XtGem Forum catalog
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3222774

Bình chọn: 7.5.00/10/2277 lượt.

ận được thư của nữ sinh gửi cho a!… Nhưng là, tại sao cố tình lại là Trần Dư Lâm chứ, hic hic…

Tiếu Lang thu hồi ma trảo, nói “Anh giúp em mở ra xem…”

Coi bộ hiện tại thư bên trong có viết gì đều không tỏ vẻ có chút uy hiếp nào với mình, thế nên Vương Mân cũng rất hào phóng nói “Cũng được.”

Mở bì thư, Vương Mân rút từ bên trong ra một tờ giấy màu vàng cùng loại chất liệu với giấy Tuyên Thành, có thể rõ ràng nhìn được sau phía sau lưng bị mực nước thẩm thấu ươn ướt, Vương Mân thầm nghĩ : thời buổi này còn có người dùng bút lông viết thư tình? Lợi hại quá vậy!

Bất quá, mở ra nhìn nội dung, Vương Mân lập tức không nghĩ như vậy nữa.

Chỉ thấy trên mặt chính diện của tờ giấy màu vàng kia có một đám kí hiệu kỳ quái được viết bằng mực đen, khiến người ta nhìn vào liền run sợ.

“Viết cái gì?” Tiếu Lang mắt thấy biểu tình của Vương Mân đột nhiên trở nên quái dị, liền tò mò xáp lại gần, sau đó, sắc mặt của cậu trong nháy mắt trắng bệch.

Tiếu Lang kinh dị ngẩng đầu nhìn sang phía chỗ Trần Dư Lâm ngồi, đối phương giống như có cảm ứng vậy, quay đầu lại nhìn về phía Tiếu Lang mỉm cười… Nụ cười kia, nhìn kiểu nào cũng khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi đến dựng đứng cả lông tơ!

Tiếu Lang sợ tới mức linh hồn nhỏ bé cũng muốn xuất khiếu, cổ cương cứng ngắc run rẩy liên hồi.

Vương Mân nhét tờ giấy vàng kia vào lại, vừa mới kéo bì thư lên một chút thì đột nhiên lại có một tờ giấy khác từ bên trong rớt ra, lần này là giấy lụa cứng cùng loại với thiệp, bên trên viết những dòng chữ bình thường có thể hiểu——

“Chào bạn Tiếu Lang,

Thực xin lỗi nha, tối hôm kia có lẽ là mình làm cho cậu sợ hãi, mình không cố ý. Nhà của mình thờ Đạo Giáo, tấm bùa này là bùa trừ tà do chính tay mình vẽ, cậu hãy cầm nó dán tại đầu giường của mình, hoặc là tùy thân mang theo cũng được, nó sẽ giúp đỡ cậu vượt qua khó khăn.

—— Trần Dư Lâm”

Tối hôm đó, Tiếu Lang bỏ chạy giống như bị ai đốt cháy cái mông vậy, bộ dạng đáng thương đến mức khiến Trần Dư Lâm cảm thấy bản thân mình đã làm chuyện xấu…

“…” Còn chơi bùa trừ tà nữa… mèn ơi… nếu dán ở đầu giường Tiếu Lang thiệt, phỏng chừng cậu ấy lại càng mất ngủ dữ hơn…

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Vương Mân vẫn cầm tấm thiệp có mấy dòng chữ mà Trần Dư Lâm viết đưa Tiếu Lang xem, quả nhiên Tiếu Lang đến cả đụng cũng không thèm, trong lòng nghĩ : có bệnh mới tùy thân mang theo a! Muốn gọi càng nhiều yêu quái tới giúp vui sao!?

Bất quá, bởi vì kia không phải thư tình, cho nên Tiếu Lang có hơi hơi mất mácchút xíu.

Vương Mân lén thay Tiếu Lang nhận cái bùa trừ tà kia, cảm thấy nếu mình trực tiếp vứt bỏ nó đi thì có lỗi tâm ý của Trần Dư Lâm quá đi, huống hồ gì nói đi cũng phải nói lại, mấy loại chuyện thần phật này, Vương Mân quả thực có chút tin tưởng (…)

Lúc Tiếu Lang hỏi, Vương Mân liền nói “Đừng sợ, anh vứt đi rồi.”

Dù sao có anh ở đây thôi, anh sẽ làm thần bảo hộ bảo vệ em là được…

Chuyện của Trần Dư Lâm qua đi, vấn đề khiến Tiếu Lang đau đầu lại tới.

☆ ☆ ☆

Còn hai ngày nữa là bắt đầu kỳ thi giữa học kỳ, mà Tiếu Lang một chút cũng chưa ôn được cái gì, cũng có thể nói là ôn hay không ôn cũng chẳng khác gì nhau mấy! Cậu cơ hồ có thể nhìn thấy kết quả thê thảm của mình sau kỳ thi này…

Hai ngày cuối tuần, cậu quyết định ở lại ký túc xá để học, tuy thường bảo học sinh ban tự nhiên dù cho có vác cái đầu rỗng đi thi thì thành tích cũng không tuột dốc bao nhiêu, nhưng mà tình trạng cái gì cũng không biết quả thực khiến người ta cảm thấy có chút không yên.

Vương Mân cũng thức cùng Tiếu Lang, có khi là chỉ ngồi bên nhau, gì cũng không làm, những lúc Tiếu Lang cần thì, giúp cậu giảng giải đề khó, hoặc là rót cho Tiếu Lang ly nước.

Lần đầu tiên, Tiếu Lang cảm giác được cùng với Vương Mân ôn tập là chuyện siêu cấp hạnh phúc đến cỡ nào, loại cảm động nghĩ đến chỉ muốn rơi lệ này chỉ có những người trải qua mất đi rồi tìm được trở về mới cảm nhận được!



Một tuần sau, cũng là lúc kỳ thi chấm dứt, hai người lại cùng nhau đi tới phố ăn vặt gần trường, mỗi người tự mua một chai Cola, Tiếu Lang ủ rũ hỏi Vương Mân “Anh thi như thế nào?”

Vương Mân vừa định trả lời, Tiếu Lang lại chặn ngang “Thần kinh ghê, tự dưng lại đi hỏi anh thi thế nào… Đó giờ anh cũng có từng quan tâm bản thân thi được kết quả thế nào đâu…”

Vương Mân cười nói “Em nghĩ anh là thần tiên sao?”

Tiếu Lang nhíu mày : không lẽ nói sai?

Vương Mân nói “Lần thi giữa học kỳ đầu năm ngoái, anh thực sự lo lắng, rất lo lắng mình thi không đạt được hạng nhất toàn khối.”

Tiếu Lang “Ồ” một tiếng, nói “Lần đó không tính.”

Vương Mân “Mấy lần sau cũng thế, lần nào cũng phải tính toán sao cho làm bài nhỉnh hơn em một chút, rất không dễ dàng a.”

“…” Tiếu Lang nhìn nụ cười cực kỳ đáng đánh trên mặt Vương Mân, co chân đạp một cái, nói “Thực đúng là tinh quái…”

Vương Mân hỏi “Còn em, lần này làm bài thế nào?”

Tiếu Lang ngước mắt nhìn trời, vô cùng bi tráng nói “Nghe ý trời tuân theo số mệnh đi…”

Vương Mân “…”

Điểm vừa công bố, không ngoài dự kiến, Tiếu Lang thi có chút xuống dốc, theo hạng tư toàn lớp trước giờ tuột xuống tận hạng 8, giống hệt thành tích t