Tiệm Quan Tài Phố Tây

Tiệm Quan Tài Phố Tây

Tác giả: Toái Dạ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213070

Bình chọn: 7.5.00/10/1307 lượt.

và Bạch Nham, hai người này mặc dù không đủ tin nhưng cũng không khả nghi.

Nếu bọn họ đã đến đây, vậy nghe thử lí do thoái thác của bọn họ xem.

Tòng Tố tuổi không lớn, thời gian dạo chơi tứ hải cũng coi như không dài, chớ nói chưa bao giờ gặp trận đại chiến ly kỳ cổ quái mà lại kinh thiên động địa như vậy, cho dù giờ đã gặp, bằng thực lực của hắn muốn giữ mạng cũng đã rất miễn cưỡng.

Trước mắt ngoại trừ dựa vào Bạch Nham và chưởng quầy Ly, hắn thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ.

Chương 17: Nửa thật nửa giảBốn người ngồi quanh đống lửa, Bạch Nham mở lời trước, nói:“Tiểu sư phụ Tòng Tố có còn nhớ trì châu trong tay ngươi đã từng bị Bạt đánh đứt không?”“Nhớ rõ.

” Tòng Tố nhìn thoáng qua trì châu trong tay, trong lòng đã hiểu Bạch Nham có thể tìm được mình nhất định là do hắn động tay động chân trên trì châu, có lẽ đã hạ chú gì đó.

“Tiểu sư phụ chớ trách lão đạo ngày đó tự quyết định, dùng sợi tơ đặc biệt xuyên chuỗi trì châu này cho tiểu sư phụ, hôm nay dựa vào sợi tơ này mới tìm được sơn cốc.

”Tòng Tố đẩy hạt châu ra một ít, nhìn nhìn sợi tơ bạc bên trong nhưng thật sự không tìm ra được chỗ nào đặc biệt, so với sợi tơ trên quải châu cũng không nhận ra sự khác biệt nào, liền hỏi:“Xin hỏi đạo trưởng, sợi tơ này có chỗ nào đặc biệt?”Bạch Nham nói:“Đây không phải sợi tơ bình thường mà là một sợi râu rồng, không chỉ chứa linh lực mà còn chắc chắn dẻo dai hơn những loại tơ thường gấp trăm lần ngàn lần.

Tiểu sư phụ đã từng dùng chuỗi trì châu này, chắc hẳn có thể hiểu.

”Tòng Tố gật gật đầu, trên đường đi tới đất Thục, hắn gặp không ít yêu ma quỷ quái, trong lòng đã sớm cảm thấy chuỗi phật châu trong tay này pháp lực mạnh hơn trước.

Chưởng quầy Ly tò mò nhìn Bạch Nham, nàng sớm biết Bạch Nham có rất nhiều đồ kỳ lạ cổ quái, nhưng không ngờ hắn còn có cả râu rồng.

Thấy hắn dễ dàng đưa cho Tòng Tố bảo vật quý hiếm này, trong lòng hơi hơi nổi lên một chút ghen tuông.

Bạch Nham là đồ ra vẻ đạo mạo, bí mật nhiều hơn nàng mà luôn oán nàng không tin hắn, nhưng hắn có bao giờ tin nàng đâu?“Việc này cũng do lão đạo không tốt, biết rõ việc này vô cùng nguy hiểm, lại vẫn nói cho tiểu sư phụ chuyện thi thể Lâm tiểu thiếu gia bị cướp đi.

Khi đó ta và chưởng quầy Ly đều có lòng riêng, thật không phải với tiểu sư phụ, thiếu chút nữa hại tiểu sư phụ mất mạng.

” Bạch Nham nói rất thành khẩn, vẻ mặt lại vô cùng hối hận, làm người ta rất khó trách hắn.

Tòng Tố là người trong phật môn sao có thể trách mắng ai, còn nữa lúc ấy cũng là chính hắn kiên quyết muốn tới.

Nhưng Tòng Tố cũng không phải là kẻ ngu dốt, không cố tình vạch trần chuyện Bạch Nham lợi dụng mình.

Tòng Tố chỉ nói:“Tiểu tăng hiểu đạo trưởng và chưởng quầy Ly cũng không phải cố ý muốn hại ta, nhưng xin đạo trưởng và chưởng quầy Ly có thể nói rõ ràng mọi chuyện từ đầu chí cuối cho ta.

”Bạch Nham gật đầu, nói:“Đó là đương nhiên.

”Vẻ mặt Chưởng quầy Ly vẫn bình tĩnh trấn định, thản nhiên nhìn Bạch Nham.

Hắn sao có thể nói thật, bản lĩnh nói dối của lão đạo này có thể sánh với khả năng bắt yêu cao thâm của hắn rồi.

“Kẻ mang Lâm tiểu thiếu gia đi là ma tên Thiên Khê, lão đạo từng nghe người ta nói, hắn thành ma đã mấy trăm năm, pháp lực sâu không lường được, mặc dù chưa bao giờ tự nhận mình là đứng đầu ma giới, nhưng trên thực tế Ma giới vẫn luôn e sợ hắn.

Lão đạo vắt óc suy nghĩ nhiều ngày, thật sự không nghĩ ra trên đời này ngoại trừ Thiên Khê còn có loại yêu ma nào có thể khiến cho nữ Bạt thành ma kiêng kị như thế, cho nên đã đi chung quanh tìm hiểu một phen, biết được Thiên Khê muốn tới Phong Đô, đúng là hướng ngày ấy nữ Bạt đi.

Đây không đơn giản chỉ là trùng hợp mà thôi.

Nếu lão đạo đoán không sai, chúng ta có hợp lực cũng không thể đối phó nổi Thiên Khê, chỉ sợ thiên thần giáng thế cũng khó thu phục được ma này.

”Tòng Tố cau mày hỏi:“Đạo trưởng sao lại biết rõ ràng như vậy? Và sao lại biết Thiên Khê?”“Không dối gạt tiểu sư phụ, rất lâu trước kia lão đạo đã từng đến Phong Đô, ở nơi đó nghe được người ta nói.

Mặc dù chưa bao giờ gặp hắn, nhưng nghe nói Thiên Khê hóa thành hình người, trên mu bàn tay trái có một ấn ký đặc biệt, rất dễ phân biệt.

”Thiên Khê, Vân Nhai, chưởng quầy Ly, trên người ba người đều có ấn ký Hỏa luân giống nhau.

Chẳng những người thường không nhìn thấy được ấn ký này, ngay cả thần tiên thiên binh cũng không nhìn thấy, trừ phi chính bọn họ không che giấu ma tính trên người, để cho người ta thấy.

Bạch Nham đã thấy ấn ký kia hai lần, lần đầu tiên là khi gặp chưởng quầy Ly đang bị Thiên Khê và Vân Nhai đuổi bắt.

Thiên Khê sử dụng mười thành pháp lực muốn bắt chưởng quầy Ly, ấn ký trên tay trái mới hiện ra; Lần thứ hai là khi Bạch Nham thừa lúc chưởng quầy Ly trọng thương, phong ấn Tinh nguyên của nàng, trên tay nàng cũng hiện lên ấn ký đó, sau này ấn ký không xuất hiện nữa.

Bạch Nham lừa Tòng Tố không phải muốn hại hắn, Bạch Nham nói như vậy vì không muốn Tòng Tố nhận ra Thiên Khê, không muốn bọn họ phát sinh xung đột chính diện.

Tòng Tố thông minh đến mấy, luận đạo hạnh pháp lực hay là tâm cơ đều k


The Soda Pop