bị thương đấy!
– Mặc xác anh. Tại anh tự chuốc lấy ấy thôi!?
– Nhưng nếu như vậy thì người nằm đây là em, không phải là anh đâu!!!
Cô đứng người. Anh nói rất đúng, nếu anh không chạy ra đỡ cho cô thì có lẽ cô đang nằm ở đây, với một vết thương đau đớn như thế này.
– Ừ thì…tôi cảm ơn, cũng như xin lỗi anh…
– Xì, em ngoan ngoãn từ khi nào vậy?? – Anh véo má cô một cái, rồi kéo cô xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ.
– Anh…. Tôi đã có lòng tốt nói vậy mà anh còn… Đã vậy thì tôi không quan tâm anh nữa… Hứ!!
Cô thúc vào hông anh một cú rồi giận dỗi đứng dậy đi ra ngoài, mặc cho anh đang la oai oái. Đến thang máy thì gặp dì Diệp và Rian đang đi vào.
– Con đi đâu vậy, không ở lại với nó sao??
– Không có lý do gì để con ở lại với một tên vô duyên như vậy cả.
– Nhưng dù gì nó cũng là ân nhân của con…
Cô ngẫm nghĩ một lát, rồi nói:
– Con biết rồi. Con về thay đồ, mùi máu làm con bị “kích thích”!! – Cô cười thích thú.
– Cái con nhỏ này, đừng có án nói bậy bạ trước mặt Rian chứ!! – Dì Diệp đánh nhẹ vào vai cô một cái rồi dẫn Rian đi. Bé cứ ngây ngơ chẳng biết gì, nhìn đáng yêu cực.
Cô đi về công ty lấy xe. Trên đường về, bao nhiêu là thắc mắc cứ đổ dồn trong trí óc cô.
Tại sao lại có người muốn ám sát cô. Đã hai lần rồi, và hai lần ấy cô đều được Kiyoshi bảo vệ. Nghĩ đến lại thấy đau lòng. Cô khẽ đưa tay lên nơi trái tim mình, nó đang đập rất mạnh, mà còn nhanh nữa… Vậy là nhịp đập con tim băng giá của cô một lần nữa bị anh phá tan…
Có một việc quên kể. Lúc Kiyoshi đỡ nhát chém ấy cho Yori, từ xa đã có một người theo dõi và thấy hết toàn bộ. Ánh mắt hắn ta ngày một trở nên sắc bén hơn, tạo cho người ta cái nhìn ghê rợn xương sống.
“Hai tụi mày… Được lắm!! Kiyoshi, tao chỉ muốn tốt cho mày, mà mày lại lao đầu vì con nhỏ khốn đó… Được, vậy thì chẳng còn tình nghĩa gì giữa tao với mày nữa… Thật uổng công khi mấy năm qua tao xem mày là em tao!!*
———————–
Up đúng 3h luôn rồi nhé!!
Truyện ngày càng gây cấn và sắp kết rồi! Au đang phân vân hk biết nên viết SE hay HE nữa, ai góp ý cho au nhé!!
Kamsahamnida!! *Cúi đầu chào* ^^
CHƯƠNG 46: SỰ BÁ ĐẠO CỦA THỦ LĨNH
Về đến nhà, như mọi khi cô cũng không thèm bật đèn, cứ thế mà đi thẳng vào nhà tắm.
Ngâm mình trong dòng nước đầy bọt xà phòng mang một mùi hương dịu dàng. Cô nhắm mắt lại, khẽ ngã đầu dựa vào thành bồn tắm. Cô khẽ cười. Cách đây mấy ngày thì phải, cô cũng trong tình trạng như thế này, lúc đi ra ngoài thì gặp anh trong một chiếc mặt nạ bí hiểm, nhưng có lẽ bây giờ đã không còn thấy nữa, vì anh đang nằm trong viện cơ mà.
Sau khi “xả stress” cho cơ thể xong, Yori đi ra ngoài lấy ít đồ để mang vào bệnh viện cho anh. Rất nhanh sau đó, cô liền khóa cửa nhà cẩn thận rồi lên xe và phóng đi.
——————
Tại phòng Kiyoshi.
– Dì Diệp, dì đưa Rian về ngủ đi ạ, cháu ở đây không sao đâu! – Kiyoshi nói rồi nhìn vào Rian đang nằm ngủ cạnh mình.
– Ta định đợi Yori tới rồi về!
– Yori còn lâu mới tới mà dì, dì đưa bé về đi, cũng trễ rồi mà!
– Nhưng… Cháu sẽ không sao chứ?
– Cháu không sao đâu mà, dì yên tâm.
– Vậy…vậy ta về nhé!
Anh gật đầu rồi bế Rian đưa cho bà Diệp. Bà Diệp nhìn anh với ánh mắt đầy sự lo lắng, rồi nhanh chóng xách đồ và đi khỏi phòng.
Bên ngoài cửa sổ, có một bóng đen đứng như đang đợi một điều gì đó. Sau khi thấy bà Diệp ra khỏi phòng, bóng đen ấy từ từ di chuyển và phòng, trên tay là một con dao găm nhọn hoắc…
———-
Cùng thời điểm đó
– Dì, dì đi đâu vậy? – Yori vừa gửi xe xong, đi ra thì thấy bà Diệp đang bế Rian đi đến chiếc taxi đậu ở cổng.
– Kiyoshi bảo dì về cho Rian ngủ…
– Vậy à! Thôi dì đừng bắt taxi, để cháu bảo người đến chở dì về, gần đây nguy hiểm cứ rình rập!!
Không đợi bà Diệp nói thêm lời nào, cô đã lấy điện thoại gọi cho Takagi đến.
Một lát sau, Takagi đến. Thấy bà Diệp cùng Rian an toàn lên xe thì cô yên tâm đi lên phòng Kiyoshi.
——–
Kiyoshi đang nằm tựa đầu vào thành giường, mắt nhắm lại suy nghĩ vài điều gì đó. Bỗng cửa sổ bật mở, gió bên ngoài lùa vào trong khiến anh hơn rợn người. Cùng lúc, Yori cũng mở cửa đi vào.
– Sao anh lại để cửa sổ như vậy hả?
Yori càu nhàu rồi đặt đồ lên bàn và đi đóng cửa lại.
– Anh đâu có mở, tự dưng nó mở ra ấy chứ!
Nghe anh nói vậy, cô bất giác nhíu mày. Vậy là có người định lẻn vào đây, cũng may là cô vào kịp lúc, nếu không sẽ không biết chuyện gì xảy ra. Cô đưa tay bóp trán rồi ngồi xuống cạnh anh, nói:
– Sẽ còn chuyện gì nữa!?
– Nếu có chuyện gì thì anh nhất quyết sẽ bảo vệ em đến cùng! – Anh nắm chặt tay cô, giọng trầm ấm.
– Đồ ngốc! Bảo vệ được lần này, cũng có thể là lần sau, nhưng anh sẽ không thể bảo vệ tôi đến suốt đời…
– Anh…
Kiyoshi dừng lại không nói. Yori nói rất đúng, anh có thể bảo vệ cô, nhưng không thể bảo vệ đến hết cuộc đời này. Anh càng nắm chặt tay cô hơn, nói khẽ:
– Anh xin lỗi.
– Tại sao anh lại phải xin lỗi, anh đâu có lỗi. Lỗi này là của em, nếu lúc đó em nghe lời anh thì anh đâu đến mức này… – Cô trầm ngâm một lát rồi nói tiếp – Với tư cách là thủ lĩnh, em không cho phép anh sống chết vì em nữa, chỉ em mới bảo vệ anh….
Lời nói ấy…liệu có t
