, Nhược Bạch kéo Bách Thỏa đứng dậy, xẵng giọng:
“Không tìm nữa! Bây giờ ra sân!”
“Nhưng… nhưng…”, trên nền phòng nghỉ sạch sẽ trống không, nhìn khắp lượt biết là không có bất kì vật gì, Bách Thỏa rã rời tuyệt vọng, ngay tiếng nói của Nhược Bạch cũng biến thành những âm thanh ù ù như ở rất xa, “chiếc cặp dâu tây của em… em không tìm thấy chiếc cặp dâu tây của em… nhất định rơi ở đấu, lúc ra khỏi khách sạn rõ ràng em đã cặp trên đầu…”
“Chỉ là một cái cặp tóc!”, Nhược Bạch nổi cáu, “Mất thì mau cái khác!”
“Tất cả các trận đấu trước đây, em đều cài chiếc cặp đó!”
Lòng như lửa đốt, môi run run, rơm rớm nước mắt, Bách Thảo lẩm bẩm:
“Chiếc cặp tóc dâu tây là vật may mắn của em, chỉ khi đeo nó em mới có thể giành chiến thắng, bây giờ mất rồi… em… em…”
“Nói vớ vẩn gì thế!”
Trong phòng nghỉ rộng thênh thang dành cho tuyển thủ chỉ còn lại hai người, thời gian bắt đầu thi đấu chỉ còn “hai phút mười lăm giây”. Nhìn Bách Thảothẫn thờ như biến thành người khác, Nhược Bạch vừa bựcvừa sốt ruột nói:
“Em quy mọi thắng lợi cho chiếc kẹp tóc đó! Có ai nhảm nhí ngu ngốc hơn không?! Thích Bách Thảo, tôi lệnh cho em! Bây giờ ra sân, quên hẳn chiếc cặp đó đi!”
Túm tay.
Nhược Bạch kéo cô ra phía cửa.
Cách lần cửa.
Từ khu vực sàn đấu, tiếng nhạc rộn rã, tiếng thuyết minh gấp gáp, tiếng cổ vũ dồn dập, không khí náo nhiệt dậy lên như sóng!
CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (20)
“Ra đi!”
Xẵng giọng, Nhược Bạch mở cửa, gần như đầy Bách Thảo thẫn thờ như khúc gỗ ra khu chờ cạnh sàn đấu!
Đèn trên sàn đấu sáng đến nhức mắt.
Tầm nhìn hơi mờ, chỉ thấy khán đài đen đặc người, cơ thể vẫn hơi run, Bách Thảo hít một hơi dài, cố gắng ép nước mắt vào trong.
Đúng, cô biết Nhược Bạch sư huynh nói đúng, không nên mê tín, mọi thắng lợi đạt được trước đây là do gian khổ luyện tập. chiếc cặp dâu tây vị mất thì có sao, không tìm thấy cũng không sao.
Nhưng…
Cắn chặt môi cúi đầu, không có chiếc cặp đó, cô cảm thấy tóc trống trải, lòng cũng trống trơn…”Thích Bách Thảo liệu có thắng Katou?”Trong khu vực dành cho giới truyền thông, phóng viên Lưu của tờ thể thao Hoa Nam vừa nhìn các tuyển thủ ra sàn vừa hỏi đồng nghiệp Đới bên cạnh.”Có lẽ.”Phóng viên Đới là người của chuyên mục thể thao trên trang Wangdu, một trang báo mạng lớn nhất Trung Quốc, đang cúi đầu gõ bàn phím thoăn thoắt, tường thuật trực tiếp trận đấu này.
“Trận đấu giữa Bách Thảo và Katou lần trước tôi cũng có mặt ở sân”, phóng viên Lưu hứng thú nhớ lại, “Cô bé Bách Thảocó lối đánh rất quyết liệt, nhìn thật sướng mắt! Chẳng trách trong thời gian ngắn như vậy, ảnh hưởng đã vượt qua Đình Nghi. Anh biết không, từ khi BáchThảotham dự cuộc thi Hoa hậu Taekwondo thế giới, báo chúng tôi nhận được vô số điện thoại và tin nhắn ủng hộ Bách Thảo, hy vọng Bách Thảo có thể đại diện quốc gia tham dự giải vô địch Taekwodo thế giới”.
“Đúng, trang mạng của chúng tôi cũng vậy”, tay vẫn không ngừng gõ bàn phím,mắt nhìn màn hình nói, “Khí chất của Bách Thảo rất vượng, chonên sếp tổng mới đặc biệt phê chuẩn truyền trực tiếp qua mạng trận đấu hôm nay. Nhìn này, hiện giờ khán giả trong nước đang chờ xem trận đấu trực tiếp đã lên tới hàng triệu người!”
“Nhưng sao tôi cảm giác tinh thần Bách Thảo có gì đó không ổn!”
Phóng viên Dương phụ trách chuyên mục thể thaobáo Tiên Phong xen vào câu chuyện của hai đồng nghiệp:
“Hình như hơi căng thẳng, mọi người nhìn xem, mặt tái nhợt, ngơ ngác. Đây là trận đấu ở nước ngoài đầu tiên của cô ấy, tôi thấy hai vị không nên quá lạc quan.”
Tiếng vỗ tay và tiếng cổ vũ chốc chốc lại ào lên.
Mặc dù chỉ là trận đấu vòng loại, nhưng không khí cổ vũ náo nhiệt giống như trận chung kết. Mười mấy chiếc camera chĩa vào sàn đấu ở những góc khác nhau, nệm đấu màu xanh, đường biên màu vàng, màn hình tinh thể lỏng hiển thị điểm số và thời gian, các trọng tài bắt đầu bước ra, không khí nóng dần từng phút!
Mặc dù đã cố kiềm chế.
Sau khi cùng các tuyển thủ đi một vòng quanh sàn đấu, cúi chào khán giả, trong khí thế sô sục của nhà thi đấu, Bách Thảo mặc áo bảo vệ màu đỏ đứng bên sàn đấu. Trong đầu một lần nữa thầm soát lại nhưng chi tiết sau khi ra khỏi khách sạn, cô khẳng định trước lúc xuất phát, mình đã cài chiếc cặp đó trên đầu, lại còn đứng trước gương chỉnh sửa lại cẩn thận nữa.
Chương 17
Sau đó đi ra.
Suốt dọc đường đi bộ cùng Nhược Bạch.
Chiếc cặp không thể tự rơi xuống.
A…
Lẽ nào…
Lúc ăn sáng trong hiệu ăn bên đường, khi ăn xong cô bê bát của mình và Nhược Bạch sư huynh vào quầy giao cho bà chủ, vừa quay người thì một thanh niên có vẻ rát vội va vào cô! Hình như có vật gì ở tay áo thanh niên đó mắc vào tóc cô, nhưng lúc đó túi da của cậu ta rơi xuống đất, cô vội nhặt giúp nên không để ý…
CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (21)
Nhất định là ở hiệu ăn đó!
Hoặc là sau khi bị mắc vào ống tay áo cậu thanh niên, chiếc cặp bị lỏng rồi rơi trên đường…
Nếu bay giờ đi tìm, có khi vẫn tìm được! Vừa nghĩ vậy, Bách Thảo vội ngẩng đầu, dưới ánh đèn của nhà thi đấu, vừa ngẩng đầu cô đã bắt gặp ánh mắt tức giận như tỏa hơi lạnh của Nhược Bạch sư huynh!
“Vẫn đang nghĩ về chiếc cặp?”
G
