au đớn truyền đến làm nàng buông tha tất cả thử nghiệm.
Nhìn thấy cô đau mà khuôn mặt vặn vẹo,nữ tử trung niên đau lòng, nức nở nói: “Tiểu Tiểu,cô đừng vội,bác sĩ lập tức tới đây.
Cái gì Tiểu Tiểu? Cái gì bác sĩ? Liễu Uyển Nhi hoàn toàn nghe không hiểu lời của nữ tử trung niên,cô thử mấy lần,rốt cục phát ra giọng yếu ớt: “Bà là ai?”
Người phụ nữ trung niên khó tin những gì mình nghe được : “Tiểu Tiểu,dì là dì Trương đây,con không nhận ra dì sao?”
Lúc này bác sĩ vừa đi vào,dì Trương vừa thấy Bác sĩ,lập tức gấp gáp hỏi thăm: “Bác sĩ,Tiểu Tiểu nhà chúng ta tại sao không nhận ra người nào?
Sau khi bác sĩ làm một cuộc kiểm tra cho Liễu Uyển Nhi,rồi nói với mẹ Trương: “Thân thể cô ấy đã không có chuyện gì , nhưng bởi vì tai nạn xe nên bị chấn thương não,cô ấy có thể mất trí nhớ.”
Nghe vậy mẹ Trương thất thanh khóc: ” Tiểu Tiểu tôi yêu thương,mới vừa mất đi cha mẹ,hiện tại lại mất đi trí nhớ,sau này phải làm sao bây giờ.”
Thấy dì Trương khóc thương tâm,bác sĩ trận tình an ủi: “Bà cũng không cần quá lo lắng,Tô Tiểu Tiểu có thể sẽ khôi phục trí nhớ ,chỉ cần trở lại hoàn cảnh quen thuộc,sinh hoạt cùng người thân ở một nơi có lẽ rất nhanh khôi phục trí nhớ.”
Vừa nghe đến ba chữ ‘ Tô Tiểu Tiểu ’,Liễu Uyển Nhi trong lòng chấn động,thì ra ‘ Tiểu Tiểu ’ trong miệng mẹ Trương là chỉ ‘ Tô Tiểu Tiểu ’,chẳng lẽ nói nàng bị một sức lựt hút vào thân thể Tô Tiểu Tiểu.
Cô không xác định hỏi: “Tôi là Tô Tiểu Tiểu?”
Thấy con bé ngay cả tên mình cũng quên,mẹ Trương nước mắt lần nữa vỡ đê: “Con chính là Tô Tiểu Tiểu,là Tiểu Tiểu mà dì thương.”
Liễu Uyển Nhi thật sự khó tiếp nhận kết quả như thế,là Tô Tiểu Tiểu cho cô cơ hội trở về nhân thế,nhưng trọng sinh không phải là Liễu Uyển Nhi,mà là Tô Tiểu Tiểu, có lẽ trở về đây nên là cô ấy.
Đối mặt thế giới xa lạ Liễu Uyển Nhi nhớ đến cha mẹ của mình.Không biết phụ thân đã bình an trở về hay không,mà việc nàng rời đi,mẫu thân nhất định rất khổ sở,nữ nhi bất hiếu đời này đã không thể phụng dưỡng hai người.Nghĩ tới đây,Liễu Uyển Nhi khổ sở rơi xuống nước mắt.
Nhìn thấy Liễu Uyển Nhi rơi nước mắt,dì Trương cho rằng cô buồn vì mất trí nhớ,vội ôm lấy cô thất thanh khóc rống”Tiểu Tiểu,con còn có dì,dì Trương sẽ lo cho con giúp con tìm lại trí nhớ.”
Thời gian tiếp theo,dì Trương ngày ngày ở bên cạnh Tô Tiểu Tiểu chính là Liễu Uyển Nhi,mỗi ngày bà nói rất nhiều Tô Tiểu Tiểu về chuyện lúc trước.Được dì Trương dốc lòng quan tâm,Liễu Uyển Nhi càng ngày càng khỏe mạnh,dần dần có thể xuống giường bước đi,mà thông qua nhiều ngày tiếp xúc với người hiện đại,Liễu Uyển Nhi cũng học được rất nhiều giọng nói của người hiện đại,kể cả hành động giao tiếp.
Chương 4: Tranh quyền giám hộ (1 )
Trong căn phòng lớn Lâm Cẩm Quyền vẻ mặt đau đớn tê liệt ngồi trên ghế,ông không thể tin nổi chuyện mình nghe được,con gái duy nhất bị ông đoạn tuyệt quan hệ,đã hơn mười bảy năm chưa từng gặp mặt,đang cùng chồng và con gái cùng nhau du lịch trên đường gặp tai nạn xe cộ,hai vợ chồng sau khi đưa đến bệnh viện đã chết! Giờ phút này dù có hận mấy cũng biến mất,chỉ để lại nồng đậm bi thương cùng hối hận.
“Cháu ngoại của ta đâu?” Lâm Cẩm Quyền bỗng nhiên nghĩ đến một người khác trong tai nạn xe,cháu ngoại của ông—— Tô Tiểu Tiểu.
“Hồi bẩm lão gia,Tôn tiểu thư đã được cứu chữa,trước mắt thân thể đang khôi phục,chẳng qua . . . . . .” Quản gia Lưu Thanh Sơn ngừng lại một chút mới tiếp tục nói, “Chẳng qua nghe nói Tôn tiểu thư hình như đã mất trí nhớ.”
Cháu ngoại đáng thương của công,mới mười bảy tuổi mà cha mẹ đều mất,sau này ai sẽ lo lắng cho cuộc sống con bé,không được ông phải đón cháu ông về Lâm gia,Lâm Cẩm Quyền lập tức phân phó Lưu Thanh Sơn: “Thanh Sơn,ngươi đi tìm luật sư,ta muốn quyền giám hộ Tiểu Tiểu ,ta muốn đón cháu ta về nhà.”
Tiểu Tiểu,cháu chờ đi,ông ngoại đã tới rồi. Giờ phút này Lâm Cẩm Quyền trong mắt tràn đầy từ ái cùng kiên định.
Nghe được Lâm Cẩm Quyền muốn đón Tô Tiểu Tiểu về nhà,Lưu Thanh Sơn thật thật vui nha,mười bảy năm, lão gia rốt cục tha thứ tiểu thư.
Mà lúc này,trong một căn phòng tối tăm.
Khi Tô Lực Hằng nghe được thuộc hạ báo cáo,Lâm gia muốn đoạt quyền giám hộ Tô Tiểu Tiểu,trong đôi mắt nhất thời toát ra một tia phẫn hận.
Nhớ tới mười bảy năm trước Lâm Cẩm Quyền bởi vì phản đối hôn sự chị dâu Lâm Gia Mỹ cùng anh trai Tô Chí Hằng,dứt khoát đoạn tuyệt quan hệ cha con với chị dâu xinh đẹp,còn chèn ép anh trai Tô Chí Hằng cùng chị dâu mang thai gần mười tháng chạy đến đất khách quê người,dựa vào công việc đi sớm về trễ kiếm tiền nuôi gia đình,rồi sau đó chị dâu mới sinh không bao lâu,vì giảm bớt gánh nặng cho anh hai,mỗi ngày sáng sớm phải đẩy xe đi bán đồ ăn sáng.Cả nhà bọn họ sống cuộc sống gian khổ suốt ba năm,cho đến anh trai có công việc làm ăn của mình,điều kiện trong nhà mới dần dần cải thiện.
Vài năm sau,anh trai Tô Chí Hằng làm ăn càng làm càng lớn,cuộc sống cũng ngày càng giàu có,vì muốn giúp hắn được giáo dục tốt hơn,hai vợ chồng đưa hắn đến Singapore du học.Hoàn thành phần bài học hắn ở lại Singapore phát triển,thật ra qua điện thoại hắn không nói thật với chị dâu,l
