Old school Easter eggs.
Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213892

Bình chọn: 8.5.00/10/1389 lượt.

bay trong gió sớm, mớ tóc ngắn chải gọn gàng, trên lọn tóc mai rủ xuống trán là chiếc kẹp màu dâu tây đỏ rực làm nổi bật đôi mắt đen lóng lánh.

Nhược Bạch không nói gì, quay đầu trao đổi chuyện gì với Diệc Phong. Bách Thảo thở phào rồi bỗng nhìn thấy Sơ Nguyên đứng trong đám đông, mặt cô lại đỏ bừng,

Sơ Nguyên ngắm nhìn bộ võ phục trên người cô.

Ngoài lần sinh nhật, Bách Thảo mặc nó rồi chạy vút như con chim sẻ đến khoe với anh, đây là lần đầu tiên cô chính thức mặc nó.Anh biết Bách Thảo không để ý tới nhãn mác nhưng đây là lần đầu tiên anh nhận ra nó đẹp đến thế, mềm mại, uyển chuyển, có cảm giác nó hoàn toàn thuộc về cô.

Đến khi hai má Bách Thảo đã đỏ ửng, Sơ Nguyên mới mỉm cười quay đi. Anh thông báo với cả đoàn lộ trình chuyến đi ngày hôm nay và nhắc mọi người những điều chú ý và ghi nhớ số điện thoại của anh. Rồi anh nói có việc riêng không thể đi cùng mọi người, chúc cả đoàn chuyến đi vui vẻ,Sau đó anh cùng mọi người của Xương Hải võ quán rời khỏi sân.

Nhìn cả đoàn lần lượt lên xe, Nhược Bạch quay sang nói với Bách THảo: “ Đi thôi, cũng không còn sơm nữa “

“ Huynh không đi sao?”

Nhìn chiếc xe chuyển bánh, Bách Thảo ngạc nhiên hỏi.

“ Em cứ làm theo lời Vân Nhạc tông sư, tôi đứng bên ngoài, cần gì em cứ nói”, nói đoạn Nhược Bạch đi men theo con đường nhỏ lên núi.

“ Em không cần gì cả”, cô nói với theo giọng hấp tấp, “ Hiếm hoi mới có dịp đến Hàn Quốc, vậy mà huynh không chịu rời võ quán một lần, huynh cứ đi chơi với mọi người, em có thể tự lo cho mình … “

“ Nhất định phải mặc bộ đó sao?”, anh khó chịu ngắt lời cô.

“…”

Bách Thảo lúng túng mặt lại đỏ ửng,

“ Vậy em cứ coi là bộ trang phục cũ, đừng bó mình trong đó nếu không nó sẽ trở thành gánh nặng cho em”, Nhược Bạch nói giọng nghiêm túc.

“ Đúng “

Bách Thảo trả lời.

“Hãy lắng nghe Vân Nhạc tông sư nói, phải khắc sâu từng câu từng chữ, biết chưa?”

“Vâng”

Trên sườn núi cây cối sum suê, hoa dại tràn lan.Phía xa, ngôi đình viện thấp thoáng trong sương tựa như bức tranh thủy mặc,Bách Thảo bỗng thấy căng thẳng.

Lên tới đỉnh núi,

Mân Thắng Hại đang chờ ngoài sân.

Thấy Nhược Bạch và Bách Thảo đi đến, anh tiến lại cúi chào, ánh mắt dừng lại ở Nhược Bạch chừng một giây rồi quay sang BáchTHảo :

CHUONG 4 + 5 + 6 (41)

“Xin đi theo tôi”

Nhược Bạch cung kính đáp lễ, đứng lại bên ngoài mà không đi vào trong.

Bách Thảo khẽ khàng bước theo sau Mân Thắng Hạo, không gian tĩnh lặng sâu thẳm, ngoài mấy tiếng chim dường như không có bất kỳ âm thanh nào khác. Qua một hành lang dài, trước mặt là một ao nước xanh biếc, ánh nắng sớm tỏa chiếu mặt nước trong vắt. Bên hò là một cây đa cổ thụ sum suê um tùm che hết cả ánh sáng, dường như tuổi của nó cũng ngang với tuổi của những cây cổ thụ ven hồ trên núi.

Một ngôi đình bốn phía đều trồng trúc, quay mặt về phía ao.

Bách Thảo thoáng ngây người, khung cảnh trước mặt khiến cô nhớ đến căn nhà nhỏ của Sơ Nguyên, thực ra cũng không hẳn là giống nhưng cảnh sắc và vẻ tĩnh lặng của nó khiến cô có cảm giác Chúng giống nhau kì lạ.

Mân Thắng Hạo mở rộng cánh cửa.

Bên trong tối om, Bách Thảo định thần lại rồi vội bước theo anh ta. Trong phòng có một lối đi cơ hồ là đường hầm tối đen, giơ tay không nhìn thấy ngón, không khí âm u hun hút phả ra hơi lạnh của nước và đá.

Không rõ đã đi được bao lâu, đột nhiên trước mắt bừng lên vô vàn tia sáng.

Bách Thảo bất giác nheo mắt. Khi đã quen với ánh sáng có thể mở mắt to hơn, cô bỗng đứng sững lại, trước mặt là một hang động rất lớn, bên trong có dòng suối nhỏ tiếng nước róc rách, trên vách có những hình vẽ, thoạt nhìn đã thấy quen quen, phía trên đỉnh động có một lỗ thủng, ánh sáng xuyên qua đó tạo thành chùm tia lớn khiến trong động như tỏa hào quang.

“ Đệ tử Mân Thắng Hạo cùng Thích Bách Thảo, võ sinh Takwondo xuất sắc nhất khóa tập huấn xin bái kiến Vân Nhạc tông sư”. Mân Thắng Hạo cúi gập người hành lễ.

Bách Thảo vội vàng làm theo.

Trong động không một âm thanh.

Một lúc sau vẫn không có âm thanh nào, nghiêng đầu nhìn Mân Thắng Hạo thấy anh ta vẫn yên lặng cúi đầu. Nhìn theo hướng anh ta hành lễ, rồi nhìn lại lần nữa cô bỗng giật mình.

Trong chùm ánh sáng chiếu thẳng từ trên động,hình như có một bóng người. Bóng người ấy như một làn sóng dập dờn trong suốt,tỏa sáng lại giống như mọt tia ánh sáng ẩn trong muôn ngàn tia sáng. Nhìn kỹ,bóng người đó rất bình thường, chỉ có điều do tư thế ngồi thiễn tĩnh lặng nên giống như không khí hòa cùng ánh mặt trời.

” Đứng dậy đi”

Người đó cất lên âm thanh nhẹ như hơi nước, ấm áp không một chút xa cách nhưng vẫn khiến Bách Thảo hoảng hốt. Đến khi thấy Mân Thắng Hạo đứng thẳng người, cô mới đứng lên theo anh, thế rồi cô thấy Vân Nhạc ông sư lừng danh mà thiên hạ đồn đại.

“Con đến từ Trung Quốc đúng không?”

CHUONG 4 + 5 + 6 (42)

Ông nhẹ nhàng hỏi, Bách Thảo lặng lẽ nhìn ông:

” Thưa vâng ”

” Tên con là gì?”

” Thưa, Thích Bách Thảo”

” CÓ ý nghĩa gì?” ánh mắt ông dịu dàng.

” Cha con nói Thần Nông nếm thử trăm loài cỏ dại những mong tim được cây thuốc thực sự, phàm muốn làm tốt một việc nhất định phải vất vả, nỗ lực.”