ô có thể vừa cười vừa gọi tên hắn.
Rạng sáng,Tô Lực Hằng đang đắm chìm trong mộng chợt nghe máy đo tỷ số nhịp tim cùng huyết áp của Liễu Uyển Nhi báo động.
Trong nháy mắt chấn động thần kinh hắn,lập tức đánh thức Đao Nhân,sau khi kiểm tra cấp cứu tất cả khôi phục bình thường.
“Tại sao có thể như vậy?” Tô Lực Hằng hỏi,hắn cho rằng tánh mạng của cô đã không sao,tại sao còn xảy ra chuyện như vậy.
“Đợi em kiểm tra tiếp.”
Qua một hồi Đao Nhân rốt cục làm xong tất cả kiểm tra,vẻ mặt có chút phức tạp nhìn Tô Lực Hằng.
“Tại sao?”
“Đại ca,em không biết đây là tin tức tốt hay tức xấu.” Đao Nhân dừng lại một chút.
Tô Lực Hằng vội vàng nói: “Cậu nói đi, bất luận tin tức gì anh cũng có thể chấp nhận.”
“Tiểu Tiểu mang thai,đại khái khoảng ba thắng,thời gian cụ thể còn phải đợi cẩn thận kiểm tra sau mới có thể biết được.”
Tô Lực Hằng trong lòng vui mừng,nhưng vui sướng đó thoáng cái biến mất,nắm chặc Đao Nhân hỏi: “Tại sao lại nói đó là tin tức xấu?”
“Thai nhi tồn tại có thể nguy hiểm đến tánh mạng Tiểu Tiểu .”
Ông trời ơi,hắn vì đứa con này cố gắng đủ thứ,mong đợi nó rơi xuống hôm nay lại có kết quả thế này,qua một hồi im lặng Tô Lực Hằng ngẩng đầu,lần nữa nhìn về phía Đao Nhân trong mắt mang theo một tia quyết tuyệt: “Bỏ đứa con ấy đi.”
Lời vừa nói ra hai người đều im lặng,một lát sau chỉ nghe Tô Lực Hằng lại nói: “Chuyện này không nên nói với dì Trương.” Giọng của hắn có chút khàn khàn.
“Đại ca. . . . . .” Đao Nhân muốn nói cái gì,nói đến khóe miệng lại nuốt trở vào,đứng ở góc độ bác sĩ dĩ nhiên bỏ đi đứa con là lựa chọn tốt nhất.Nhìn về phía cô bé lẳng lặng nằm trên giường,đều nói mẹ con liền tâm,giờ phút này cô có thể cảm giác trong bụng mình có thêm một tiểu sinh mạng không? Cô sẽ đồng ý quyết định này sao?
Đao Nhân có chút do dự,một lần nữa nhìn về phía Tô Lực Hằng,hắn buồn bã khiến rất nhiều người đau lòng,một người đàn ông phải quyết định giữ lại vợ hoặc con,người bỏ cũng đau,sự lựa chọn của anh nhất định rất đau đớn.
Sau khi quyết định bỏ đi đứa con Tô Lực Hằng cả đêm không ngủ được.
Buổi sáng tám chín giờ hắn nghe được lầu dưới truyền đến một đống tiếng ầm ĩ,đẩy ra cửa sổ hắn nhìn thấy Lâm Cẩm Quyền đưa theo Lưu Thanh Sơn còn có Vu Thiểu Đình xuất hiện ở trước cửa lớn,mà người giúp việc đang ngăn bọn họ,xem ra bọn họ đã biết chuyện xảy ra tối qua,thấy người giúp việc ngăn cản không nổi Tô Lực Hằng rời khỏi phòng đi đến phía cửa.
Vừa thấy sự xuất hiện của hắn Lâm Cẩm Quyền lập tức đi đến giữ lấy hắn hỏi: “Tiểu Tiểu thế nào?”
“Không liên quan đến ông,mời Lâm tiên sinh trở về.”
Nghe giọng nói lạnh lùng của Tô Lực Hằng,Vu Thiểu Đình biết hắn vẫn canh cánh trong lòng chuyện Lâm Cẩm Quyền,khuyên nhủ: “Đại ca,anh coi như nể tình Tiểu Tiểu đừng giận ông ngoại nữa,huống chi hiện tại Tiểu Tiểu rất cần người thân.”
Hai chữ ‘ ông ngoại ’ giống như mủi nhọn đâm vào tim Tô Lực Hằng,nhắc nhở tên đó và vợ hắn từng có thời gian năm năm thân mật,mà tất cả đều là kết quả Lâm Cẩm Quyền giúp đỡ,có lẽ hắn sẽ nể mặt thê tử không chấp Lâm Cẩm Quyền cùng Vu Thiểu Đình,nhưng giờ phút này hắn đã hoàn toàn bỏ đi ý nghĩ kia.
“Khi Tiểu Tiểu kết hôn với tôi đã không còn bất kỳ quan hệ gì với Lâm gia,cô ấy cần người thân thì đã có tôi, mời về.”
“Tôi biết cậu hận ta,nhưng chỉ cần cho ta gặp mặt Tiểu Tiểu một lần,cậu ra điều kiện gì tôi cũng đồng ý.” Lúc này Lâm Cẩm Quyền đã hoàn toàn không có khí phách thường ngày,ánh mắt tràn đầy cầu khẩn nhìn Tô Lực Hằng.
“Ông không cần nói. . . . . .” Tô Lực Hằng đang muốn cự tuyệt,đã bị một giọng nói quen thuộc cắt đứt.
“Lực Hằng,để cho Lâm lão gia đến xem Tiểu Tiểu đi.” Chỉ thấy dì Trương từ trong nhà đi ra,cho đến đứng bên cạnh hắn “Cậu đã lấy Tiểu Tiểu coi như là rễ Lâm gia,nếu cậu đối chọi Lâm gia,Tiểu Tiểu bị kẹp giữ sẽ thế nào?”
“Dì Trương,chuyện này dì không cần lo.” Tô Lực Hằng giọng có chút chán nản.
“Chuyện này dì thật phải quản.” Vừa nói vừa giữ Tô Lực Hằng,nhìn sang Thiểu Đình nói”Đưa Lâm lão gia lên lầu nhìn Tiểu Tiểu.”
“Dì Trương!” Tô Lực Hằng muốn kéo ra tay bà,lại bị bà giữ chặt,nhìn Vu Thiểu Đình đưa Lâm Cẩm Quyền vào bên trong nhà,dưới tình thế cấp bách hắn đẩy mạnh,dì Trương không kịp phản ứng ngã xuống đất.
“Dì Trương,dì không sao chứ? !” Tô Lực Hằng thấy thế lập tức dừng bước,ngồi xổm người xuống xem xét tình trạng của bà, mà Vu Thiểu Đình và Lâm Cẩm Quyền nghe được giọng của hắn cũng dừng chân lại,nhìn thấy dì Trương ngã lập tức đi đến.
“Chỉ cần cậu không cố chấp dì sẽ không có chuyện gì.” Dì Trương nhìn Tô Lực Hằng,tận tình khuyên nhủ.
Thở dài một hơi,nhìn sang người giúp việc nói: “Đưa Lâm tiên sinh đến phòng phu nhân.”
Lời của hắn khiến trên mặt dì Trương lộ ra nụ cười,Tô Lực Hằng đở bà khỏi mặt đất,vịn bà ngồi xuống ghế phòng khách,mà lúc này ba người Lâm Cẩm Quyền dưới sự hướng dẫn của người giúp việc đi đến phòng Liễu Uyển Nhi.
“Lực Hằng,thật ra Lâm lão gia không tuyệt tình với con gái như cậu nghĩ đâu.”
“Tôi biết.” Tô Lực Hằng trả lời khiến dì Trương sửng sốt,ý của hắn là gì?
Tô Lực Hằng nhìn về phía mắt dì Trương,lộ ra nụ cười đầu tiên sau kh