những câu kinh văn tụng niệm của Phật giáo cũng cùng nguyên lý giống như này.”

Tiếu Lang sờ sờ cằm, nheo mắt lại nói “Vậy chắc phải học cái gì đó hữu dụng chút, sau này có lòe mấy cô em cũng ngầu hơn~”

Vương Mân liếc mắt nhìn Tiếu Lang,

Tiếu Lang cười đến đáng khinh, chờ nhìn Vương Mân nổi ghen~

Vương Mân nói “Được a, em có thể thử xem sao, thử đọc nguyên bản 《Cổ Văn Quan Chỉ》thuộc làu xem.”

Tiếu Lang “…”

Vương Mân “Rồi sau này có thi Đại học cần viết văn, có thể dùng lối văn cổ để viết.”

Tiếu Lang “…”

Càng ở bên cạnh Vương Mân lâu, Tiếu Lang càng cảm giác mình có khuynh hướng bị Vương Mân đồng hóa. Như nói chuyện hay cử chỉ hành vi, rất nhiều thứ không thể kể hết đều trong không hề hay biết lây nhiễm một phần hương vị của Vương Mân.

Vì thế, nguyên bản thiếu niên “chỉ có gương mặt là nhìn được” dần dần bắt đầu trở nên có cá tính, có mị lực hơn…

Chẳng qua về cái cá tính lẫn mị lực này, cả hai người trong cuộc là Tiếu Lang cùng Vương Mân, hoàn toàn không hề tự hiểu lấy.

Học tập rất nhiều, nhưng hai người cũng không quên nghỉ ngơi, cứ mỗi cuối tuần ra tiệm Net chơi game sớm đã trở thành một phần trong cuộc sống của họ.

Lúc mới vừa khai giảng, Tiếu Lang từng bởi vì áp lực học tập quá lớn mà suy nghĩ tới việc bỏ hẳn luôn việc chơi game, bất quá ý niệm ngu xuẩn này vừa mới nảy sinh trong đầu đã bị Vương Mân ngăn chặn.

“Cũng chưa phải năm ba, em khẩn trương làm cái gì?”

“Ai, sợ là lãng phí thời gian a.”

“Thay vì sợ cảm thấy lãng phí thời gian, sao không tự đi nâng tốc độ của mình lên đi.” Vương Mân lúc ấy nói như vậy.

Hiện tại, thói quen học tập của Tiếu Lang đã bắt đầu dưỡng thành, game đối với cậu mà nói không giống như gánh nặng nữa, cậu cũng dần dần thoải mái hơn, không ôm trong lòng cảm giác áy náy, lại một lần nữa bắt đầu hưởng thụ khoái hoạt mà game mang đến.

“Thư giãn ở một mức nhất định nào đó là có lợi đối với chúng ta, lúc chơi game cố gắng đừng đặt tâm tư quá nặng vào nó, để trí não thả lỏng một chút, hưởng thụ nó, nếu không cứ để thần kinh căng thẳng liên tục, sớm muộn gì bản thân cũng sẽ s