Thương em vào lòng
Tác giả: Thuần Bạch Xuẩn Bạch
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 325721
Bình chọn: 8.00/10/572 lượt.
một đồng tiền nào của Giản Hành Tri nữa, thẻ tín dụng kia sớm không biết bị quăng tới góc xó nào rồi. Ông ta nghĩ mình vẫn còn là trẻ vị thành niên, không có tiền của ba thì không sống được nữa hay sao ?
Giản Quân Khải từ trong hồi ức tỉnh lại, không tự chủ mà nắm chặt tay, lại nhìn đến mấy con chữ màu đỏ trên quyển lịch một cái, biểu tình lạnh lùng xoay người đến tủ đồ lấy một bộ quần áo thay. Thay đồ xong xuôi rồi trở lại bàn học, anh trước tiên mở ra một ngăn kéo, sát phía trong bên trái ngăn kéo hé ra một tấm thẻ ngân hàng.
Mặc dù từ nhỏ anh đã ở nhà một mình, nhưng ít ra về phương diện tiền tiêu ba chưa từng keo kiệt. Khi đó ba sẽ đưa trực tiếp tiền sinh hoạt cùng với học phí cho dì Trần là bảo mẫu, mỗi tháng khoảng ba bốn ngàn. Giản Quân Khải ngoại trừ thỉnh thoảng mua vài món đồ chơi cho mình, mời bạn bè một bữa cơm và vân vân ra, thì cũng không còn dùng vào đâu.
Phải tìm thời cơ đi xem thử còn bao nhiêu tiền mới được, tốt nhất là dùng chứng minh thư của mình làm một thẻ rồi chuyển tiền qua đi. Kiếp này bởi vì Dư Hạc mà chuyện mình náo loạn trong nhà sẽ lại tái diễn thêm vài năm, huống hồ muốn có khả năng bảo hộ cậu, Quân Khải ít nhất từ bây giờ phải bắt đầu tích lũy tiền riêng cho mình.
Đúng lúc này, trong phòng đột ngột vang lên một hồi chuông, là loại chuông mặc định trong điện thoại. Giản Quân Khải lắng nghe âm thanh, rốt cục cũng tìm thấy chiếc di động của mình bên dưới gối nằm, thời kì này di động vẫn còn đơn giản và cứng nhắc, ngoại trừ gọi điện nhắn tin thì không còn công năng gì khác.
Quân Khải nhìn dòng tên hiển thị trên màn hình, sửng sốt vài giây, trong đầu mới hiện ra một khuôn mặt tươi cười cà lơ phất phơ.
Chương 4
“A lô !”
“A lô, tên ngốc kia, nghỉ hè thế nào. Bạn bè chúng ta lâu rồi không gặp a.” Đầu bên kia là một giọng nói sang sảng.
Giản Quân Khải không khỏi nở nụ cười, Lý Quân Hàng là một người bạn rất tốt của anh hồi sơ trung. Tuy rằng quá trình học trung học của Quân Khải hơi lộn xộn, nhưng sau cùng bọn họ vẫn rất hữu duyên mà vào cùng trường đại học, đó là người bạn duy nhất mà anh vẫn luôn giữ liên lạc.
“Đúng vậy nhỉ, cả ngày ở nhà cũng nhàm chán, ra ngoài tụ họp một chút cũng không tệ, đi đâu đây ?” Giản Quân Khải im lặng mấy giây mới lấy lại được ngữ khí khi nói chuyện với bằng hữu.
“Mấy ngày nữa ở quảng trường trung ương không phải có trận đấu trượt patin sao ? Thế nào, cao thủ cậu có muốn đi thách đấu một chút không !” Lý Quân Hàng trong lời nói tràn ngập ý khiêu khích.
“Đi, đi.” Giản Quân Khải cười cười, “Cậu không phải chỉ trượt giỏi hơn tớ một chút thôi sao ? Được, tới lúc thua thì đừng có bẽ mặt đó !”
Giản Quân Khải vẫn còn nhớ rõ, hồi sơ trung có đoạn thời gian hai người bọn họ điên cuồng đam mê loại hình vận động này, mỗi ngày đến trường đều đi bằng giày patin. Trận thi đấu patin kia người chiến thắng chính là Lý Quân Hàng, sau đó cậu ta vì chuyện này mà đắc ý suốt một thời gian. Mãi đến nhiều năm sau Lý Quân Hàng vẫn còn lấy chuyện đó ra dằn mặt Giản Quân Khải, khiến anh luôn dở khóc dở cười.
“Đi, vậy quyết định thế nhé, đến lúc đó gặp.”
“Ừm, cúp đây.” Giản Quân Khải sau khi cúp máy nhân tiện nhìn ngày tháng trên điện thoại, 21 tháng 7, xem ra tuần sau ba sẽ trở về.
Anh từ trên xuống dưới dạo quanh căn nhà một vòng, dì Trần đang trong bếp nấu cơm, Giản Quân Khải cười chào nàng, nhanh chóng ăn cơm trưa xong rồi về lại phòng mình. Kiếp trước dì Trần đối với anh không tệ cũng không quá tốt, chỉ tận chức tận trách làm tốt chuyện của mình, cho nên anh với nàng cũng không có cảm tình gì đặc biệt, hiện giờ lại nhiều năm không gặp, thật sự có chút không tự nhiên.
Cuối cùng do nhàm chán quá mức, anh nằm trên giường ngủ thiếp đi. Nhưng vừa mới vào mộng không lâu, anh lại nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Dư Hạc cùng với đôi mắt vĩnh viễn lạnh như băng nhìn vào mắt mình. Anh còn thấy dáng vẻ đau đớn nhíu mày nằm trên giường bệnh của Dư Hạc, dáng vẻ Dư Hạc nhắm lại hai mắt, im lặng nằm trước mặt anh, thân thể không còn một hơi ấm, sau đó trong tiếng kêu gào thống khổ của bản thân mà bừng tỉnh.
Giản Quân Khải ôm ngực, cố gắng bình phục hô hấp của mình. Anh đã bao lâu rồi mới lại mơ thấy Dư Hạc, trong nửa năm đầu khi cậu vừa mới chết, anh luôn mơ thấy cậu, mơ đủ thứ về cậu, rồi sau khi tỉnh lại trái tim cứ đau đớn mà co rút từng cơn từng cơn. Dần dà về sau, Giản Quân Khải mỗi ngày đều khiến bản thân bận đến thì giờ để ngủ cũng không có, mới không còn mơ thấy cậu nữa.
Dư Hạc, ngày đầu tiên sau khi sống lại, anh lại gặp được em trong mộng. Chẳng lẽ em đang hối thúc anh làm chuyện gì sao ? Em biết không, hiện tại anh gần như chỉ muốn liều mạng bay ngay đến Bắc Kinh để được nhìn thấy em.
Giản Quân Khải bước xuống giường, vào phòng tắm mở vòi sen. Khi dòng nước ấm áp chảy xuống khuôn mặt, anh rốt cục mới cảm thấy tĩnh tâm trở lại.
Không được vội, một chút cũng không được sốt ruột… Anh sẽ chuẩn bị mọi thứ thật ổn thỏa rồi mới đến gặp em, chúng ta vẫn còn rất nhiều rất nhiều thời gian. Dù có mười năm hai mươi năm hay cả đời đi chăng nữa, anh đều luôn ở bên em.
