Thương Ly

Thương Ly

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325715

Bình chọn: 7.00/10/571 lượt.

Châu cười rộ, Ngân Địch không để lỡ thêm vào một câu chua ngoa: “Coi bộ ngươi ở đó cũng không uổng phí, còn học được thêm một tài mới.”

Tài ư? Coi như là vậy đi, chẳng qua là quá sức nhàm chán nên mới tự kiếm chút trò vui ình.

“Thích ăn hồng đến mức vậy sao?” Tĩnh Hiên nửa giễu cợt nửa mỉa mai. Nàng thích ăn vặt, tức cười nhất là cứ năn nỉ y mua giùm. Y bị nàng vòi vĩnh mãi, mắng nàng hỏi vì sao. Nàng lại chớp chớp mắt, ấp úng nói ra lý do khiến y phải phá lên cười: Vì y có tiền. Từ đó trở đi, mỗi lần nàng quấn lấy y đòi mua đồ ăn vặt, y bèn đưa hẳn tiền cho nàng, nàng lại trắng bệch mặt, giả vờ giả vịt không thèm lấy, khiến y càng bực thêm.

Mỹ Ly ngước mắt nhìn Tĩnh Hiên. Hồi xưa nàng không hiểu được ý mỉa mai trong lời nói của y, đó là bởi nàng không ngờ y nỡ đối xử khắc nghiệt với mình. Hiện giờ, nàng đành mím môi, lạnh nhạt đáp: “Vì không tốn tiền mà.”

Tĩnh Hiên cau mày, Ngân Địch và Tang Châu bật cười khinh bỉ.

Tiếng kèn hiệu ngân nga, trống đánh từng hồi, Tố Doanh kéo tay áo Tĩnh Hiên: “Mau về thôi, cuộc săn bắt đầu rồi.”

Tiếng kèn tiếng trống khiến ai nấy đều phấn khởi, cả Thu Tuyền, Thu Viện cũng hớn hở chạy vọt lên trước, Tĩnh Hiên và Vĩnh Hách vội nhanh chân quay trở lại.

Mỹ Ly đi sau cùng, chầm chậm giảm tốc, cuối cùng thì dừng hẳn, lẳng lặng nhìn bọn họ rời đi. Chẳng ai quay đầu giục nàng đi nhanh, chẳng ai phát hiện nàng đang tụt lại.

Nàng tủm tỉm cười, bọn họ không quan tâm nàng, nàng cũng chẳng quan tâm đến chuyện của họ. Hò hét cổ vũ bọn đàn ông là chuyện chỉ hồi nhỏ nàng mới thích làm thôi.

Bây giờ nàng thích ở một mình hơn. Ngẩng đầu ngắm trời xanh cao vút, cảm giác hạnh phúc thế này nàng đã chờ đợi rất lâu, rất lâu rồi, từ thuở còn ở An Ninh điện.

Chương 07

Chương 7: Trúng tên

Dưới bầu trời xanh ngắt, hoa dại đủ màu nơi bãi cỏ khiến Mỹ Ly nhìn hoa cả mắt, nàng ngồi xuống, dùng ngón tay nhẹ nhàng mân mê cánh hoa xanh nhạt mỏng manh. Nếu là thuở trước, nhất định nàng sẽ hái ngay không chần chừ, giờ thì nàng không nỡ.

Mấy bóng trắng chạy vụt tới khiến nàng giật bắn mình, định thần nhìn kỹ thì ra một chú thỏ mẹ dẫn theo bầy thỏ con đang bị tiếng trống tiếng kèn dồn đuổi hoảng loạn, bọn chúng núp vào lùm cây thấp, tuy nhiên lớp lông trắng muốt vẫn lấp ló. Có lẽ bọn chúng quá mệt, mà có lẽ chúng cảm thấy đã an toàn, nên cứ lủi mình nơi đó không chịu chạy nữa.

Tiếng vó ngựa dồn dập vẳng tới, Mỹ Ly kinh hãi, thậm chí còn nghe tiếng mũi tên rút ra khỏi ống. Bầy thỏ cũng cảm nhận được nguy hiểm, lập tức chạy tản ra bốn phía. Một con thỏ non bị cành cây ngăn lại, thỏ mẹ chạy được mấy bước rồi bất ngờ dừng phắt, quay trở lại luẩn quẩn bên con, tựa hồ muốn giúp nó thoát hiểm.

Mỹ Ly cay cay sống mũi, nước mắt ròng ròng tuôn rơi. Lúc khổ sở không nói nên lời, nàng mong mỏi biết bao có người đứng ra che chắn hộ, mong mỏi biết bao cha mẹ mình còn sống.

Chắc là do nàng đã loạn trí, hoặc là do hành động của thỏ mẹ khuấy động khao khát mãnh liệt nhất nơi đáy lòng nàng, Mỹ Ly bất chấp nguy hiểm xông tới gỡ thỏ con thoát khỏi dây leo.

“Muốn chết sao?” Tiếng quát chói tai cùng tiếng tên bay vùn vụt cùng lúc ập tới.

Mỹ Ly chỉ cảm thấy cánh tay đau nhói, nhưng hai bóng trắng một lớn một nhỏ kia đã nhanh chóng biến vào lùm cây, nàng thở phào. Cũng may mũi tên bắn chệch, lông đuôi quẹt qua cánh tay nàng, đau một chút là hết.

Tĩnh Hiên giận dữ nhảy xuống ngựa, tay nắm chặt cung. Nàng chẳng hề thay đổi chút nào! Cứ nghĩ cách bày trò khiến y quan tâm, nghĩ cách bày trò mong y chú ý, mỗi một khổ nhục kế mà dùng đi dùng lại mãi.

“Vô ích thôi!” Y cười lạnh nhìn xuống Mỹ Ly đang cúi đầu quỳ dưới đất. “Dẫu cố ý để ta bắn bị thương đến tàn tật cũng vô ích, ta chẳng thèm áy náy, là ngươi tự tìm cái chết mà thôi!” Nàng có biết hay không, nếu không phải vào thời khắc cuối y cố gắng bắn chệch, cánh tay nàng sẽ thành tàn phế.

Mỹ Ly cúi đầu, cơn chóng mặt gây ra do vết thương đã dần dần giảm bớt, từng câu từng chữ y nói nàng đều nghe rõ ràng, y nói hoàn toàn đúng, nàng biết là thế.

Nàng gật đầu, lễ phép tỏ ý là mình đã hiểu lời trách mắng của y, quả thật là nàng quá bất cẩn rồi. Ngày xưa nàng hay dùng khổ nhục kế với y, bây giờ giải thích cũng vô ích, cứ mặc y nghĩ vậy đi. Ngày xưa y thường hậm hực hỏi nàng có biết mình là ai hay không, giờ thì nàng đã biết.

Tĩnh Hiên quan sát phản ứng của nàng: “Có bị thương không?” Y hờ hững hỏi, dù gì lực bắn của mũi tên cũng không phải là nhẹ.

Nàng không ngẩng lên, chỉ hơi lắc đầu đáp trả. Nhìn khuôn mặt tái nhợt dưới mái tóc đen nhánh, Tĩnh Hiên hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi. Nhất định là chẳng sao cả, vì hồi trước nàng sợ đau lắm, xước sát đôi chút cũng kêu trời trách đất rồi.

“Tĩnh Hiên ca, Tĩnh Hiên ca!” Một thiếu niên vẻ mặt lo lắng phi ngựa như bay tới.

Tĩnh Hiên lạnh lùng nhảy lên lưng ngựa: “Có án mạng à? Ồn ào quá thể!”

“Huynh mau đi xem, Tố Doanh ngã ngựa, đang khóc rầm rĩ tìm huynh kìa!”

Tĩnh Hiên kẹp hai chân vào bụng ngựa, xoay đầu ngựa một cách bực mình, “Chẳng có ai đỡ lo cả!” Y giơ cung quất mạnh vào lưng ngựa, nhanh chóng cùng thiếu niên


XtGem Forum catalog