Duck hunt
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327832

Bình chọn: 7.5.00/10/783 lượt.

g tốn tiền sao?– Ừm… Anh nghĩ nếu em không đi thì Hải Yến và cả… cậu em họ gì đó cũng sẽ lôi em đi!– Em họ? Anh gặp rồi sao?– Hôm qua anh có gặp trong lễ hội trường!- Anh lái xe đi.

Anh chấm dứt cuộc nói chuyện về chuyến đi chơi tại đây, có lẽ anh không muốn lãng phí thời gian.

- Em muốn đi đâu?– Đâu cũng được ạ! Nhưng em ăn no rồi, không cần phải đi đến quán ăn!– Vậy công viên được chứ?– Sao cũng được ạ!Tôi trả lời qua loa rồi nhìn về những hàng cây bị tuột lại phía sau.

Ánh nắng chiều vàng nhạt, nhè nhẹ chảy dài.

Gió phảng phất mùi cây cỏ nhàn nhạt.

Đúng là buổi chiều luôn là lúc đẹp nhất trong ngày.

Tôi khoan khoái nhìn xung quanh, trên môi nở nụ cười.

Hôm qua, tôi và hắn đã cùng nhau ngắm mặt trời lặn tại công viên này.

.

.

Anh đỗ xe, tôi lang thang dọc mép hồ.

Lát sau, anh chạy đến đưa tôi chai nước suối.

– A, cảm ơn anh!- Tôi mỉm cười.

– Công viên lúc nào cũng là nơi lí tưởng để hẹn hò nhỉ?- Anh cũng cười.

Tôi đưa mắt khẽ đảo 1 vòng, vì vậy hôm qua hắn dẫn tôi đến đây? Tôi không đáp lại, chỉ lẳng lặng uống nước.

– Đạp xe nhé!- Anh hào hứng đề nghị.

– Dạ!- Tôi vẫn nhàn nhạt đáp, cuộc hẹn hôm nay hình như rất nhàm chán, không vui như lúc trước.

Phải chăng vị trí của anh trong lòng tôi không còn như lúc ban đầu? Tôi đi phía sau tạo 1 khoảng cách nhất định với anh.

Người cho thuê xe nhìn tôi nở nụ cười:– Cô lại thuê nữa sao?Gì đây? Tôi cảm giác mình giống con cáo già “lừa tình” 2 chàng trai trẻ.

Sao chú ấy cứ phải nói chữ “lại” vậy? Tôi cười gượng gạo nhìn anh.

Anh hỏi tôi:– Em thuê rồi sao?– Hôm qua… em và…– Anh hiểu rồi! Đi thôi…- Anh nở nụ cười cắt ngang câu nói.

Cứ như, tôi nói thêm vài chữ nữa anh sẽ chịu không nổi.

Anh thuê 1 chiếc xe có yên sau, tôi không phải tự mình đạp, chỉ có mình anh chở tôi thôi.

Bóng dáng tôi và hắn hôm qua lại lẩn quẩn trong đầu, tôi khẽ thở dài ngán ngẩm.

Trời tắt nắng, anh đưa tôi về.

Tôi chẳng biết mình đã phải cố chịu đựng bao lâu với cái tẻ nhạt này.

Tôi vừa định mở cửa xe, anh đã nắm tay tôi lại.

– Hả?- Tôi ngạc nhiên nhìn anh, bàn tay trong tay anh theo phản xạ mà rụt lại.

– Em đừng tạo khoảng cách với anh như vậy nữa, cả em và anh đều rất mệt mỏi!Câu nói ấy cứ chập chờn trong đầu tôi.

Tôi khẽ thở dài rồi tạm biệt anh vào nhà.

Có lẽ tôi nên tham gia chuyến đi Đà Lạt này!– Sao rồi? Chị có định đi không?- Tôi vừa vào nhà, ả Nhân từ đâu bay ra, xém chút nữa thì tôi đã hét lên vì giật mình.

– Chắc phải đi thôi!– Sao lại “phải”, có ai ép buộc chị đâu!– Suỵt, chị mệt rồi!- Tôi ra giấu im lặng rồi đi lên phòng.

Yến Nguyễn: Mày có định đi không vậy?Minh Minh Là Ta: Đi!Yến Nguyễn: AAAA, tuyệt quá! Thương mày nhất!Tôi đóng laptop lại nằm dài ra giường chán chường.

Thử yêu côn đồ – Chương 25*****Ngày cuối tuần.

.

.

Tôi há hốc mồm nhìn 3 chiếc xe đằng trước mình.

Tôi cứ tưởng chỉ có 4 người đi thôi chứ.

Bực mình hơn nữa là hắn đang ngồi trên hàng ghế sau xe anh, mắt khép hờ vẻ đang ngủ.

Tôi không kìm được sự tức giận đang trào dâng trong người mà quay sang con Yến.

Nó cười giã lã:” Nếu tao nói có Thanh Tuấn đi thì mày sẽ không chịu đi!”Cái bọn mê trai bỏ bạn, vậy đấy! Chẳng lẽ tôi quay về ngay lúc này? Tôi mở cửa ra ngồi cạnh anh, từ giờ đến sáng cũng còn lâu.

Tôi tựa người vào ghế sau mà lịm đi.

.

.

Tôi tỉnh dậy sau vài hồi xe rung.

Suýt chút nữa thì tôi hét toáng lên, hắn đang lái xe.

Tôi nhìn ra ghế sau, anh đang ngủ.

À, thay “tài xế”.

Mọi người trong xe vẫn ngủ say sưa.

Hắn nhìn sang tôi:– Ngạc nhiên lắm sao?Tôi im lặng không thèm đáp.

– À, tôi có chat với cô trên facebook mà cô không chịu xem thôi!Hả? Đúng vậy, tôi không có xem tin nhắn của hắn.

Muôn sự cũng là vì cái “im lặng là đỉnh cao của sự khinh bỉ”.

– Còn 5 tiếng nữa mới tới Đà Lạt.

Theo như dự định, sẽ cắm trại trên đồi, chiều sẽ thuê khách sạn!– Ừm…huh!- Tôi gật đầu cho hắt biết mình có nghe hắn nói.

Hắn hừ lạnh:– Cô luôn muốn tôi nói chuyện, sao giờ lại ít nói vậy?– Kệ tôi! Nói chuyện với người không có não như anh thì chỉ phí công!– Tôi nhịn cô lần này!– Không nhịn thì làm gì tôi?– Cô…– Cô cô cô con khỉ khô!Hắn buông vô lăng quay sang tôi, chiếc xe chệch đường đi.

Tôi hoảng hồn chuẩn bị hét toáng lên thì hắn đã cầm lại tay lái.

Tôi nhìn hắn:– Anh điên à?– Cô thử nghĩ xem!– Ừ, điên thật!-!!!!Tôi biết rõ ý hắn.

Ý hắn nói là nếu hắn điên thì đã không cầm tay lái lại.

Nhưng bình thường, hắn điên thật mà.

Tôi ngắm phong cảnh xung quanh, trời đã chưng hửng sáng.

Khí trời cũng trở lại hơn.

Tôi có mặc áo khoác nhưng vẫn lạnh run run.

Hắn liếc sang tôi rồi quăng chiếc áo khoác da màu đen qua.

– Không cần!– Sao cô bướng thế?– Bướng gì chứ?– Im lặng và mặc vào đi! Tôi bỏ cô giữa đường thật đó!– Thật không?- Tôi bán tin bán nghi hỏi lại.

– Thử xem!- Hắn quay sang tôi.

Ờ, hắn giận thật rồi.

Tôi ngoan ngoãn choàng áo khoác lên người.

Nhưng tôi mặc rồi thì hắn có lạnh không nhỉ? Tôi len lén liếc sang hắn.

Khóe môi hắn cong lên tạo thành nụ cười:– Đừng nhìn nữa, tôi không thể tập trung lái xe!– Tôi nhìn bao giờ c