Teya Salat
Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327214

Bình chọn: 9.5.00/10/721 lượt.

hòng Tô Lực Hằng bị tiếng sáo của Liễu Uyển Nhi hấp dẫn,khi hắn đẩy ra cửa sổ lại thấy được cảnh làm hắn giận giữ,cô đang làm gì! Đêm hôm khuya khoắc thổi sáo cho một người đàn ông nghe,còn liếc mắt đưa tình cùng người kia,thực sự làm hắn tức chết!

Tô Lực Hằng vọt vào sân trước tiên đưa tay kéo Liễu Uyển Nhi đến bên cạnh mình: “Đã trễ thế này cháu còn ở đây,không biết sáng mai còn phải đi học sao!”

Hoàn toàn không để ý tới Vu Thiểu Đình đang đứng bên cạnh,Tô Lực Hằng kéo Liễu Uyển Nhi sải bước rời khỏi sân.

Kéo Liễu Uyển Nhi vào phòng của mình,Tô Lực Hằng bày ra dáng điệu người chú,bắt đầu giáo huấn: “Cháu có biết bây giờ đã muộn không?”

Liễu Uyển Nhi nhát gan gật gật đầu.

“Đêm hôm khuya khoắc còn thổi sáo,cháu muốn người khác không thể nghỉ ngơi sao.”

“Không, không.” Liễu Uyển Nhi vội vàng phủ nhận,vì nhìn Vu Thiểu Đình giống với phụ thân cô nhất thời khó kìm lòng nổi mới có thổi sáo cho hắn nghe,cô không nghĩ tiếng sáo của mình ảnh hưởng đến người khác.

“Cây sáo này ta tịch thu,sau này không cho phép thổi nữa.” Tô Lực Hằng đoạt lấy cây sáo trong tay Liễu Uyển Nhi.

Thấy thế Liễu Uyển Nhi vội vàng,cây sáo làm cho cô nhớ về phụ thân,cô không muốn mất đi: “Chú,đừng tịch thu có được không? Cháu thật rất thích cây sáo này.”

“Không được!” Muốn thổi cho người đàn ông khác nghe sao, không thể nào!

“Cháu bảo đảm sau này buổi tối sẽ không thổi sáo nữa?”

Nhìn ánh mắt cầu khẩn của Liễu Uyển Nhi,Tô Lực Hằng có chút mềm lòng.

“Được rồi.” Đang muốn đưa cây sáo trả lại cho Liễu Uyển Nhi,Tô Lực Hằng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì,bàn tay cầm lấy cây sáo một lần nữa thu trở lại, “Cháu còn phải bảo đảm sau này không khổi sáo trước mặt người đàn ông khác,phát hiện một lần sẽ tịch thu.”

Liễu Uyển Nhi thật sự không thể không có cây sáo,cho nên bất kể Tô Lực Hằng nói ra yêu cầu thế nào,đều gật đầu đáp ứng.

Tô Lực Hằng rốt cục hài lòng mỉm cười,đem cây sáo trả lại cho Liễu Uyển Nhi.

Nhớ tới cảnh vừa rồi trong sân vường,Tử Quyên trong lòng ngoại trừ khiếp sợ hơn nữa còn rất lo lắng.

Nghe được tiếng sáo,cô liền đẩy ra cửa sổ nhìn một màn động lòng người dưới ánh trăng.

Không đồng nhất chính là Tô Lực Hằng đột nhiên vọt ra,mà cô thấy được trong mắt hắn có ghen tỵ,ghen tỵ Vu Thiểu Đình yêu cháu gái mình.Đây là cam luyen,cô phải ngăn lại hắn!

Sau đêm hôm đó.

Khi Tô Lực Hằng muốn ngồi ăn cơm ở bên cạnh Liễu Uyển Nhi,Tử Quyên liền chen mông vào;khi Tô Lực Hằng đưa Liễu Uyển Nhi ra cửa đi học quan tâm hỏi mấy câu,Tử Quyên liền đưa tay kéo Liễu Uyển Nhi nhét vào xe,nghênh ngang rời đi;khi Tô Lực Hằng hỏi thăm Liễu Uyển Nhi ở trường học thế nào,Tử Quyên trả lời một câu ‘ rất tốt ’, sau lập tức kéo Liễu Uyển Nhi trở về phòng. . . . . .

Liên tiếp mấy ngày,Tô Lực Hằng không nói được một câu hoàn chỉnh với Liễu Uyển Nhi.

Ngày này Tô Lực Hằng ở trên bàn cơm tuyên bố,hắn muốn bắt đầu dạy Tô Tiểu Tiểu bắn súng.

Tử Quyên là người đầu tiên đứng lên: “Em sẽ dạy.”

“Không cần,tôi tự mình dạy.” Nhớ tới lần trước bắt bọn họ dạy học,lúc này hắn không muốn mượn tay bọn họ nữa.

“Đại ca đã đem tiểu thư giao cho em,tất cả những việc liên quan đến cô ấy em chịu trách nhiệm, bao gồm học tập tác xạ.” Tử Quyên rất kiên quyết.

Tô Lực Hằng rốt cục có thể khẳng định,mấy ngày nay Tử Quyên cô ý ngăn cách hắn và Tô Tiểu Tiểu.

“Không được,ta đã quyết định tự mình dạy,cô không cần nói thêm nữa.” Mặc dù hắn không biết Tử Quyên tại sao làm vậy, nhưng điều này làm cho hắn vô cùng không vui.

Tử Quyên biết Tô Lực Hằng một khi quyết định chuyện gì sẽ rất khó thay đổi,nhưng nghĩ đến Tô Lực Hằng có tình cảm với Tô Tiểu Tiểu hậu quả sẽ khó tưởng tượng,cho nên cô nghĩ ra một phương pháp xử lý chung: “Vậy hãy để cho Thiểu Đình dạy đi, hắn là người bắn tốt nhất trong đám chúng ta.”

Vu Thiểu Đình đã sớm nghĩ tự đề cử mình,vừa nghe Tử Quyên đề cử hắn lập tức hùa theo: “Em nhất định sẽ dạy Tiểu Tiểu thật tốt.”

“Ta đã nói tự mình dạy,các ngươi không nghe thấy sao.” Giọng nói âm trầm khiến cho tất cả mọi người cảm thấy hắn đang giận giữ,trên bàn cơm thoáng cái yên lặng như tờ.

Muốn cho Thiểu Đình tới dạy Tô Tiểu Tiểu,trừ phi hắn chết.

Một bữa cơm ngon lành kết thúc trong khẩn trương không vui.

Mới để xuống bát đũa Tử Quyên liền nghe được Tô Lực Hằng gọi cô.

“Tử Quyên,cô tới thư phòng của tôi.”

Bên trong thư phòng

“Tại sao?” Tô Lực Hằng hỏi gọn gàng dứt khoát.

Tử Quyên dĩ nhiên hiểu ý của hắn,cũng không quanh co lòng vòng: “Đại ca,cô bé ấy là cháu gái của anh,anh không thể có ý nghĩ không tốt với cô ấy.”

Tô Lực Hằng bàn tay trong nháy mắt siết thành quyền: “Tử Quyên,cô biết mình đang nói gì không?”

“Tử Quyên biết mình mạo phạm đại ca,nhưng Tử Quyên không thể nhìn đại ca phạm phải sai lầm.” Dứt khoát nhìn người đàn ông trước mắt,Tử Quyên hi vọng hắn có thể tỉnh ngộ.Thật ra thì trong lòng cô làm sao không biết,mặc dù biết Tô Lực Hằng không yêu cô nhưng cô cũng không hi vọng hắn yêu cô gái khác,có lẽ lúc đó cô sẽ vĩnh viễn mất đi hắn.

Tô Lực Hằng không cho rằng mình yêu Tô Tiểu Tiểu,hắn xem Tô Tiểu Tiểu như công cụ trả thù,trách nhiệm trưởng bối đối với v