Ring ring
Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215252

Bình chọn: 7.00/10/1525 lượt.

lại phải không ?”, giọng nghiêm khắc, Nhược Bạch hình như không nghe thấy lời cô .

” Không đâu ”

Bách Thảo vội lắc đầu .

” Vậy ngày mai ? Ngày kia ?”, anh chăm chăm nhìn cô, ”Có phải chỉ cần không ai nhìn thấy là em lại lén luyện tập ?”

”…”’

Bách Thảo ngây người .

”Trả lời đi ” , Nhuoc Bạch nghiêm giọng, ”…nếu dám nói dối…”

” Chân em đúng là không đau nữa”, không dám nghe anh nói hết, Bách Thảo vội nói, ” vừa rồi em đã thử, chân phải dù tạm thời vẫn chưa thể phát lực nhưng làm trụ đỡ cũng không vấn đề .Cho nên em nghĩ, chỉ cần rèn luyện chân trái, để chân trái chịu trách nhiệm tấn công chủ yếu, tăng cường dịch chuyển từ tấn công toàn diện chuyển thành phòng thủ phản kích, thì có thể tham gia thi đấu .

” Bác sĩ đã nói, trong ba tháng không được hoạt động mạnh”, Nhược Bạch sầm mặt,” Nếu không, vết thương ở chân phải em sẽ nặng hơn, rất có thể không hồi phục hoàn toàn được ”.

” Lời bác sĩ đâu phải hoàn toàn chính xác ?Giống như …giống như có người bị bác sĩ nói cả đời phải sống cuộc sống thực vật, không thể tỉnh lại, nhưng họ vẫn tỉnh lại, vẫn sống rất tốt.Có người bị bác sĩ nói bệnh không thể chữa được, sắp chết đến nơi, nhưng vẫn sống rất lâu ”.

Bách Thảo vội biện hộ .

” Cũng bị thương như nhau, nhưng sự hồi phục của mỗi người khác nhau, có người cần đến ba tháng, nhưng tố chất có thể em vốn rất tốt, em chỉ cần hai tháng, không, chỉ cần một tháng, là phục hồi hoàn toàn ”.

” Không tin, huynh nhìn xem ”.

Cố bước hai bước, Bách Thảo nghiến răng, dồn lực vào chân trái, xoáy người vọt lên .

” Hây …”

Cô hét to dùng chân phải đá ra .

” Phầng …”

Cơn đau kịch phát khiến cơ thể trên không hơi co lại, mắt tối sầm, răng nghiến chặt, dựa vào trực giác cơ thể …

” Phầng …”

Đá cú thứ 2

Đau đớn cứng người, toàn thân tê buốt như bị dìm trong nước băng. Cố vùng vẫy muốn dùng chân phải đá cú thứ ba , những cái chân đã đau đến tê dại, hoàn toàn không nghe cô điều khiển nữa …

” Bịch ”

Từ trên không cơ thể cứng đờ, cô toát mồ hôi, rơi thẳng xuống. Mắt tối sầm, mồ hôi lạnh túa ra, lại gắng gượng ngồi dậy ngay, nghiến chặt răng, cô không để ngất đi . Trong ánh mắt đau đớn mơ hồ nhìn thấy bóng Nhược Bạch,cố nặn ra nụ cười, nói với anh :

” Huynh..huynh xem , ngay cả toàn phong tam liên đả em cũng có thể…’, lời chưa dứt, người đã bị tay ai ôm ngang.

Nhược Bạch cầm cái nạng lên để cạnh tường, mặt cau có, tắt đèn, bế cô ra ngoài .

Có làn gió đêm thổi đến .

CHƯƠNG 33 + CHƯƠNG 34 + CHUONG 35 + CHUONG 36 QUYỂN 4 (8)

Mảnh trăng khuyết vẫn lặng lẽ treo trên không .

”… Bỏ em xuống, em rất nặng”, nghĩ đến sức khỏe Nhược Bạch, Bách Thảo bất chấp cơn đau nhức ở đầu gối, ngẩng đầu vội nói ” Em có thể đi được, em…”

” Im ngay”

Lạnh lùng ngắt lời cô, Nhược Bạch càng ôm chặt hơn .Bóng cây dập dờn trong gió, tiếng côn trùng lúc mau lúc thưa, đi trên con đường nhỏ vắng vẻ trong vạt rung, lát sau, anh lạnh giọng nói :

” Quên Taekwondo đi ”

” Cái gì ?”, cô kinh ngạc

” Trước khi chân em hồi phục hoàn toàn, hãy quên Taekwondo, quên thi đấu đi ”, bóng cây xào xạc trên đầu, giọng bình thản , anh nói :” Cho dù bị lỡ giải vô địch thế giới lần này, vẫn còn lần sau. CHo dù phải từ bỏ Taekwondo, ít nhất em vẫn còn đôi chân khỏe mạnh . Sau khi thi đại học và dù tương lai có làm nghề gì, ít nhất chân em vẫn có thể chạy nhảy bình thường .”

Hơi cúi đầu, giọng bình lặng :

” Điều này … quan trọng hơn tất cả ”.

Ngây người nhìn anh, nỗi chua chát từ từ dâng lên trong lòng, môi run run, cô cố nói :

” Nhưng … nhưng… em muốn tham gia…”

Ngắt lời cô, Nhược Bạch vẫn lạnh lùng :

” Nếu em còn lén luyện tập, hãy rời khỏi Tùng Bách võ quán ngay”.

Trong tay anh, người cô chợt cứng lại , mặt tái nhợt, kinh hãi nhìn anh :

” Sư huynh…”

” Em cứ thử xem tôi có làm thật không ?”, trong bóng cây dưới trăng, giọng Nhược Bạch văn bình lặng

Sững người nhìn anh, có thể nhìn thấy khuôn mặt rắn đanh, nghiêm khắc của anh, có thể cảm nhận được hơi thở giận dữ trong lồng ngực anh .Tim cô từ từ chìm xuống, mỗi lúc càng sâu .Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn ra, nhắm mắt, vùi đầu vào ngực anh, khóc thầm .

Ngực thấm đẫm nước mắt, âm ấm

Nhược Bạch tư lự cúi đầu, chỉ thấy mái tóc đen và tấm lưng mảnh khảnh run run của cô , tay anh càng siết chặt, lặng lẽ tiếp tục đi trên con đường nhỏ trong vạt rừng khuya .

o0o

Cũng trong đêm đó.

Trên trời vẫn vầng trăng khuyết ấy .

” A…”

Phòng tập của đội Taekwondo quốc gia, đèn sáng trưng, Đình Nghi hưng phấn hét một tiếng, xoáy người vọt lên , lên tiếp đá ba cú…

” Phập ”

” Phập ”

” Phập ”

Nhẹ nhàng tiếp đất, mặt đã đầy mồ hôi, Đình Nghi vui vẻ chạy về phía ông ngoại ngồi mé phòng giọng hớn hở.

” Ông , cháu luyện được rồi .Toàn phong tam liên đả của Thích Bách Thảo thoạt nhìn có vẻ ghê gớm, thật ra luyện tập không khó, ông xem, cháu mới luyện chưa được nửa tháng đã làm chuẩn xác lại đỡ tốn lực hơn cô ta ”.

” Tiểu Đình, ông đã nói, cháu là đứa có ngộ tính cao”, Phương lão quán chủ vuốt râu cười,” Về tư chất Taekwondo cũng chỉ có con bé Lý Ân Tú có thể bì với cháu ”.

” Ông , ông lại động viên cháu ”.

C