The Soda Pop
Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328761

Bình chọn: 10.00/10/876 lượt.

ch ngoại quốc.

Tô Lực Hằng cau mày đứng ngồi không yên,hắn đã tìm lần cả bờ biển nhưng không thấy bóng dáng của cô,cô không quen địa hình nơi này không biết đã đi đâu rồi?

Không phải gặp phải nguy hiểm gì chứ? Bị sóng cuốn đi? Rơi vách đá? Bị bắt cóc? Tô Lực Hằng càng nghĩ càng sợ.

“Không được,tôi phải đi tìm lại.” Dứt lời người đã xông ra ngoài.

Haizzz~ xem ra bạn tốt của hắn đã rơi sâu vào lưới tình,Inge không khỏi cảm thán.

Liễu Uyển Nhi không biết mình làm sao đi đến đây,khi cô phát hiện lạc đường chung quanh đã không thấy một ánh đèn,cát dưới chân cũng chuyển sang màu đen, bờ cát mênh mông chỉ còn lại mình cô.

Lúc này mặt biển vốn bình tĩnh bắt đầu nổi sóng.

Gió biển điên cuồng gào thét bên tai,sóng lớn cao ba bốn thước giống như ác ma giương miệng to như chậu máu phủ tới phía cô,Liễu Uyển Nhi bị dọa sợ đến chạy khỏi bờ biển,lại bị vách đá phía sau chặn lại đường đi.

Ánh trăng mờ mờ loáng thoáng có thể thấy được vách đá dử tợn trước mặt,giống như nơi quái thú núp tùy thời bổ nhào ra cắn.

Liễu Uyển Nhi sợ hãi ngồi xổm người xuống,ôm chặc lấy mình,trong lòng hô lớn:Hằng,anh đang ở đâu? Mau tới cứu em!

Lúc này bên tai bỗng nhiên truyền đến mấy giọng đàn ông.

Liễu Uyển Nhi cẩn thận ngẩng đầu phát hiện là ba người đàn ông vừa đen vừa gầy.

Bọn họ cũng phát hiện cô,chít chít (zhitsss) nói những tiếng cô hoàn toàn nghe không hiểu.

Bất luận như thế nào cũng muốn nhìn thấy người,Liễu Uyển Nhi kích động đi tới phía bọn họ,chợt phát hiện ánh mắt nhìn mình có gì khác lạ,trong tham lam mang theo một tia công kích.

Liễu Uyển Nhi theo bản năng xoay người bỏ chạy,lại bị một người đàn ông trong đó kéo lấy vạt áo.

Ba người đàn ông đồng loạt đi lên,điên cuồng sờ mó người Liễu Uyển Nhi.

“Cứu mạng, cứu mạng!”

Ánh mắt tham lam,dùng lực xé rách,sợ hãi trước nay chưa có bao phủ Liễu Uyển Nhi,muốn chạy trốn lại không có lực tránh thoát..

Khi Tô Lực Hằng thấy màn trước mắt,ngọn lửa tức giận trong nháy mắt đốt đỏ mắt hắn.

Xông qua đẩy ba người đàn ông kia,kéo Liễu Uyển Nhi giấu vào trong lòng.

Ba người đàn ông vừa thấy có người xuất hiện,trong mắt lập tức mắt lộ ra hung quang,từ bên hông móc ra con dao đâm về phía Tô Lực Hằng.

“Tiểu Tiểu,em hãy trốn thật xa.”

Đẩy Liễu Uyển Nhi ra xa,Tô Lực Hằng một cái quét chân khiến người đàn ông chạy đến ngã trên mặt đất.

Một cái nghiêng người tránh thoát con dao đâm về phía hắn,lại tung một quyền hung mãnh đánh bại người đàn ông muốn xông đến.

Người đàn ông thứ ba thấy hai đồng bọn mình lần lượt ngã xuống,bước chân nhất thời có chút e sợ.

Hai người đó lại đứng lên,ba người cùng nhau triển khai một đợt tấn công mới với Tô Lực Hằng .

Trải qua mấy hiệp,ba người đàn ông đã bị đánh cho sưng mặt sưng mũi nhưng không hề tổn thương nữa phần trên người Tô Lực Hằng.

Thấy tình thế không ổn,một gã đàn trong đó bỗng nhiên đem con dao chuyển hướng sang Liễu Uyển Nhi đứng bên cạnh.

Tô Lực Hằng phát hiện cử động của hắn,trong lòng hoảng sợ nhanh chóng di động bước chân,nháy mắt đã chạy đến bên cạnh Liễu Uyển Nhi,đưa tay cầm lưỡi dao sắc bén đưa đến trước mắt cô.

Nhìn máu rỉ ra từ lòng bàn tay nắm chặt con dao,từng giọt từng giọt nhỏ ra thoáng cái rút đi linh hồn Liễu Uyển Nhi,sững sờ đứng im không biết nhúc nhích.

Lại dám công kích phụ nữ của hắn,lửa giận xông thẳng lên ngực,bàn tay Tô Lực Hằng cầm đao càng thêm dùng sức,chỉ nghe ‘ kẽo kẹt ’ một tiếng,ngay sau đó người đàn ông kia thét thảm như heo bị giết.

Tô Lực Hằng buông lỏng bàn tay cằm dao.

Hai người khác cũng bị cảnh trước mắt làm sợ ngây người.

“Beat it, I’ll kill you!” Tô Lực Hằng gầm lên giận dữ, ba tên đó lập tức hoảng sợ chạy trốn.

“Hằng,anh không sao chứ? !” Liễu Uyển Nhi lúc này mới hết hoảng sợ,vọt tới bên cạnh hắn,run rẩy nâng lên bàn tay bị thương,trong lòng bàn tay có hai vết dao thật sâu nhìn thấy mà giật mình,máu tươi đang chảy ra ngoài,thấy vậy trong lòng cô như bị xé rách vô cùng đau đớn.

“Đều do em không tốt liên lụy anh bị thương .” Nước mắt to như hạt đậu ngăn không được chảy ra ngoài.

“Không có chuyện gì,em đừng khóc.”

Hắn an ủi không có chút tác dụng,ngược lại làm cho nước mắt của Liễu Uyển Nhi càng ngày càng nhiều.

Tô Lực Hằng đối mặt kẻ bắt cóc tĩnh táo dị thường,lúc này lại luống cuống tay chân.

“Trời ạ ~ Lực Hằng,tại sao cậu bị thương thành như vậy? !” Inge thét một tiếng thét chói tai.

Khi Tô Lực Hằng đưa Liễu Uyển Nhi trở lại câu lạc bộ,mọi người lo lắng đợi chờ thấy tay hắn đầy máu tươi lập tức như ong vỡ tổ chạy đến.

“Tránh ra,tránh ra,để tôi bôi thuốc cho Anh Lực Hằng.” Chỉ thấy Nhị Anh đang cầm một chén đen như mực,muốn bôi lên vết thương trên tay Tô Lực Hằng.

“Đây,đây là vật gì?” Liễu Uyển Nhi không yên lòng hỏi.

“Hừ! Cô có ý gì,tôi sẽ hại anh Lực Hằng sao ? !” Nhị Anh bất mãn liếc Liễu Uyển Nhi một cái.

“Không,không,tôi không phải có ý đó.” Liễu Uyển Nhi vội vàng lắc đầu,sợ cô ta hiểu lầm.

“Tiểu Tiểu,mẹ Nhị Anh ở trong một bộ lạc y học tại châu phi,thảo dược trong bộ tộc cô ấy trị liệu vết đao vô cùng hiệu quả.” Tô Lực Hằng giải thích.

Hắn giải thích khiến Liễu Uyển Nhi rốt