XtGem Forum catalog
Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327690

Bình chọn: 10.00/10/769 lượt.

y,chắc có thể cách âm?

“Bà xã,em đã về.” Mặt hắn không chút thay đổi bỗng nhiên lộ ra nụ cười sáng lạn,ngược lại nhìn sang bốn người bảo vệ”Các người cũng cực khổ,đi nghỉ trước đi.”

“Đại,đại ca,vậy chúng em đi trước.” Bốn đàn em lập tức bỏ chạy,không dám ở lại dù chỉ một giây đồng hồ.

“Tại sao anh về sớm thế?” Qua một hồi Liễu Uyển Nhi rốt cục tìm lại được chức năng tiếng nói.

Nụ cười của hắn quá rực rỡ,rực rỡ đáng sợ.

“Anh trở về lấy đồ.” Tô Lực Hằng đi tới bên cạnh Liễu Uyển Nhi,cằm lấy túi của cô”Hôm nay có xảy ra chuyện gì hay không?”

Giọng rất bình tĩnh ôn hòa thật giống như mưa sa trước mặt biển.

“Em chỉ cùng mấy người bạn uống cà phê thôi.” Trả lời vấn đề của hắn,Liễu Uyển Nhi cẩn thận thử dò xét”Ơ ~ anh vừa rồi đứng phía sau cửa sao?”

“Đúng vậy,có vấn đề gì sao?” Tô Lực Hằng nói rất nhạt.

Trái tim bỗng nhiên đập thình thịch,ánh mắt tránh trái tránh phải: “Anh nghe được rồi phải không?”

“Nghe được cái gì?” Tô Lực Hằng quay đầu hỏi.

Sợ chết cô,tại sao luôn vòng tới vòng lui,nếu như nghe được trực tiếp tiếng rống giận cũng không sao,cô đã quen nhưng lỡ như không có nghe được cô không phải tự chui đầu vào rõ khai hết tất cả sao,lại không cam lòng mở miệng trước.

Đúng lúc này chỉ nghe Tô Lực Hằng nói: “Công ty còn có việc anh đi trước.”

Két,đây là tình trạng gì?

Liễu Uyển Nhi nhìn Tô Lực Hằng cầm một túi văn kiện rời đi,thì ra hắn không biết gì hết.

Đi ra khỏi phòng chân bỗng nhiên dừng lại,Tô Lực Hằng xoay người nói với Liễu Uyển Nhi: “Bà xã,hôm nào có cùng bạn uống cà phê thì gọi anh đến,anh cũng muốn quen biết bạn của em.”

Ngu ngơ nhìn cửa phòng đóng lại,hắn có ý gì? Thật chỉ muốn biết bạn cô sao?

Cửa phòng đóng lại,trong nháy mắt nụ cười trên mặt Tô Lực Hằng lập tức biến mất,thật ra hắn không nghe thấy gì hết,lỗ tai của hắn còn không có thính đến trình độ đó.

Mới vừa rồi hắn trở về phòng lấy văn kiện rồi rời đi,vừa tới đại sảnh đã nhìn thấy Liễu Uyển Nhi cùng Vu Thiểu Đình đứng nói chuyện trước cửa khách sạn,trong lòng kinh ngạc sao Vu Thiểu Đình biết bọn họ ở đây?

Nhưng tinh tế nghĩ rất nhanh hiểu đây chỉ là vô tình gặp gỡ.

Bởi vì có đàn em ở đấy,hắn quyết định không lộ diện,mà trở về phòng trước…để xem sau khi trở về nhóc con kia có nói chuyện này với hắn không,kết quả hắn ngàn ám hiệu vạn ám hiệu,nhóc con chết tiệt kia vẫn ngậm miệng không nói!

Bọn họ thật có bí mật không thể nói với hắn sao? Mà cô cho rằng cô không nói hắn sẽ không biết sao? Hắn bộ không biết đi hỏi bốn tên cận vệ sao.

Trong hành lang bốn người đàn ông đang uống trà,chợt thấy Tô Lực Hằng mặt tối sầm đi về phía bọn họ,bàn tay cầm chung trà cứng đờ,thảm rồi, đến phiên bọn họ bị thẩm vấn.

Nhìn thấy Tô Lực Hằng đi về phía bọn họ,bốn bọn họ vội vàng đứng lên cung kính nói: “Đại ca.”

“Ngồi đi.” Dứt lời Tô Lực Hằng đã ngồi xuống ghế sa lon đi thẳng vào vấn đề”Vừa rồi Tiểu Tiểu và Thiểu Đình đã nói chuyện gì?”

“Chuyện này. . . . . .” Bốn người do dự có nên nói chuyện ngày mai chị dâu hẹn Vu Thiểu Đình cùng nhau ăn cơm không?

Nếu như đại ca biết nhất định sẽ giận dữ,thôi thì bọn họ chỉ có thể giấu đi huống chi bọn họ cũng đã hứa với chị dâu .

Bốn người cậu nhìn tôi,tôi nhìn cậu,cuối cùng một người trong đó đứng dậy,kiên trì nói: “Bọn họ chỉ chào hỏi thôi ạ.”

“Các ngươi cảm thấy ta giống như người kém trí lắm sao?” Tô Lực Hằng trong giọng nói cất dấu một tia lửa giận.

Bốn người thật khẩn trương,thật khó xử,cúi đầu dùng dư quang nhìn lẫn nhau.

“Sự kiên nhẫn của ta có hạn?” Tô Lực Hằng xuống tối hậu thư.

Một người trong đó rốt cục kiên trì không được nữa,nói ra toàn bộ: “Chị dâu cùng Đường chủ còn có ông ngoại hẹn trưa mai ăn cơm.”

Tiếng nói vừa dứt bốn người nín thở chờ đợi,qua một hồi mới nghe Tô Lực Hằng mở miệng: “Tiếp tục uống trà đi.”

Nhìn hắn rời đi,bốn người cũng thở phào nhẹ nhỏm,bất quá hắn cũng quá bình tĩnh chẳng lẽ thật không giận sao?

Ngày kế

Sáng sớm rời giường,Liễu Uyển Nhi đang chờ Tô Lực Hằng ra ngoài,nhưng người đàn ông thường ngày tám giờ đã ra đi làm,hôm nay lại ngủ đến hơn mười giờ mới tỉnh,sau khi tỉnh lại ăn chút bữa ăn sáng rồi ngồi trên sân thượng xem tạp chí,ngay cả cái mông cũng không có hoạt động.

Cầm lấy điều khiển TV đong đưa,Liễu Uyển Nhi mong đợi nghe được tiếng reng điện thoại,chỉ cần điện thoại di động vừa vang lên hắn sẽ rời đi.

Nhưng theo kim chỉ giờ nhích gần đến số mười hai,Liễu Uyển Nhi càng ngày càng vội,nếu như hắn không rời đi cô làm sao thoát thân đây?

Lúc này người đàn ông xem báo hơn một tiếng rốt cục đứng dậy.

“Bà xã,trưa nay chúng ta ăn gì?”

Mới vừa dấy lên một chút hi vọng thoáng cái bị dập tắt.

“Ừm,buổi trưa anh có ra ngoài không?” Liễu Uyển Nhi cẩn thận hỏi.

“Bận rộn mấy ngày qua,hôm nay anh muốn nghỉ ngơi một ngày.”

“Hiazz~” Hiện tại phải làm sao,chẳng lẽ nhắn tin cho anh Thiểu Đình hủy bỏ bữa hẹn trưa nay sao.

“Nhìn dáng vẻ của em chẳng lẽ có hẹn ?” Tô Lực Hằng hỏi.

“Không có .” Liễu Uyển Nhi lập tức phủ nhận,ánh mắt mất tự nhiên tránh trái tránh phải.

Bỗng nhiên hai người không nói chuyện,sau một hồi im lặng Tô Lực Hằng thản nhiên nói: “Ở tron