Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213864

Bình chọn: 10.00/10/1386 lượt.

iống như đột nhiên bước vào thế giới cổ tích. Những tòa tháp cao thấp nhấp nhô, những mái nhà hình chóp thấp thoáng đủ màu sắc trắng sáng. Phấn hồng, phấn lam ngập chìm trong sướng giống như ai đó để những chiếc kẹo bông sặc sỡ trong đám mây trắng bồng bềnh. Tiếng nhạc rộn rã, chùm nước trắng xóa từ đài phun vọt lên dưới ánh mặt trời nhuộm màu ngũ sắc lóng lánh tuôn chảy. Du khách và các em bé cầm trong tay những cây bông thật to, các nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh hồn nhiên chụp ảnh cùng du khách.

“ Lần đầu tiên em đến nơi đây”

Mua xong quà để mang về nước, buổi chiều đứng trên quảng trường, du khách đông như trẩy hội, tiếng cười nói huyên náo xunh quanh, dõi theo các trò chơi làm du khách hoa mắt, Sơ Nguyên nhìn vẻ mặt háo hức của Bách Thảo, cười hỏi:

“ Muốn chơi gì trước nào?”

Quang cảnh xung quanh đẹp như những bức tranh trong truyện cổ tích, Bách Thảo như bị cuốn vào thế giới thần tiên chưa hề biết đến, tâm trạng náo nức, Nhìn quanh, thấy tràng cười phát ra từ phía bên phải.Đó là chiếc xe vượt núi mà cô đã từng thấy trên tivi nhưng chỉ khác ở chỗ đường chạy và giá đỡ của nó đều làm bằng gỗ.

“ Được không? Em không sợ chứ?”

Sơ Nguyên nhìn theo ánh mắt Bách Thảo.

Cỗ xe vượt núi khổng lồ uốn lượn hàng dài như một con sông. Dưới bầu trời trong xanh, nó cao vút như chạm tầng mây, vòng cua rất rộng lại thêm đường núi có độ dốc cực lớn, có chỗ gần như thẳng đứng khiến tốc độ lao như tên bắn, du khách ngồi trên mặt tái mét.

“ … Em muốn thử!”

Bách Thảo nghiêng đầu nhìn Sơ Nguyên, ánh mắt thăm dò.

Ngồi trên ghế nhựa màu xanh, Bách Thảo vui sướng như một đứa trẻ, nhìn các du khách trước sau rồi lại nhìn Sơ Nguyên bên cạnh,hỏi nhỏ:

“ Anh sợ không?”

Sơ Nguyên giúp cô kéo khung bảo vệ, kiểm tra đai an toàn, mỉm cười nói: “ Anh chưa ngồi bao giờ, có lẽ cũng hơi sợ, nếu anh sợ quá la toáng lên, em sẽ bảo vệ anh chứ?’

“ Vâng, em sẽ bảo vệ anh”

Bách Thảo trịnh trọng hứa.

Lúc đó, cỗ xe bắt đầu khởi động, Bách Thảo do dự một lúc rồi chìa tay ra : “ Nếu anh sợ, anh có thể nắm tay em”

Cỗ xe đột ngột tăng tốc lao đi như bay

Tiếng gió rít bên tai, người lắc lư chao đẩo,mắt bị gió quất không thể mở được, cảm giác mất trọng lực khiến Bách Thảo như hụt hơi, cô trở tay nắm chặt tay SƠ Nguyên. Trong nháy mắt, giống như một con rồng khổng lồ, cỗ xe đã rùng rùng vọt lên đỉnh núi, vừa hé mắt nhìn bên dưới vực thăm thẳm, chưa kịp định thần thì cỗ xe lại đột ngột lao thẳng xuống.

“ Ôi …!”

Đầu cúi gục hẳn xuống, toàn bộ máu trong người dồn về não, Bách Thảo nắm chặt tay Sơ Nguyên, kinh sợ hét lên.

CHƯƠNG 7 + 8 + 9 + 10 +11 HOÀN QUYỂN 3 (2)

Lại một vòng lao lên đỉnh núi!

Tiếng gió xé bên tai!

Nhanh chóng lao xuống như tia chớp. Tim như muốn bay ra khỏi lồng ngực.

“ A …!”

Không nhìn rõ bất cứ thứ gì phía trước, người vẫn lắc lư, bên tai chỉ có tiếng gió và tiếng gào thét. Lên cao, xuống thấp,rồi lại vòng lên cao lại bay xuống. Trong sự sợ hãi và hồi hộp đến tắt thở, cô vẫn mở to mắt, tay nắm chặt tay anh.

Cho đến khi cỗ xe dừng lại hẳn, dường như đã qua cả một thế kỷ. Mặt Bách Thảo trắng bệch ngồi bất động không nói nửa lời, bàn tay vẫn trong tay Sơ Nguyên, ngực phập phồng thở hổn hển.

Anh cười khẽ hỏi:

“ Đã sợ chưa?”

Bách Thảo cuối cùng đã bình tĩnh lại, ngượng ngịu nhìn anh, mặt vẫn còn hơi tái nhưng mắt long lanh, hồ hởi nói:

“ Nhưng … rất thích”

Chưa bao giờ cô hưng phấn như vậy. Mỗi lần cỗ xe lao từ đỉnh núi xuống, mặc dù sợ run người nhưng toàn thân như tan chảy.

“ Muốn thử lại lần nữa không?”

“ Vâng! Vâng!” Bách Thảo gật đầu lia lịa.

Sau đó quay ra xếp hàng để ngồi xe lần hai, lần này cô không sợ nữa. Cùng với chiếc xe mạo hiểm vọt lên lao xuống, cô vẫn nắm chặt tay Sơ nguyên, miệng hét thật to. Ánh mặt trời chói chang, gió vẫn rít bên tai, tay Sơ Nguyên nắm chặt tay cô, miệng cũng la hét theo.

“ A…!”

“A…!”

Trong tiếng la hét đầy phấn khích của du khách,chiếc xe lại lao lên đỉnh núi, Hai người vẫn nắm chặt tay nhau, nhìn nhau cười vang, đón nhận những lần bổ nhào mạo hiểm sắp tới.

Trò chơi mạo hiểm này khiến cả hai hưng phấn tột độ. Sau đó, họ còn thử chơi trò cướp biển. Tất cả đều mới mẻ, kích thích vô cùng và hưng phấn cao độ. Họ cười thật to, la hét hết cỡ như những đứa trẻ hiếu động không biết sợ.

Thích nhất là trò nhảy dù

. Từ ca bin ở độ cao một trăm mét trên không, hoàn toàn mất trọng lực, hạ xuống cho đến khi dừng hẳn trên mặt đất, thời gian chỉ có vài giây còn không kịp thở.

“ Mệt chưa?”

Vui chơi một ngày trong thế giới cổ tích. Sơ Nguyên mua cho cô một cốc trà hồng đào, mặt Bách THảo ngượng nghịu đỏ ửng như quả táo chín.

“ Vâng, hơi mệt, không ngờ chơi ở đây còn mệt hơn cả thi đấu”

Trà hồng đào mát lạnh có vị ngòn ngọt dễ uống.Lấy tay lau mồ hôi trên trán, cô háo hức chạy theo những trò chơi xung quanh còn chưa biết.

“ Em vẫn muốn chơi tiếp” Bách Thảo tươi cười nhìn anh.

“Nghỉ một chút đã, nếu không sẽ mệt”, đón lấy cốc trà từ tay cô, Sơ Nguyên lại đưa cho cô một cái kẹo bông to màu hồng.

“ Vâng”

Bách Thảo ngoan ngoãn nói.

Trên trời xuất hiện vệt sáng đầu tiên, đi trong


XtGem Forum catalog