Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3222292
Bình chọn: 9.5.00/10/2229 lượt.
rất mạc danh kỳ diệu thôi… Ha ha ha ha, hai người họ chỉ là chị em!
Giường của Vương Mân rất lớn, so với cái giường ở nhà mà Tiếu Lang cùng Tiếu Mông hay cùng nhau ngủ chung, phỏng chừng cũng chỉ bằng hai phần ba kích cỡ của nó… Hơn nữa lại trải nệm mềm mềm trơn trơn, nằm ở trên có cảm giác như cả người sẽ bị lún vào luôn ấy.
Tiếu Lang cởi sạch sẽ áo ngoài, chỉ mặc trên người bộ đồ bằng vải dày, lăn lăn lộn lộn trên giường Vương Mân, có vẻ như vô cùng thoải mái.
Vương Mân thay đồ ngủ rồi mới bước qua, thấy Tiếu Lang lăn tới lui hệt như trẻ con, cười hì ra tiếng.
Tiếu Lang hỏi “Từ nhỏ tới lớn anh đều ngủ trên giường giống vậy sao?”
Vương Mân “Ừ.”
Tiếu Lang cực kỳ hâm mộ “Anh là hoàng tử hạt đậu!”
Vương Mân “?”
“Hồi nhỏ em có từng nghe kể về một câu chuyện cổ tích, nhân vật chính là một cô công chúa, mặc dù ngủ ở trên một cái giường được trải tới tận mười hai lớp đệm, nhưng mà công chúa vẫn có thể cảm giác được ở dưới cùng có một hạt đậu nhỏ, chứng tỏ công chúa đã sống an nhàn sung sướng từ nhỏ, da mềm thịt non, là công chúa thực sự… Giường này của anh cũng chẳng khác gì giường của cô công chúa hạt đậu kia, cho nên anh là hoàng tử hạt đậu!” Tiếu Lang hỏi “Ủa mà, tại sao anh lại có thể ngủ quen được với cái giường phẳng cứng ngắc của Hoa Hải vậy?”
“Điều kiện vật chất ở Hoa Hải quả thực có chút gian khổ, hồi đầu cảm thấy bản thân chắc là một ngày cũng chịu không nổi, bất quá may là ngày đầu tiên liền quen biết em.” Vương Mân nhìn Tiếu Lang, cười nói “Em khiến cho anh hiểu được một điều, dù cho nằm trên ‘cái loại giường như thế’ vẫn có thể ngủ ngon như vậy, thoải mái như vậy, anh liền nghĩ, tại sao em có thể làm được mà anh không thể chứ?… Cho nên liền cứ như vậy tiếp tục kiên trì.”
Tiếu Lang “…”
“Cởi luôn áo quần vải của em ra đi, mặc như vậy lại đắp mền kiểu gì cũng sẽ nóng ngộp chết cho xem.” Vương Mân nhắc nhở.
“Ồ.” Tiếu Lang bật dậy, lưu loát cởi quần áo ra, sau đó lại chui vào ổ chăn.
Bởi vì trong phòng mở điều hòa, cho nên Tiếu Lang không cảm thấy lạnh chút nào, cậu thò cả cánh tay trần ra bên ngoài, lại duỗi thẳng một chân ra, chân còn lại quấn lấy mền mà ngủ.
Vương Mân nhìn cậu một cái liền dời đi ánh mắt, hai gò má hơi nóng lên.
“Anh tắt đèn.” Vương Mân nói.
Cả căn phòng chợt tối sầm xuống, Tiếu Lang trong chốc lát không thích ứng được với hắc ám, không nhìn thấy được cái gì, chỉ cảm giác được đệm giường bên cạnh mình lún sâu xuống, sau đó, thân thể với độ ấm cùng mùi hương vô cùng quen thuộc nằm xuống bên cạnh…
Tiếu Lang chủ động nhích người quấn lên đối phương, tứ chi Vương Mân nháy mắt có chút cứng đờ.
“Anh,” đầu của Tiếu Lang vùi vào trong lồng ngực Vương Mân, ngọt nị mà làm nũng “Nếu mỗi ngày đều có thể cùng anh ngủ như vậy thì tốt biết mấy.”
Vương Mân đưa tay xoa xoa tóc Tiếu Lang, lý trí có hơi hơi dao động.
Tiếu Lang thì bắt đầu hưng phấn, không buồn ngủ chút nào : nơi này là phòng Vương Mân, này là giường của Vương Mân, thân thể của Vương Mân… cả căn phòng đều tràn đầy cơ man là mùi hương hơi thở của Vương Mân, bản thân sắp sửa bị mùi hương khiến cho lòng mình hết sức an tâm kia bao phủ lấy!
Đến nhà Vương Mân, cũng giống như chỉ bởi vì giờ khắc này mà thôi… Hơn nữa, khiến cậu vui vẻ nhất chính là, anh mình không thuộc về bất luận người nào hết! Vương Mân không có quen với Liêu Tư Tinh, quan hệ giữa họ chỉ là giả thôi~
Tiếu Lang nằm úp lên người Vương Mân, trong miệng lẩm bẩm nói chuyện.
Hô hấp nóng rực của Vương Mân phả lên cổ của cậu, Tiếu Lang hơi dừng lại một chút, nghĩ thầm, mọi khi kiểu gì Vương Mân cũng sẽ đáp lại mình một hai tiếng, tại sao hôm nay không có chút thanh âm nào hết vậy.
“Anh?” Tiếu Lang nghi hoặc ngẩng đầu, trong bóng đêm, cậu tựa hồ như cảm nhận được tầm mắt nóng bỏng của Vương Mân.
“Tiểu Tiểu.” Vương Mân động tình hô một tiếng, thanh âm hơi khàn khàn.
… Tiếu Lang tâm trí có phần không thanh tỉnh, nhoài người lên, mặc cho bản năng tác động, hôn lên môi Vương Mân.
Nếu lúc này đèn vẫn còn sáng, Vương Mân sẽ có thể nhìn thấy được biểu tình vừa hoang mang lại mê luyến đầy mâu thuẫn của Tiếu Lang, bất quá lúc này bốn bề đều là một mảnh tối đen, ngoại trừ nhịp tim đang đập loạn của mình ra, Vương Mân không cảm giác được bất cứ cái gì khác nữa.
Nửa phút trôi qua, Tiếu Lang hồi thần lại, bị chính hành động của mình khiến cho hoảng sợ “Anh, em…” Lúc nãy mình vừa làm cái gì vậy? Trời a… Mình cư nhiên chủ động hôn Vương Mân!
Vương Mân có thể nghe được trong đầu mình rõ ràng vang lên một tiếng nổ thật mạnh, lý trí sụp đổ… Cậu đột nhiên xiết chặt hai tay mình ôm lấy Tiếu Lang, một tay giữ chặt gáy tóc của Tiếu Lang, kéo thiếu niên đang muốn lùi bước trở lại, không tốn chút sức khóa lấy đôi môi của thiếu niên…
Tiếu Lang trong nháy mắt như bị ai đó rút mất đi cột sống, cả người nóng lên run rẩy nằm nhoài trên người Vương Mân, mặc đối phương ôm lấy chính mình.
Môi của hai người thoáng chốc chạm vào nhau, Vương Mân không làm bất cứ gì khác nữa, cũng không hề xâm nhập…
Lúc tách ra thì, Tiếu Lang rõ ràng nghe thấy được tiếng hít thở của Vương Mân, không khí